Minh Văn Hoán cảm thấy da đầu tê dại từng đợt.
Chỉ còn chưa tới trăm dặm nữa là vào địa giới kinh kỳ.
Nếu ở đây g.i.ế.c liền năm mươi sáu người...
Trong đó còn có cả Lục Triệt, quận thủ Sơn Dương mà ngay cả Hoàng thượng cũng nhớ rõ tên tuổi lai lịch!
Hắn sai rồi.
Vừa rồi hắn còn đứng xem chuyện cười của nhà họ Vệ.
Nhưng nếu tối nay không ngăn được Tiêu Hầu...
Thì mấy người làm thuộc hạ dưới trướng Tiêu Hầu mới chính là trò cười lớn nhất.
Minh Văn Hoán mồ hôi túa đầy lưng.
Bật dậy định lao đi tìm Vệ nhị nương t.ử để điên cuồng khuyên can.
Dù thế nào cũng không thể để nàng bước lên xe nhà họ Lục!
Nhưng tâm tư vị chủ thượng này chuyển biến quá nhanh.
Ánh mắt Tiêu Thừa Yến chợt ngưng lại.
Đột nhiên hắn nói:
— Khoan đã. Xem Vệ nhị nương t.ử trước đã. Sao nàng lại nằm xuống nữa rồi?
Nam Ương đứng bên cạnh xe ngựa nhà họ Lục.
Nhìn theo A Mỗ được dìu lên xe.
— Dạo gần đây sức khỏe A Mỗ không tốt. Trên đường về đi chậm một chút. Nhất định phải đưa A Mỗ tới tận cổng nhà họ Vệ. Làm phiền đại biểu huynh chăm sóc.
A Mỗ được hai gia nô nhà họ Lục dìu lên xe.
Liên tục ngoái đầu lại.
— Nhị nương t.ử. Con cũng lên xe đi.
Lục Triệt đứng bên cạnh xe.
Thái độ xa cách lãnh đạm.
Không nói gì.
Chỉ khẽ gật đầu tỏ ý đã nghe thấy.
Sau đó đưa tay làm động tác mời.
Ra hiệu cho Nam Ương lên xe.
Nam Ương lắc đầu.
Lùi lại vài bước.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
Nàng xoay người đi về phía ven đường.
Lần mò dọc theo mương đất vài cái.
Tìm được chiếc áo choàng trải dưới đất.
Nam Ương mượn ánh đuốc phủi sạch bụi trên áo choàng.
Rồi đem trải sang một đoạn mương tương đối sạch sẽ hơn.
Dưới ánh mắt trợn tròn của mọi người.
Nàng lại vô cùng bình thản nằm xuống mương đất bên đường.
— Ta sẽ không ngồi xe nhà họ Lục về kinh đâu.
Thực ra Nam Ương chẳng hề nổi nóng.
Giọng điệu vẫn giống như bình thường.
Chỉ vì cả đêm ngủ không ngon.
Phản ứng hơi chậm một chút.
Nên nghe càng thêm mềm mại ôn hòa.
Nàng nhìn lên bầu trời đầy sao.
Ước chừng mới đầu canh tư.
Trước khi trời sáng vẫn còn có thể ngủ thêm một canh giờ nữa.
Nghĩ vậy.
Nàng thư giãn nhắm mắt lại...
Rồi bị người ta kéo mạnh cánh tay.
Lôi từ trong mương đất lên.
Sắc mặt Lục Triệt rất khó coi.
Trong thoáng chốc.
Ánh mắt hắn lạnh như băng.
Dường như đang cực kỳ tức giận.
Nhưng lại cố ép xuống.
Kéo Nam Ương ra khỏi mương xong.
Hắn lập tức buông tay.
Lùi về sau hai bước.
Giữ khoảng cách nam nữ.
— Hà tất phải như vậy!
Giọng Lục Triệt lạnh lẽo như băng.
— Vệ Nam Ương. Hãy nhớ thân phận nữ nhi nhà họ Vệ của ngươi. Lăn lộn ăn vạ là hành vi của đàn bà thôn dã. Ngươi xuất thân danh môn. Giáo dưỡng đâu rồi? Cớ gì phải học theo đám phụ nhân chợ b.úa ấy?
Nam Ương ngơ ngác:
— Hả?
Ai lăn lộn ăn vạ cơ?
Nàng chỉ quá mệt thôi.
Chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc.
Thế cũng không được sao?
Nàng xoay người.
Lại định nằm xuống mương.
Chưa kịp nằm.
Cánh tay lại bị nắm lấy.
— Vệ Nam Ương! Không cần phải như vậy.
Lục Triệt lần nữa lặp lại bốn chữ ấy.
Dường như vừa nghĩ thông điều gì.
Đột nhiên hoàn toàn bình tĩnh lại.
— Không biết những năm qua mẫu thân ngươi đã dạy ngươi thế nào. Lại dẫn ngươi đi vào đường sai lầm như vậy. Nhưng nhà họ Vệ không thể đ.á.n.h mất thể diện vốn có. Ngươi muốn gì. Có yêu cầu gì. Không cần dùng loại thủ đoạn thôn dã thiếu thể diện này để ép buộc người khác. Cứ nói thẳng ra. Chỉ cần không phải yêu cầu quá đáng. Ta sẽ cố hết sức giúp ngươi hoàn thành.
Lục Triệt nói xong bằng giọng cực kỳ bình tĩnh.
Khẽ thở dài một tiếng.
— Trưởng thành lên đi, Nam Ương. Lên xe đi.
Nam Ương cúi đầu nhìn cánh tay đang bị hắn nắm.
Suy nghĩ một lát.
— Huynh buông tay trước đã.
Lục Triệt buông tay.
Lùi lại hai bước.
Nam Ương hài lòng.
Sau đó đưa ra yêu cầu thứ hai:
— Huynh có thể đi rồi.
— ...
Lục Triệt khẽ mím môi.
Không những không rời đi.
Ngược lại còn tiến lên một bước.
Cứ như vậy.
Một cách hết sức khó hiểu.
Hai người đứng bên vệ đường...
Đối mặt với nhau.
Sự giằng co bất ngờ này.
Trong mắt người khác có lẽ mang ý nghĩa của một sự kiên trì thầm lặng nào đó.
Nhưng đối với Nam Ương...
Nó chỉ có nghĩa là:
Thời gian ngủ tối nay lại bị mất thêm một khắc nữa...
Hai bên không ai chịu nhường ai.
Nam Ương buồn ngủ đến mức người nghiêng ngả.
Trong lòng hiếm hoi xuất hiện một chút bực bội.
Đang không biết phải kết thúc thế nào.
Phía trước đột nhiên lóe lên một luồng sáng ch.ói mắt.
Ánh sáng lưu ly rực rỡ.
Chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Tám ngọn đèn lưu ly đi trước mở đường.
Một cỗ xe ngựa hai ngựa kéo rộng rãi và hoa lệ chậm rãi tiến đến trong màn đêm.
Rồi dừng lại trước mặt Nam Ương.
Minh Văn Hoán ngồi trước xe.
Tay phe phẩy chiếc quạt lá cọ lớn.
Bề ngoài trông rất ung dung.
Nhưng lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn căn chuẩn thời cơ để tới đón người.
Năm mươi sáu mạng người đấy!
Chiếc quạt lá cọ chỉ về phía cửa xe.
Minh tiên sinh dò hỏi:
— Vệ nhị nương t.ử... Lên xe chứ?
Lời tác giả:
Nam Ương: Người này người kia chẳng ai cho ta ngủ cả...
Buồn ngủ quá... 😪
--------------------------------------------------------------