— Ồ.
Nam Ương đáp một tiếng hờ hững, không tỏ vẻ quan tâm.
Rồi đính chính:
— Người đưa ta về không phải một con ngựa.
— Là cả một đội kỵ binh.
— Ta ngồi xe lớn vào kinh.
— Sau này đừng đoán mò nữa.
— Chẳng có câu nào đúng cả.
Phía sau im lặng một lúc.
Đợi nàng đi xa rồi.
Tiếng bàn tán lại vo ve như ruồi nhặng.
Đại khái là Nam Ương không quản được họ.
Chỉ cần đừng để nàng nghe thấy là được.
Nàng bưng bát t.h.u.ố.c vừa sắc xong trên bếp lò.
Thuốc còn nóng hổi.
Đi dọc theo bức tường nội viện về phía viện Đinh Hương ở góc tây nhất.
Mở nắp bát ra.
Mùi t.h.u.ố.c đắng lập tức lan tỏa.
— A Mỗ.
— Uống t.h.u.ố.c thôi.
Ngày Trung Nguyên tháng Bảy.
Cả nhà họ Vệ tế tổ.
Nam Ương chỉ đứng từ xa nhìn A phụ một lần giữa đám người.
Nàng vốn nghĩ.
Lần gặp tiếp theo.
Chắc phải đợi đến bữa tiệc tất niên đêm Giao thừa.
Không ngờ lần gặp kế tiếp lại đến nhanh như vậy.
Sau khi về nhà hơn mười ngày.
Cuối tháng Bảy.
Tiết trời đã bước vào giữa thu.
Sáng sớm và tối muộn đều trở nên mát mẻ.
Nam Ương được gọi đến hoa sảnh ở đông viện để nói chuyện.
Hồi nhỏ nàng thường xuyên đến hoa sảnh đông viện chơi.
Khi ấy A Nương còn chưa phát điên.
Trong tay nắm quyền quản lý nội viện nhà họ Vệ.
Từ nội viện đến ngoại viện.
Từ thiên sảnh đến hoa sảnh.
Gần như chẳng có nơi nào nàng không được vào.
Nhưng bây giờ.
Hoa sảnh đã trở thành nơi nàng rất ít đặt chân tới.
Đó là nơi A phụ thường ở.
Đôi khi còn tiếp đãi những vị khách thân thiết của nhà họ Vệ.
Nam Ương cẩn thận bước vào hoa sảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Vừa ngẩng đầu lên.
Đã thấy người A phụ quen thuộc mà xa lạ đang ngồi giữa đại sảnh.
Nét mặt tươi cười.
Đang nhiệt tình hàn huyên với vị khách ngồi đối diện.
Nàng tiến lên hai bước.
Rồi giật mình phát hiện.
Vị khách hôm nay...
Cũng là một người vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Chính là vị đại biểu huynh nhà họ Lục.
Lục Triệt.
Người từng đuổi theo đến ngoài thành rồi bị bỏ lại phía sau.
Nam Ương khựng bước.
Quan quận ở địa phương...
Không phải không được tùy tiện ở lại trong địa giới kinh thành sao?
Đã nửa tháng rồi.
Vậy mà hắn vẫn chưa đi?
A phụ nhìn thấy nàng.
Liền thu lại nụ cười.
Ra hiệu cho nàng tiến lại gần.
Hai cha con cả năm gặp nhau chẳng được mấy lần.
Đột nhiên đối diện riêng như vậy.
Cả hai đều thấy xa lạ.
Nhất thời chỉ biết nhìn nhau.
Nam Ương không biết nên nói gì.
A phụ ở phía đối diện cũng đang đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới.
Có lẽ cũng không biết nên mở lời thế nào.
Nhìn đủ chưa?
Nam Ương âm thầm lẩm bẩm trong lòng.
Đã nhận ra ta là con gái của người chưa?
Cuối cùng.
Vẫn là Lục Triệt ho nhẹ một tiếng.
Vệ bá gia mới hoàn hồn.
Ông lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm nghị.
Trịnh trọng nói:
— Con gái ta Nam Ương đã lớn rồi.
Sau đó liền quát mắng:
— Đã trưởng thành thì làm việc phải biết tuân thủ quy củ.
— Trước đó vì sao không ngồi xe nhà họ Lục về kinh?
— Lại đi mượn xe của người ngoài?
— Thân sơ khác biệt.
— Bỏ người nhà mà theo khách ngoài.
— Còn ra thể thống gì nữa!
Nam Ương:
— ...?
Thì ra gọi nàng tới đây để mắng.
Bị mắng thì nàng có kinh nghiệm.
Lập tức cúi đầu.
Chiếc cằm nhỏ gần như chạm xuống đất.
Chỉ để lộ đỉnh đầu với xoáy tóc đen nhánh hướng về phía A phụ.
Mới nghe được vài câu mở đầu.
Tâm trí nàng đã bay đi mất.
Trong hoa sảnh thật ra có hai vị khách.
Lục Triệt ngồi phía trước.
Vị trí vừa vặn dưới ánh nắng.
Thân hình cao ráo thẳng tắp.
Khí chất trong trẻo như ngọc lạnh.
Lúc mới bước vào.
Nam Ương chỉ nhìn thấy một mình hắn.
Nhưng thật ra phía sau Lục Triệt còn có một thiếu niên.
Chưa đến tuổi đội mũ trưởng thành.
Y phục nho sinh.
Dung mạo có ba phần giống Lục Triệt.
Nhưng trẻ hơn rất nhiều.
Nhìn qua chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi.
Ngồi ngay ngắn.
Chỉ là ánh mắt có phần lơ đãng.
Ánh mắt Nam Ương cũng đang vô thức lơ lửng đâu đó.
Không để ý.
Hai người bỗng nhìn trúng nhau.
Thiếu niên kia lập tức như được tiếp thêm tinh thần.
Ánh mắt chăm chú nhìn nàng không rời.
Nam Ương khó hiểu nhìn lại.
Lục Triệt lại ho nhẹ một tiếng.
Thiếu niên phía sau dường như rất sợ hắn.
Lập tức ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Nhưng ánh mắt lại lén lút liếc về phía đối diện một lần nữa.
Nam Ương không nhịn được, mím môi bật cười.
Trông thiếu niên ấy như người cùng hội cùng thuyền với nàng.
Vệ bá gia lên tiếng bảo Nam Ương lui xuống.
Nàng đến chưa đầy nửa khắc đã bị đuổi về.
Đến ghế cũng chưa kịp ngồi.
Giống như được gọi tới chỉ để lộ mặt một lần.
Nàng chẳng hiểu ra sao, đành hành lễ rồi lui khỏi hoa sảnh.
Phía sau vang lên giọng nói của Lục Triệt:
— Việc chính đã bàn xong.
— Biểu cữu phụ.
— Ngoại sinh xin đưa Tam đệ cáo từ.
Nam Ương kinh ngạc quay đầu nhìn lại.
Thiếu niên kia...
Là Lục Tam lang?
Thảo nào hắn ngồi phía sau Lục Triệt.
Y phục ăn mặc cũng tương tự.
Nghĩ kỹ thì...
Ngũ quan cũng có vài phần giống nhau.
Phía sau vang lên tiếng cười của Vệ bá gia:
— Sau này hai nhà thân càng thêm thân.
— Triệt nhi à.
— Tiếng "biểu cữu phụ" này phải đổi cách gọi rồi.
Trên đường rời khỏi hoa sảnh.
Nam Ương vừa đi vừa nghĩ.
Lục lọi trong ký ức xa xôi mơ hồ.
Tìm hình ảnh của một đứa bé con năm nào.
Hồi nhỏ mỗi dịp lễ tết.
Mấy huynh đệ nhà họ Lục ở kinh thành thường cùng nhau tới chơi.
Người huynh trưởng phía trước nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Ai còn nhớ nổi đám "gà con" lẽo đẽo phía sau nữa?
Lục Tam lang...
Tuổi tác dường như cũng xấp xỉ nàng.
Năm nay mười sáu?
Hay mười bảy?
...
Tên là gì nhỉ?
Bao năm không gặp.
Không ngờ người vẫn còn ở kinh thành.
Đang nghĩ đến đó.
Tiếng bước chân phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ.
Lục Triệt đuổi theo ra khỏi hoa sảnh.
Đương nhiên.
Vẫn dẫn theo cái đuôi nhỏ là Lục Tam lang.
— Nhị nương t.ử, xin dừng bước.
Lục Triệt dùng giọng điệu xa cách như đang xử lý công vụ.
— Đã nhiều ngày không gặp.
— Ta có vài lời muốn hỏi riêng.
Nam Ương khó hiểu.
Nhưng vẫn theo hắn đi sang bên đường.
— Gần đây ta nghe được vài lời đồn.
Thần sắc Lục Triệt nhàn nhạt.
— Về việc ngươi trở về kinh thành.
— Có rất nhiều suy đoán ác ý.
— Vì sao ngươi không nói với gia đình rằng Hoài Dương Hầu dùng xe ngựa đưa ngươi về kinh?
— Ngay cả phụ thân ngươi cũng không biết chuyện này.
Bởi vì...
Tiêu Hầu không cho phép nói.
Nam Ương nhớ tới ngày vào kinh.
Trong cơn gió lớn.
Hai câu cảnh cáo vang bên tai:
"Nhớ ngậm miệng cho kỹ."
"Điều không nên nói, một chữ cũng không được nói."
Nàng không đáp.
Lục Triệt không biết đã tự hiểu ra điều gì.
Thần sắc dịu đi vài phần.
— Ngươi không hiểu rõ bản tính hung lệ của Tiêu Hầu.
— Mới vô tình lên xe của hắn.
— Người này không phải hạng lương thiện.
— Dính líu với hắn chỉ làm tổn hại thanh danh nhà họ Vệ.
— May mà...
— Tuy ngươi chọn nhầm xe của hắn.
— Nhưng vẫn biết nặng nhẹ.
— Không đem chuyện ấy nói ra ngoài.
Hắn dừng một chút rồi tiếp:
— Nghĩ lại thì...
— Hôm đó ta không thể đưa ngươi về kinh.
— Để rồi lời đồn nổi lên khắp nơi.
— Làm tổn hại danh tiếng của ngươi.
— Ta cũng có phần trách nhiệm.
Nam Ương thầm nghĩ:
Xe là ta tự chọn.
Liên quan gì đến huynh chứ...
Tiêu Hầu dĩ nhiên chẳng phải người tốt lành gì.
Nhưng theo nàng thấy.
Vị đại biểu huynh này...
Cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu.
Lục Triệt đang nhìn nàng.
Ánh mắt ẩn chứa cảm xúc phức tạp.
Nhưng trước khi Nam Ương kịp hiểu ý nghĩa của ánh mắt ấy.
Lục Triệt đã dời tầm mắt.
Gọi cái đuôi nhỏ Lục Tam lang tới gần.
— Nhị nương t.ử.
— Sau này nếu còn ai hỏi.
— Ngươi không cần nhắc đến Hoài Dương Hầu.
— Chỉ cần nói rằng đêm mười bốn tháng Bảy.
— Là Tam đệ đưa ngươi vào kinh.
Nam Ương ngơ ngác nhìn Lục Tam lang.
Lại liên quan gì đến hắn nữa?
Nhưng không biết Lục Tam lang nghĩ gì.
Vừa nghe vậy.
Hắn lập tức cúi đầu e thẹn.
Tránh ánh mắt đầy nghi hoặc của nàng.
...
Mặt đỏ bừng lên.
Nam Ương: ???
Cái tên của Lục Tam lang mà nàng nghĩ mãi không nhớ ra...
Hôm sau lại được đích mẫu nhẹ nhàng nhắc đến.
Khóe môi bà mang theo ý cười vừa vặn:
— Lục Tam lang.
— Lục Thanh Trạch.
— Năm nay mười tám tuổi.
— Qua năm sẽ mười chín.
— Hiện vẫn đang theo học ở Thái học.
— Thế hệ trẻ nhà họ Lục.
— Có trưởng huynh làm gương tốt phía trước.
— Mấy người đệ đệ phía sau cũng đều nên người.
— Hai nhà Lục, Vệ vốn thân thiết.
— Nay thấy Lục Tam lang cũng đã trưởng thành.
— Chúng ta là trưởng bối, thật sự vô cùng vui mừng.
Đích mẫu nhìn Nam Ương.
Mỉm cười nói tiếp:
— Nhị nương.
— Hôm qua phụ thân con đã lên tiếng.
— Hai nhà Lục, Vệ định thân càng thêm thân.
— Lại kết thêm một việc hỷ nữa.
— Lục Tam lang Thanh Trạch...
— Xứng đôi với Nam Ương nhà ta.
Đích mẫu giữ dáng vẻ đoan trang.
Mỉm cười như thể thật lòng vui mừng cho nàng.
Bà kéo tay Nam Ương lại.
Nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay nàng.
Hai ma ma tâm phúc là Tiền Ẩu và Vương Ẩu đứng hầu bên cạnh.
Đồng loạt nở nụ cười giả tạo.
Tiến lên hành lễ.
— Chúc mừng nhị nương t.ử.
— Đại hỷ của nhị nương t.ử.
Nam Ương: ...
Bánh từ trên trời rơi xuống...
Đập trúng ngay đầu nàng rồi?
Trong thoáng chốc.
Nàng đứng ngây người giữa phòng.
Không sao hoàn hồn nổi.
Lời tác giả:
Nam Ương: Có ai nói với ta rằng vừa về kinh là phải gả chồng đâu?
Tiêu Thừa Yến: Hừ. Cứ gả đi. 😏
--------------------------------------------------------------