Nam Ương nửa mê nửa tỉnh, mơ thấy một giấc mộng.
Cảnh tượng trong mộng nối tiếp liền mạch, như phần tiếp theo của một giấc mơ nàng từng gặp trước đây.
Trong mộng, nàng được người ta bế ra khỏi căn phòng tối đen.
Bên ngoài hỗn độn.
Ánh sáng trắng ch.ói mắt.
Khắp nơi tràn ngập sương mù trắng xóa.
Nàng một mình đi trong núi sâu.
Sau lưng có một con mãnh thú bám theo.
Sương mù phủ kín núi rừng.
Đằng xa vọng tới tiếng thét thất thanh.
Có người kêu gào rằng đã có người c.h.ế.t dưới nanh vuốt mãnh thú.
Thế nhưng nàng lại chẳng cảm thấy sợ hãi là bao.
Vẫn tiếp tục bước đi giữa núi rừng.
Thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn màn sương phía sau.
Con mãnh thú ẩn trong làn sương trắng chậm rãi theo sát.
Trong biển sương mờ mịt không nhìn rõ hình dạng của nó.
Chỉ nghe thấy tiếng bước chân.
Càng lúc càng gần.
Càng lúc càng gần.
Mãnh thú bất ngờ lao ra khỏi màn sương trắng.
Nàng bị đ.á.n.h ngã từ phía sau.
Chiếc lưỡi nóng bỏng của nó lướt qua vành tai và cổ nàng.
“Quấn c.h.ế.t ta đi.”
“Dùng tay nàng siết c.h.ế.t ta.”
Bên tai vang lên một giọng nói như tiếng thú non.
Đứt quãng.
Lúc cao lúc thấp.
Rất lâu sau.
Ý thức tản mác khắp nơi của Nam Ương mới dần tụ lại.
Đến lúc ấy nàng mới phát hiện.
Giọng nói giống thú non kia...
Lại là phát ra từ chính mình.
Ai đang quấn lấy ai?
Trong màn trướng nửa sáng nửa tối không thể phân biệt nổi.
Lúc như bị ném lên đầu sóng.
Lúc lại như rơi xuống vực sâu.
Nàng bị ép đến không thở nổi.
Há miệng bật ra một tiếng thở gấp.
Bên môi lại có người đưa tới một ngụm rượu.
Rượu mạnh thật cay...
Nam Ương buông cánh tay đang vòng qua cổ phu quân.
Che miệng ho sặc.
“Uống thêm một ngụm.”
Tiêu Thừa Yến kéo bàn tay đang che miệng nàng xuống.
Đêm động phòng hoa chúc.
Long phụng hỷ chúc sáng mãi không tắt.
Ánh nến soi lên đường nét tuấn mỹ sắc bén trên gương mặt nam nhân.
Tiêu Thừa Yến hạ thấp giọng.
Dùng giọng điệu dịu dàng hiếm thấy mà dỗ dành:
“Rượu mạnh giúp chống lạnh.”
“Tối qua nàng bị nhiễm lạnh rồi.”
“Uống thêm một chút sẽ không dễ sinh bệnh.”
Nam Ương lè lưỡi hít khí lạnh.
Rượu này...
Cay quá.
Thật sự quá cay.
So với nó, loại ngự t.ửu trong cung đêm trước quả thực có thể gọi là thanh ngọt thuần hậu.
Nhưng vị phu quân tinh lực dồi dào đến mức giày vò tới tận nửa đêm vẫn không chịu ngủ kia...
Dường như lại tìm được một thú vui mới.
Vừa dịu dàng dây dưa với nàng.
Vừa hết ngụm này đến ngụm khác đưa rượu mạnh tới.
Cay đến mức nước mắt nàng cũng trào ra.
Đầu lưỡi không ngừng đẩy ra ngoài.
Đưa một ngụm rượu.
Nàng đẩy một lần.
Rượu mạnh tràn khỏi khóe môi, chảy xuống chiếc cằm nhỏ nhắn.
Dưới ánh nến hiện lên từng vệt rượu lấp lánh.
Tiêu Thừa Yến nổi nóng.
Ngụm rượu vừa đút lại bị đẩy ra.
Đầu lưỡi đỏ hồng vừa mới lộ ra một chút.
Đã bị hắn giữ lại.
“Còn dám nhả rượu nữa thử xem?”
Nam Ương: ...
Đêm động phòng hoa chúc.
Phu quân à, làm người đi!
“Không uố...”
Nàng nói không rõ tiếng.
Vẫn cố chấp:
“Không uống.”
Tiêu Thừa Yến cuối cùng cũng nhượng bộ.
Hắn buông tay ra.
“Ngụm cuối cùng.”
“Chỉ một ngụm thôi.”
“Không được nhả ra.”
Một ngụm thì một ngụm.
Nam Ương khẽ gật đầu đồng ý.
Vị phu quân mới cưới lại áp sát xuống.
Nàng lần nữa bị ném lên đầu sóng.
“A...”
Nàng bật ra một tiếng thở gấp.
Lần này.
Ngụm rượu được đưa tới thật sự quá lớn.
Chỉ sợ phải tới cả một lạng rượu.
Hai bên má đều bị căng phồng lên.
Cay đến mức trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa.
“Ôm ta.”
Bên tai lại vang lên giọng nói thấp thấp dỗ dành.
Nam Ương choáng váng giơ tay ôm lấy bờ vai rắn chắc của nam nhân.
“Nói lại một lần nữa.”
“Vệ Nam Ương.”
“Lặp lại câu nàng đã nói với ta lúc cầm chìa khóa tối nay.”
“Câu gì?”
Rượu mạnh xuống bụng, cả người Nam Ương đều lâng lâng.
Nàng chẳng nhớ nổi gì nữa.
“Cầm chìa khóa gì cơ...”
Bên tai vẫn là giọng nói kiên nhẫn hiếm thấy.
Trong đó mang theo chút khẩn cầu và mong mỏi mà ngay cả chủ nhân của giọng nói ấy cũng không nhận ra.
“Nói câu đó.”
“Ta có gì đều cho ngài cả.”
Nam Ương mơ mơ màng màng lặp lại:
“Ta có gì đều cho ngài cả...”
“A...”
Nàng khẽ bật lên một tiếng kêu.
Mãnh thú cuối cùng cũng hoàn toàn quấn lấy nàng.
Đêm động phòng hoa chúc mà nàng đã chuẩn bị tâm lý từ rất lâu.
Đêm khiến nàng chỉ nghĩ tới thôi cũng đã thấy căng thẳng.
Đến khi thật sự xảy ra.
Ấn tượng còn sót lại trong đầu Nam Ương chỉ có:
Rượu rất cay.
Đầu rất choáng.
Trước mắt trắng xóa.
Ngụm rượu cuối cùng ấy...
Có phải đã khiến nàng say rồi không?
Quả thật là say.
Say đến tận hoàng hôn hôm sau mới tỉnh.
Vừa tỉnh dậy đã đau đầu.
Toàn thân ê ẩm.
Uống liền hai bát canh giải rượu mới miễn cưỡng hoàn hồn.
Người mệt đến mức chẳng muốn nhúc nhích.
Nàng nằm trên giường dùng bữa tối.
Trong lúc ăn.
Ngoài cửa liên tục truyền tới tiếng khóc khe khẽ.
Hình như là Sở Cơ đang khóc.
A Mỗ bưng bát cháo, quát ra ngoài cửa:
“Chuyện xui xẻo để sau khi phu nhân dùng bữa rồi hẵng nói!”
Tiếng khóc bên ngoài lập tức ngừng lại.
Nam Ương vừa uống cháo vừa nghe ngóng.
Tiêu Thừa Yến sáng sớm đã rời Hầu phủ.
Nghe nói lại vào cung rồi.
Cuối năm bận rộn.
Chủ nhân Hầu phủ cả ngày thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Hôm nay hắn không ở đây.
Cũng tốt.
Tối qua động phòng hoa chúc.
Nàng say đến mơ mơ hồ hồ.
Mà vị phu quân này một khi hưng phấn thì xuống tay chẳng biết nặng nhẹ.
Tỉnh dậy chỉ cảm thấy lưng đau eo mỏi.
Chỗ nào cũng khó chịu.
Lúc vén tay áo lên xem nơi đau nhức.
Từ cánh tay tới khuỷu tay đều là những vết bầm tím.
A Mỗ tức giận mắng lớn:
“Chó c.ắ.n đấy à?!”
Nam Ương:
...
Hôm nay tiếp tục nằm thôi.
A Mỗ vừa rời khỏi phòng.
Sở Cơ và Trà Cơ lập tức tiến vào thỉnh an.
Trà Cơ thì còn đỡ.
Nhưng Sở Cơ sắc mặt trắng bệch.
Khóe mắt đỏ hoe.
Trông như đã thức trắng cả đêm.
So với hôm qua còn tiều tụy hơn nhiều.
Ban đầu Nam Ương còn rất ngạc nhiên.
“Trời tối rồi.”
“Không cần tới chỗ ta đâu.”
“Về viện nghỉ ngơi đi.”
Lời còn chưa dứt.
Sở Cơ đã bật khóc ngay tại chỗ.
Vừa khóc vừa dập đầu.
Bộp! Bộp! Bộp!
Đến mức trán trắng nõn bị va rách cả da.
“Cầu xin phu nhân...”
“Tha cho nô tỳ một mạng.”
“Nô tỳ và Vân Cơ từng là tỷ muội một thời.”
“Nàng ấy rơi vào kết cục như vậy...”
“Nô tỳ... nô tỳ thật sự không dám trở về viện đó nữa.”
Cái đầu bị c.h.é.m của Vân Cơ cũng đã bị sơn phủ.
Đặt bên cổng lớn Hầu phủ.
Ghép thành một cặp với cái đầu trước đó làm vật trang trí.
Có tấm gương của Vân Cơ ngay trước mắt.
Sở Cơ và Trà Cơ giờ đây đều đã hiểu rõ.
Tranh sủng chính là tranh c.h.ế.t.
Hãm hại chủ mẫu chính là tìm c.h.ế.t nhanh hơn.
Đắc tội với chủ mẫu cũng là c.h.ế.t nhanh.
Thân là mỹ nhân hậu viện của Hầu phủ.
Mỗi khi các nàng cố gắng tới gần Tiêu Hầu thêm một bước.
Là lại tiến gần t.ử địa thêm một phần.
Mười mỹ nhân được đưa vào Hầu phủ.
Người duy nhất có thể tiếp cận Tiêu Hầu mà vẫn sống yên ổn tới hôm nay...
Ánh mắt Trà Cơ lướt qua Đằng Hoàng đang lặng lẽ lau dọn thư án trong phòng.
Chỉ có Đằng Hoàng.
Một lòng một dạ theo phò phu nhân.
Cho tới nay vẫn bình an vô sự.
Trà Cơ đã hiểu rồi.
Đi theo phu nhân mới là con đường giữ mạng đúng đắn!
Nàng khác với Sở Cơ.
Sở Cơ và Vân Cơ từng có tình tỷ muội trong cung.
Còn Trà Cơ là người do Dự Vương đưa tới.
Dung mạo đẹp nhất trong đám mỹ nhân.
Vân Cơ và Sở Cơ vốn chẳng mấy thiện cảm với nàng.
Đương nhiên, Trà Cơ cũng chẳng mấy thiện cảm với hai người kia.
Nghĩ thông suốt rồi.
Trà Cơ đem chuyện tối qua Tiêu Hầu tra hỏi Vân Cơ thế nào.
Vân Cơ đã nhận những tội trạng gì.
Vì sao nàng ta tự chuốc lấy diệt vong.
Từng việc từng việc kể lại không sót một chi tiết.
--------------------------------------------------------------