Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn

Chương 28: Vệ Nhị Nương Đâu Rồi?

Nam Ương cảm thấy mình nhất định là ngủ đến hồ đồ rồi.

Đám khinh kỵ đông đảo dưới trướng Hoài Dương Hầu, vốn đã rời đi từ chiều hôm qua...

Lại như những bóng ma, bất ngờ xuất hiện từ khắp các khu rừng hoang xung quanh.

Ngay cả cỗ xe ngựa hai ngựa kéo kia...

Cũng đã quay trở lại, dừng bên vệ đường.

Đội xe ngựa thứ hai đang phi nhanh trong đêm tối càng giống như ma ảnh hơn.

Nam Ương trơ mắt nhìn mấy chục con tuấn mã hộ tống một cỗ xe ngựa dừng lại.

Từ trong xe bước xuống một vị lang quân sắc mặt điềm tĩnh, dáng người như trúc.

Áo dài tay rộng kiểu văn sĩ.

Là dáng vẻ điển hình của một người đọc sách.

Nhìn nghiêng gương mặt ấy...

Lại có đến bảy phần giống thiếu niên Lục Triệt năm nào.

Nam Ương ngồi trong mương đất.

Bóng cây rậm rạp phủ kín cả khu vực.

Vị lang quân giống Lục đại biểu huynh ấy đi ngang qua bên cạnh nàng.

Bảy tám tùy tùng giơ đuốc đi theo hai bên.

Nhưng không một ai phát hiện ra nàng đang ngồi ven đường.

Nam Ương bắt đầu nghi ngờ mình đang nằm mơ.

Ban ngày A Mỗ vừa nhắc đến Lục đại biểu huynh.

Đêm đến nàng liền mơ thấy hắn sao?

Thực ra...

Cho dù thật sự mơ thấy hắn cũng chẳng có gì để nói.

Bọn họ đã quá lâu không gặp nhau rồi.

Vừa nghĩ tới đây.

A Mỗ đang hôn mê bên cạnh bỗng cử động.

Nam Ương cho bà uống chút nước.

Rồi tiếp tục yên lặng quan sát.

Hai nhóm người cuối cùng cũng gặp mặt.

Bên này là vị lang quân giống Lục đại biểu huynh dẫn đầu.

Bên kia Minh tiên sinh bước ra.

Vị lang quân ấy khách khí mà xa cách nói:

— Lại gặp nhau rồi, Minh tiên sinh.

— Tiêu Hầu có ở đây không?

Minh Văn Hoán mỉm cười hành lễ:

— Hóa ra là đích thân Lục thái thú tới.

— Hạ quan còn tưởng mình nhìn nhầm.

— Khu vực này từ lâu đã không còn thuộc quận Sơn Dương nữa.

— Lục thái thú dẫn quân vượt địa giới.

— Trực tiếp tiến vào vùng kinh kỳ...

— Ha ha.

— Chuyện này sẽ bị Ngự sử đàn hặc đấy.

Nam Ương: ???

Vị này...

Là Lục thái thú quận Sơn Dương?

Lại chính là người giống Lục đại biểu huynh đến vậy?

Nàng nghi hoặc dụi dụi mắt.

Rồi nhìn kỹ thêm lần nữa.

Vị Lục thái thú trẻ tuổi đến từ quận Sơn Dương.

Dưới ánh đuốc hiện lên bóng lưng cao ráo xa lạ.

Nghe giọng nói cũng không còn nhận ra âm sắc thiếu niên năm xưa.

Nhưng gương mặt nghiêng ấy...

Vẫn giống Lục đại biểu huynh đến bảy phần.

Càng nhìn càng giống.

Nam Ương càng thêm mơ hồ.

Chẳng lẽ nàng vẫn còn đang nằm mơ?

Đúng lúc ấy.

Giọng nói xa lạ kia lại nhắc tới tên nàng.

Lục Triệt nói:

— Tin tức từ quận Sơn Dương đã truyền tới kinh thành. Triều đình trên dưới đều chấn động. Người nên bị đàn hặc... E rằng không phải bản quan. Vệ nhị nương t.ử nhà Vĩnh Hưng Bá phủ đang dưỡng bệnh tại trấn Bình An. Nghe nói hiện đang đi cùng Tiêu Hầu? Lục mỗ là thân thích bên ngoại của nhà họ Vệ. Nhận sự ủy thác của nhà họ Vệ. Thay mặt trông nom Vệ nhị nương t.ử. Xin Tiêu Hầu trả lại Vệ nhị nương t.ử.

"Thân thích nhà họ Vệ."

"Nhận sự ủy thác của nhà họ Vệ, chăm sóc Vệ nhị nương t.ử..."

Người tới thật sự là Lục đại biểu huynh sao?

Nam Ương khiếp sợ nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước rất lâu.

Đúng lúc ấy A Mỗ chậm rãi tỉnh lại.

Không biết bà đã nghe được bao nhiêu.

Nhưng bàn tay nắm lấy tay áo Nam Ương bỗng siết mạnh.

Trên mặt hiện rõ vẻ kích động.

Nam Ương cúi đầu nhìn dáng vẻ thở không nổi của bà.

Vội vàng lại đút cho bà chút nước.

A Mỗ chăm chăm nhìn bóng lưng Lục Triệt phía trước.

Cổ họng khản đặc đến mức không thể cất thành tiếng.

Chỉ có thể thều thào bằng hơi thở:

— Lục đại lang quân... Thật sự là hắn... Mau... Mau ra ngoài... Để Lục đại lang quân cứu chúng ta...

Nam Ương nhỏ giọng đáp:

— Tiêu Hầu còn chưa lên tiếng. Không biết hai bên có đ.á.n.h nhau không. Người của Lục đại biểu huynh nhìn thế nào cũng không đ.á.n.h lại được. Chúng ta ra ngoài chỉ tổ bị liên lụy. A Mỗ, nghỉ ngơi đi. Trước tiên dưỡng cho khỏe người đã.

A Mỗ vừa tức vừa sốt ruột.

Ra sức đẩy nàng.

— Ra ngoài! Mau ra ngoài!

Nam Ương không chịu đi ra.

— Nếu Lục đại biểu huynh thật sự là Lục thái thú của quận Sơn Dương... Thì huynh ấy đã sớm biết chúng ta ở trấn Bình An. A Mỗ, vậy tại sao suốt hơn nửa năm qua... Huynh ấy chưa từng tới thăm chúng ta lấy một lần?

Bàn tay đang đẩy nàng của A Mỗ chợt khựng lại.

Đêm khuya.

Trên quan đạo sáng rực ánh đuốc.

Hai bên vẫn tiếp tục giằng co.

Giọng nói của Lục Triệt dần mang theo ý ép buộc:

— Tiêu Hầu đã ở đây. Vì sao không chịu hiện thân? Vệ nhị nương đâu? Vệ nhị nương là nữ quyến của phủ Vĩnh Hưng Bá. Là tiểu thư danh môn vọng tộc. Không thể tùy tiện khinh nhục. Mong Tiêu Hầu nể tình mà giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Vệ nhị nương đâu?

Bao gồm cả Minh tiên sinh.

Không ít ánh mắt tại hiện trường đều lặng lẽ quay về phía sau lưng Lục Triệt.

Về phía mương đất ven đường đang bị bóng cây khổng lồ che phủ...

Vệ nhị nương t.ử đang chớp chớp đôi mắt tròn đen.

Yên lặng ngồi trong mương đất.

Không xa đó.

Bên mép khu rừng.

Con ngựa đen cao lớn nhàn nhã phe phẩy đuôi.

Tiêu Thừa Yến ngồi dưới bóng cây rộng lớn.

Vừa dùng khăn lau thanh trường đao.

Vừa thỉnh thoảng liếc nhìn cảnh náo nhiệt phía xa.

Nhìn một lúc.

Hắn nhướng mày.

Địch tướng quân ở bên cạnh lẩm bẩm:

— Lục thái thú nói mình được nhà họ Vệ nhờ vả chăm sóc nữ quyến. Lại còn là biểu thân. Theo lý mà nói phải rất thân với Vệ nhị nương t.ử mới đúng.

— Sao Vệ nhị nương t.ử chẳng có phản ứng gì? Trông không giống thân thiết với hắn lắm.

Tiêu Thừa Yến ra lệnh:

— Cử một người đi. Hỏi xem. Lục Triệt và Vệ nhị nương rốt cuộc có quan hệ thế nào.

Nam Ương trơ mắt nhìn ánh đuốc dừng lại trước mặt.

Ngọn lửa bập bùng trong đêm.

Chiếu sáng rõ ràng khoảng đất trong vòng hai thước.

Tên thân binh cầm đuốc truyền lời:

— Chủ thượng hỏi Vệ nhị nương t.ử. Lục thái thú tự xưng là biểu thân của nhà họ Vệ. Cùng Vệ nhị nương t.ử quen biết nhiều năm. Lại nhận ủy thác của nhà họ Vệ chăm sóc Vệ nhị nương t.ử. Những lời ấy có đúng hay không?

Theo ánh đuốc di chuyển.

Vô số ánh mắt từ đoàn người quận Sơn Dương đồng loạt nhìn về phía ven đường.

Cuối cùng.

Mọi người cũng phát hiện bóng người trong mương đất.

Trước hàng chục ánh mắt kinh ngạc không hề che giấu.

Nam Ương không thể tiếp tục trốn tránh.

Đành đứng dậy từ trong mương.

Phủi phủi lớp bụi đất bám đầy trên người.

— Nhà họ Lục và nhà họ Vệ quả thật là họ hàng bên ngoại...

Nàng chậm rãi nói:

— Nhưng... Ta và bản thân Lục thái thú...Không quen thân lắm.

Ánh đuốc lại xuyên qua đám người.

Tên thân binh chạy vội về phía khu rừng truyền lời.

Xung quanh mương đất lại chìm vào bóng tối.

Đám khinh kỵ từ quận Sơn Dương bắt đầu xôn xao.

Sau một khoảng im lặng rất dài.

Lục Triệt cuối cùng cũng nhận ra.

Tiểu nương t.ử bụi bặm ngồi trong mương đất kia...

Chính là Nam Ương.

Nam Ương đang cố đỡ A Mỗ dậy.

Nhưng kéo mấy lần vẫn không nổi.

Đang lúc đau đầu.

Một bóng người cao gầy như trúc xuất hiện trước mặt nàng.

Trong giọng nói của Lục Triệt mang theo sự tức giận bị đè nén:

— Vệ Nam Ương!

Nam Ương bình thản đáp:

— Ừ.

Ánh đuốc từ xa hắt tới.

Chỉ đủ soi rõ đại khái hình dáng hai người.

Nam Ương nhìn bóng người cao dài trước mặt.

Xa lạ đến bảy phần.

Nghĩ bụng.

Có lẽ cảm giác của đối phương khi nhìn nàng cũng chẳng khác là bao.

Khi Lục Triệt mở miệng lần nữa.

Rõ ràng hắn đã cố ép cơn giận xuống.

Câu thứ hai nghe bình tĩnh hơn nhiều.

— Ngươi biết rõ ta đang tìm ngươi.

— Vì sao không chịu xuất hiện?

Ánh mắt Lục Triệt nhìn nàng cũng rất xa lạ.

Nam Ương thuận theo ánh mắt ấy.

Cúi đầu nhìn váy áo mình phủ đầy bụi đất đến mức không còn nhìn rõ màu sắc.

Lại nhìn đôi tay dính đầy bùn cát.

Nàng đưa tay chạm lên tóc.

Vuốt lại vài lọn tóc rối đang bay trong gió.

A Mỗ khàn giọng, lo lắng lên tiếng giúp nàng:

— Nhị nương t.ử bị dọa sợ rồi. Lục đại lang quân. Hoài Dương Hầu hung bạo vô cùng. Từ khi nhị nương t.ử rơi vào tay hắn, ăn không ngon, ngủ không yên, bị dọa đến mức...

Nam Ương lắc đầu.

Ra hiệu cho A Mỗ đừng nói tiếp nữa.

Hoài Dương Hầu quả thật không dễ ở chung.

Nhưng cũng chưa đến mức khiến nàng ăn không ngon ngủ không yên.

Nói thật lòng.

Nồi cháo thịt băm rau dại do đám thân binh nấu...

Khá ngon.

— Không muốn lộ diện... Chỉ đơn giản là không muốn thôi.

Nếu không bị hỏi tới tận mặt.

Thật ra Nam Ương cũng không muốn nói nhiều.

Quá lâu không gặp.

Vừa gặp lại đã xa lạ đến mức nàng không biết nên gọi thế nào.

Lục đại biểu huynh?

Lục Triệt?

Lục thái thú?

Hay...

Tỷ phu?

— Hóa ra Lục đại biểu huynh chính là Lục thái thú quận Sơn Dương. Trước đây nghe Dương huyện lệnh nhắc đến vài lần. Thật sự không ngờ. Chúc mừng đại biểu huynh tuổi trẻ tài cao, một bước lên mây... Năm ngoái nghe trong nhà nói...Hôn sự của trưởng tỷ và đại biểu huynh đã gần tới.

— Ừm... Cũng xin chúc mừng...

Nam Ương ngượng ngùng đến mức không nói tiếp được nữa.

Nàng không biết Lục Triệt có thấy ngượng hay không.

Nhưng dù sao.

Lục Triệt đứng im lặng trước mặt nàng một lúc.

Rồi xoay người bỏ đi.

Trong gió đêm chỉ để lại một câu:

— Ta đã nhận lời nhà họ Vệ. Dù phải bỏ mạng này... Ta cũng sẽ đưa ngươi trở về kinh thành.

A Mỗ đỏ hoe mắt.

Không biết là muốn khóc hay muốn cười.

— Nhị nương t.ử. Trong lòng Lục đại lang quân vẫn còn nhớ tình cũ với con. Dù sao cũng là thanh mai trúc mã nhiều năm. Nhị nương t.ử. Con phải tranh lấy chứ. Không thể dễ dàng nhường hắn cho người khác như vậy...

Sợ A Mỗ lỡ miệng nói thêm chuyện riêng trong hậu viện nhà họ Vệ.

Nam Ương vội ngăn lại:

— Minh tiên sinh còn đang nghe đấy.

A Mỗ lập tức im bặt.

Minh Văn Hoán cười ha hả bước ra khỏi bóng tối hai bước.

Khẽ phe phẩy chiếc quạt lá cọ.

Rồi quay người đi bẩm báo.

— Vệ nhị nương t.ử quả nhiên rất thú vị.

Minh Văn Hoán cảm thán:

— Tối qua chủ thượng nói nàng thú vị. Thuộc hạ còn chưa hiểu. Bây giờ nhìn lại...Ha ha ha.

— Đại biểu huynh thanh mai trúc mã của mình biến thành tỷ phu. Nhà họ Vệ đúng là có không ít chuyện thú vị. Lục thái thú nói dù bỏ mạng cũng phải đưa Vệ nhị nương t.ử về kinh. Vậy mà Vệ nhị nương t.ử thà nằm trong mương đất còn hơn gặp mặt hắn. Ha ha ha. Càng nghĩ càng thấy thú vị.

Tiêu Thừa Yến chậm rãi lau đao.

Khóe môi mang theo ý cười.

Nghe rất chăm chú.

Cũng mang dáng vẻ hứng thú.

Nhưng cái gọi là

"thú vị"

của hắn...

Hiển nhiên hoàn toàn khác với cái

"thú vị"

của Minh tiên sinh.

— Minh tiên sinh. Nói thử xem. Chỉ vì một Vệ nhị nương t.ử... Lục Triệt thật sự nguyện ý bỏ mạng vì nàng sao?

Minh Văn Hoán đang định trả lời.

Bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hắn hít vào một hơi lạnh.

— Tiêu Hầu! Ngài lại muốn làm gì nữa?! Lục thái thú khác với Dương huyện lệnh! Dương huyện lệnh xuất thân hàn môn. Ngài trói ông ta thì cũng thôi. Nhưng Lục thái thú xuất thân từ đại tộc quận Sơn Dương. Tài danh lừng lẫy. Là quận thủ trẻ tuổi nhất triều ta! Với tuổi tác như hắn mà đã trấn giữ một quận. Ngay cả trước mặt Thánh thượng cũng là người có tên tuổi!

— Thì sao?

Tiêu Thừa Yến nhàn nhạt nói.

— Không g.i.ế.c được à?

Thanh đao được lau đến sáng loáng.

Hắn cong ngón tay b.úng nhẹ vào thân đao.

Ong——

Một tiếng ngân trong trẻo vang lên.

Không biết từ lúc nào.

Sát khí trong lòng hắn đã âm thầm lớn dần.

Lúc này hòa cùng lệ khí mãnh liệt.

Tùy ý lan tràn khắp nơi.

Thanh trường đao rung lên đáp lại.

Giống như ngọn lửa đầu tiên bùng lên trong biển lửa cháy rừng.

Một khi lửa đã nổi.

Sẽ thành thế lửa lan đồng.

Khó mà dập tắt.

— Ta thúc ngựa suốt sáu ngày mới chặn được Vệ nhị nương t.ử. Có thả nàng về kinh hay không... Là do bản hầu quyết định.

Tiêu Thừa Yến lạnh nhạt nói:

— Lục Triệt là thứ gì? Ai cho phép hắn mang Vệ nhị nương t.ử đi?

Minh Văn Hoán: "..."

— Minh tiên sinh. Đi hỏi Vệ nhị nương t.ử một câu. Xem nàng có muốn đi cùng Lục Triệt hay không.

Nếu Vệ nhị nương t.ử không muốn...

Thì thôi.

Nhưng nếu nàng bước lên xe nhà họ Lục...

Tiêu Thừa Yến tiếp tục chậm rãi lau đao.

— Khinh kỵ quận Sơn Dương bốn mươi tám người. Gia nô hộ vệ nhà họ Lục sáu người. Một phu xe. Thêm cả Lục Triệt. Năm mươi sáu mạng. Cùng nhau xuống hoàng tuyền. Thành toàn cho tấm lòng "bỏ mạng vì nàng" của Lục thái thú.

....

😳 Đến đây mới thấy mức độ "điên" của Tiêu Thừa Yến.

Hắn không phải đang ghen theo kiểu tình cảm thông thường.

Mà là kiểu cực kỳ bá đạo:

"Người ta là người ta tìm sáu ngày sáu đêm mới chặn được. Ta còn chưa quyết định thả hay không, ai cho phép ngươi mang đi?"

--------------------------------------------------------------