Tin “Bùi gia và Ôn gia sắp kết thông gia” vừa leo thẳng lên bảng tìm kiếm nóng, tôi vẫn còn ngồi trên xe, ôm hộp cơm tự tay chuẩn bị, định mang đến cho Bùi Tịch như suốt bao năm qua.
Anh chuẩn bị đính hôn.
Thế nhưng cô gái sắp đứng bên cạnh anh với danh nghĩa vị hôn thê lại chẳng phải tôi.
Bàn tay tôi theo bản năng tìm đến chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc trước ngực, món đồ duy nhất mẹ để lại trước khi rời khỏi thế gian này.
Mấy chữ “Bùi – Ôn liên hôn” trên màn hình điện thoại dần tan ra trong tầm mắt nhòe nước.
Lớp bạc mát lạnh dưới đầu ngón tay kéo tôi trở về một buổi sáng rất xa, ngày mẹ lựa chọn rời khỏi cuộc đời.
Hôm ấy trời cũng trong và nắng cũng đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể ngờ sẽ có chuyện đau lòng xảy ra.
“Nhiễm Nhiễm, những lời mẹ nói hôm nay, con nhất định phải nhớ.”
Mẹ cúi xuống hôn thật nhẹ lên trán tôi, rồi cẩn thận đặt chiếc đồng hồ nhỏ vào lòng bàn tay tôi.
“Sau này dù có chuyện gì, cũng đừng trở thành người xen vào tình cảm của người khác, càng đừng sống một cuộc đời mà chính con cũng không dám đường đường chính chính nói ra.”