Tôi không chịu nổi nữa.
“Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm tới mức nào mới đủ?”
Anh chẳng lên tiếng.
Tôi c.ắ.n môi đến đau, từng câu nói đều mang theo tiếng nghẹn.
“Bùi Tịch.”
“Anh nhìn người ta bịa đặt về tôi.”
“Anh nhìn họ đào chuyện của mẹ lên, mắng bà, mắng tôi, công khai thông tin riêng tư, thậm chí gửi lời đe dọa.”
“Anh nhìn giá cổ phiếu nhà họ Bạch rơi xuống.”
“Anh thấy vui lắm sao?”
“Có phải nhìn tôi khốn khổ thế này khiến anh rất hài lòng không?”
Tôi phải dừng lại để thở.
“Đúng, tôi biết từ đầu mình chỉ là thứ cha đưa tới để đổi lấy lợi ích.”
“Nhưng tôi vẫn là một con người.”
“Tôi có cảm xúc.”
“Tôi cũng muốn được giữ một chút tôn nghiêm cho bản thân.”
“Và tôi không muốn trở thành người thứ ba.”
Cả người tôi run lên sau những câu nói ấy.
Bùi Tịch im lặng rất lâu.
Khi anh mở miệng lần nữa, giọng đã dịu đi.
“Nhiễm Nhiễm.”
“Đừng khóc.”
“Anh tới với em.”
Trong một giây ngắn ngủi, lòng tôi lại vô thức mềm xuống.
Nhưng ngay sau đó, giọng Ôn Ý vang lên từ phía bên kia.
“A Tịch…”
“Anh vừa hứa sẽ sơn móng tay cho em mà.”
Tôi đứng ngoài ban công, để gió lạnh lướt qua mặt.
Chút ấm áp vừa kịp nhen lên cũng bị cuốn đi sạch sẽ.
“Không cần nữa.”
Tôi nói.
“Bạch Nhiễm, em nói gì?”
Giọng anh lập tức lạnh lại.
“Tôi nói không cần.”
Tôi kết thúc cuộc gọi.
Bóng mình trên cửa kính trông cô độc đến buồn cười.
Tôi đã mong chờ điều gì vậy?
Mong người luôn coi tôi là tài sản riêng bỗng nhiên học được cách đặt mình vào vị trí của tôi sao?
Ở đầu bên kia, Bùi Tịch nhìn màn hình tối đen một lúc lâu.
Sau đó anh gạt Ôn Ý ra khỏi người.
“Ôn Ý.”
“Nhớ rõ quan hệ giữa chúng ta chỉ là hợp tác.”
“Đừng coi những thứ giả thành thật.”
“Ra ngoài.”
Tôi ngồi co mình trên chiếc ghế mây ngoài ban công, ngước nhìn bầu trời đen thẳm.
Không trăng.
Cũng chẳng có lấy một ngôi sao.
Chỉ có màn đêm dày đặc bao quanh.
Những từ khóa liên quan đến tôi vẫn chưa biến mất.
Tôi mở nhóm gia đình trên WeChat.
Từng tin nhắn hiện ra giống như những cái tát giáng thẳng vào mặt.
“Biết nó vô dụng thế này thì ngay từ đầu đã chẳng nên đưa Bạch Nhiễm sang.”
“Để con gái tôi đi còn có ích hơn.”
“Một đứa con ngoài giá thú bám thái t.ử gia suốt năm năm mà cuối cùng vẫn bị bỏ mặc cho cư dân mạng mắng.”
“Tưởng được coi trọng lắm.”
“Hóa ra chẳng đáng là bao.”
“Nếu đứa con ngoài giá thú không giữ được người thì đổi sang cô con gái chính thống thử xem.”
“Biết đâu người mới lại có bản lĩnh hơn.”
Một loạt người lập tức phụ họa.
Tôi nhìn mà buồn cười.
Làm một con người đàng hoàng chẳng phải tốt hơn sao?
Vì sao hết người này đến người khác cứ muốn tranh nhau biến mình thành công cụ lấy lòng kẻ có quyền?
Tôi chẳng biết đã ngồi ngoài đó bao lâu.
Đến khi đứng lên, hai chân tê cứng gần như không còn cảm giác.
Vừa về phòng, điện thoại hiện tin nhắn của luật sư.
“Ba ngày nữa khoản tiền sẽ về tài khoản.”
Ba ngày.
Đúng ngày Bùi Tịch và Ôn Ý đính hôn.
Thật vừa vặn.
Đêm ấy tôi không ngủ được.
Tôi nhìn trần nhà cho tới bốn giờ sáng.
Màn hình điện thoại bỗng sáng trong căn phòng tối.
“Nhiễm Nhiễm, em có ổn không?”
“Nếu em cần, anh có thể giúp xử lý hot search.”
Tôi đọc tin nhắn rất lâu rồi bất giác mỉm cười.
Bạch Nhiễm.
Ít nhất trên đời vẫn còn người nhớ hỏi xem mày có ổn hay không.
Chiếc vali đã được tôi chuẩn bị từ trước, giấu sâu trong tủ quần áo.
Chỉ cần đợi đúng ngày, tôi sẽ đi.
Nhưng dường như cuộc đời chưa chịu cho tôi rời đi dễ dàng như vậy.
Ngay ngày cuối cùng, cô em họ xông thẳng vào nhà.
Đôi giày cao gót gần mười phân gõ xuống sàn, cô ta tiện tay ném một tấm thiệp mời vào người tôi.
“Cha chị bảo tôi qua canh chị.”
“Hôm nay Bùi Tịch và Ôn Ý đính hôn.”
“Chị đúng là chẳng được tích sự gì.”
“Theo người ta năm năm rồi mà vẫn bị đá.”
“Cha chị còn nói nếu hôm nay chị không dỗ được thiếu gia Bùi thì tự biết hậu quả.”
Tôi bị ép đưa tới địa điểm tổ chức buổi lễ.
Khách sạn Hyatt sáng rực trong màn đêm.
Tôi gỡ tay em họ khỏi người mình, rồi nhìn mấy vệ sĩ đứng sau lưng đang canh chừng từng bước.
Sau một hơi thở thật sâu, tôi ngẩng đầu bước vào.
Khoảnh khắc tôi xuất hiện, đại sảnh yên đi trong vài giây.
Hàng chục ánh mắt lập tức dồn tới.
Có tò mò.
Có chế nhạo.
Và phần lớn đều chẳng mấy thiện ý.
“Cô ta thật sự còn dám đến à?”
“Nghe nói cổ phiếu nhà họ Bạch sắp chạm sàn rồi.”
“Chắc tới đây xin thiếu gia Bùi cứu mạng chứ gì.”
“Mặt dày thật…”
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc túi trong tay.
Móng tay lại vô thức ghim xuống lòng bàn tay.
Đúng lúc ấy có người bất ngờ lên tiếng.
“Thiếu gia Bùi tới!”
Đám đông nhanh ch.óng nhường thành một lối đi.
Bùi Tịch và Ôn Ý khoác tay nhau bước vào giữa những ánh nhìn ngưỡng mộ.
Trên người anh là bộ vest họa tiết chìm cùng chiếc cà vạt tôi vô cùng quen thuộc.
Chỉ cần nhìn một lần tôi đã nhận ra.
Đó là món quà sinh nhật tôi chọn cho anh năm trước.
Tôi đứng yên giữa đại sảnh.
Không chủ động tới gần.
Cũng chẳng định tránh đi.
Bùi Tịch đưa mắt nhìn quanh.
Khi tầm mắt chạm vào tôi, bước chân anh thoáng ngừng.
Khóe môi anh cong lên như thể mọi thứ đã diễn ra đúng như dự đoán.
“Bạch Nhiễm.”
Anh đưa Ôn Ý tới trước mặt tôi.
“Cuối cùng cũng nghĩ thông rồi sao?”
Ngay lúc ấy, một giọng đàn ông ấm áp vang lên sau lưng.
“Nhiễm Nhiễm.”
“Xin lỗi, anh tới hơi muộn.”
Tôi quay lại thật chậm.
Trước mắt là một gương mặt từng rất quen thuộc trong ký ức.
Người đàn ông mỉm cười rồi bước thẳng đến cạnh tôi.
Cánh tay anh tự nhiên vòng qua eo tôi, sau đó lịch sự gật đầu về phía Bùi Tịch.
Anh hơi cúi xuống.
“Không ai bắt nạt em chứ?”
Tôi sững sờ đến mức nhất thời chẳng biết phải phản ứng thế nào.