Nam Ương đứng trong phòng, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.
Mới hôm qua còn nghe mấy bà t.ử bàn tán rằng nàng sắp mười bảy tuổi rồi, trong nhà đến nay vẫn không dám sắp xếp xem mắt, sợ làm lỡ dở con trai nhà người ta...
Vậy mà hôm nay đã bàn chuyện hôn sự với Lục Tam lang?
Dù là bánh từ trên trời rơi xuống cũng chẳng đập nhanh đến thế.
Hôm nay đích mẫu gọi nàng tới.
Đương nhiên không phải để thương lượng.
Mà là để thông báo.
Nam Ương mang theo vài phần ngơ ngác bước ra khỏi chính phòng.
Đi xuống bậc thềm được hai bước.
Nàng chợt nhớ tới người mẹ ruột đã lâu không gặp.
Lập tức quay đầu trở lại.
Đầu thu vẫn còn oi nóng.
Mấy ô cửa sổ bên hông chưa đóng.
Đích mẫu đang ngồi thấp giọng trò chuyện với mấy người tâm phúc bên cạnh.
Nụ cười đoan trang trên môi từ lâu đã biến mất sạch sẽ.
Nam Ương vừa quay lại cửa phòng.
Đúng lúc nghe được một câu nói khe khẽ:
— Nhà họ Lục nghĩ thế nào vậy?
— Sau này tỷ muội thành chị em dâu.
— Nhị nương học được không ít thủ đoạn lợi hại của mẹ ruột nó.
— Ánh Tuyết gả sang đó, e rằng sẽ phải chịu khổ...
Đúng lúc ấy Nam Ương lên tiếng:
— Mẫu thân.
Hai bên đồng thời mở miệng.
Nha hoàn giữ cửa còn chưa kịp thông báo.
Đã cuống quýt hô lớn:
— Nhị nương t.ử sao lại quay về rồi?
Sắc mặt đích mẫu và mấy người bồi phòng tâm phúc đồng thời khẽ biến đổi.
Đích mẫu ngồi thẳng người.
Như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Bà cất tiếng hỏi:
— Có việc gì lại quay về?
— Hay để quên thứ gì trong phòng?
Nam Ương đứng ngoài cửa, quy củ đáp lời.
Câu nói vô tình nghe được vừa rồi.
Đi vào tai này rồi ra tai kia.
Cũng chẳng khác gì cơn gió lùa ngang hành lang.
— Con nhớ ra một chuyện muốn hỏi mẫu thân.
— Con đã rời nhà hơn nửa năm.
— Hôm nay có thể đi thăm Chu di nương không?
Đích mẫu không ngăn cản.
— Máu mủ tình thâm.
— Đi đi.
Nhận được lời đồng ý.
Trong lòng Nam Ương vui mừng.
Đang định quay người rời đi.
Lại bị đích mẫu gọi lại.
— Đứa nhỏ này.
— Từ trên trời rơi xuống một mối hôn sự tốt đẹp.
— Con chỉ việc nhận lấy là được.
— Cớ gì lại sinh ra nhiều tâm tư như thế?
— Nghe lỏm được vài câu đôi lời.
— Chẳng lẽ lại hiểu lầm nữa rồi?
Đích mẫu cười nhạt.
— Ta thương Ánh Tuyết.
— Nhưng cũng thương con.
— Hai tỷ muội nhà họ Vệ cùng gả cho huynh đệ nhà họ Lục.
— Truyền ra ngoài khó tránh khỏi bị người ta đem ra so sánh.
— Hai huynh đệ nhà họ Lục đều là nhân trung long phượng.
— Người ngoài thì không nói.
— Nhưng là tỷ muội trong nhà.
— Tuyệt đối đừng nảy sinh tâm tư ganh đua.
"Hai huynh đệ nhà họ Lục đều là nhân trung long phượng..."
Nghe như lời khách sáo thì được.
Nam Ương vừa đi vừa nghĩ tới câu:
"Tỷ muội trong nhà, tuyệt đối đừng nảy sinh tâm tư ganh đua."
Nàng lẩm bẩm:
— Ta có gì để ganh với trưởng tỷ chứ?
— Ta chỉ có một A Mỗ thôi.
...
Còn có một người mẹ điên.
Người mẹ không nhận ra con gái.
Dù sao vẫn là mẹ ruột.
Nửa năm không gặp.
Nói không nhớ là giả.
Nam Ương men theo bức tường nội viện.
Đi thẳng về phía bắc.
Sau khi Chu phu nhân phát điên.
Bà bị chuyển tới dãy phòng áp mái ở cực bắc nội viện nhà họ Vệ.
Ngày thường có hai bà t.ử canh giữ.
Giám sát từng bước.
Viện Đinh Hương của Nam Ương nằm phía tây.
Mùa hè nóng như cái lò hấp.
Nhưng ít ra buổi chiều vẫn còn có ánh mặt trời chiếu vào.
Còn dãy phòng áp mái nơi Chu phu nhân ở...
Mới thực sự là quanh năm không thấy ánh nắng.
Nam Ương dừng trước cánh cổng khép hờ nơi cực bắc nội viện.
Lấy túi tiền trong tay áo ra.
Cân thử.
Nửa túi bạc tích cóp được suốt hơn nửa năm ở trấn Bình An.
Hôm nay nàng định phát hết cho đám bà t.ử canh cửa.
Hy vọng đổi lấy việc họ mở một mắt nhắm một mắt.
Để nàng được ở lại lâu thêm nửa ngày.
Đưa A Nương ra ngoài phơi nắng.
Rồi lúc A Nương bình tĩnh nhất...
Nói cho bà biết tin mình sắp xuất giá.
Không biết có phải ảo giác hay không.
Khi nàng bước tới gõ cửa.
Chuẩn bị cầm túi bạc thương lượng với đám bà t.ử.
Bỗng cảm thấy sau lưng có ánh mắt đang nhìn mình.
Nam Ương kinh ngạc quay đầu.
Phía sau trống không.
Chỉ có một gia phó cúi đầu đi ngang từ xa.
Chắc là nghĩ nhiều rồi...
Nàng đưa tay gõ cửa.
Có tiền sai khiến được cả ma quỷ.
Bỏ ra nửa túi bạc.
Nàng như ý nguyện được ở bên A Nương cả buổi chiều.
Đáng tiếc.
A Nương vẫn không nhận ra nàng.
Hai mẹ con ngồi cạnh nhau.
Chu phu nhân ngây ngẩn đờ đẫn.
Không có bất kỳ phản ứng nào.
Nam Ương đã sớm quen với chuyện ấy.
Nàng tranh thủ buổi chiều hiếm hoi này để lau rửa thân thể cho A Nương.
Lại cẩn thận gội đầu cho bà một lần.
Mái tóc đen nhánh từng mượt mà như lụa.
Sau nhiều năm không được chăm sóc.
Đã rối bết từng chỗ.
Giữa màu đen thấp thoáng những sợi bạc trắng.
Thời gian giống như dòng nước cuồn cuộn chảy.
Thoạt nhìn ngày nào cũng giống ngày nào.
Nhưng nhìn kỹ.
Mọi thứ đều đã khác.
Người mẹ từng đoan trang xinh đẹp.
Tựa như một đóa phú quý hoa giữa nhân gian.
Rốt cuộc vì sao lại biến thành bộ dạng hôm nay?
Hồi nhỏ.
Nam Ương thường ngồi trong viện Đinh Hương.
Nghĩ đến đủ loại câu hỏi:
"Nếu như..."
"Tại sao..."
Nhưng giờ nàng đã lớn.
Mới hiểu rằng trên đời này.
Rất nhiều chuyện vốn không có đáp án.
Cũng chẳng có nhiều chữ "nếu như" đến thế.
A Nương điên rồi.
Thì chính là điên rồi.
Truy hỏi hay giả định đều không có ý nghĩa.
Nếu ký ức tuổi thơ của Nam Ương giống như một cuộn tranh rực rỡ sắc màu.
Lúc thì gió xuân dịu nhẹ.
Lúc lại sóng gió nổi lên.
Thì những năm tháng trưởng thành sau đó...
Đến cả một cơn gió nhẹ cũng không có.
Cả cuộn tranh chỉ còn một màu trắng trống rỗng.
Mà như thế...
Cũng xem như bình yên.
Nam Ương chậm rãi chải tóc cho A Nương.
Nhẹ giọng nói:
— Nương. Con sắp xuất giá rồi.
— Hôm qua con gặp Lục Tam lang một lần.
— Chắc đó là lần xem mắt trong lời người ta hay nói.
— Lục Tam lang cũng chẳng có gì không tốt.
Nàng ngừng một chút.
Lại nói:
— Lục Triệt cũng chẳng có gì tốt cả.
— Nương à.
— Con với đại biểu huynh cách nhau nhiều tuổi quá.
Khi nàng bảy tuổi.
Lục Triệt đã mười ba.
Hắn kiên nhẫn chơi đấu bách thảo cùng nàng.
Nàng đứng.
Hắn ngồi.
Chênh lệch chiều cao quá lớn.
Chỉ có như vậy mới có thể nhìn ngang tầm mắt.
Khi ấy.
Nàng ôm một đống cỏ non.
Hớn hở mang tới khoe.
Vị đại biểu huynh nhà họ Lục bên ngoài ôn hòa nhã nhặn ấy...
Trong lòng rốt cuộc nghĩ gì?
— Năm đó nương nghĩ thế nào nhỉ?
Nam Ương khẽ hỏi.
Mái tóc đen pha bạc đã được b.úi lại cẩn thận.
Đôi mắt đục ngầu của A Nương vẫn không có chút thần thái nào.
Nàng biết.
Hôm nay sẽ không nhận được bất cứ câu trả lời nào.
Nam Ương lại ngồi cạnh một lúc.
Rồi cúi người xuống.
Tựa cằm lên đầu gối ấm áp của mẹ ruột.
Khẽ lẩm bẩm:
— Nương à...
— Nói chuyện với con đi.
--------------------------------------------------------------