Đến hôm nay, giấc mộng ấy cuối cùng cũng nên khép lại.
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay Bùi Tịch vẫn giữ lấy mình rồi cười nhạt.
“Anh đã coi tôi như món đồ bên cạnh suốt năm năm.”
“Bây giờ anh chuẩn bị đính hôn, tôi chủ động rời đi để không ảnh hưởng đến hai người.”
“Đáng lẽ anh phải hài lòng mới đúng chứ?”
Con phố xung quanh vẫn đông người, vậy mà khoảng không giữa chúng tôi lại yên lặng đến ngột ngạt.
“Bạch Nhiễm.”
Bùi Tịch nghiến nhẹ hàm.
“Hóa ra em cũng biết nổi loạn.”
“Vậy sao?”
Tôi mỉm cười.
“Có lẽ được anh chiều lâu ngày nên mới sinh ra chút gan.”
“Bạch Nhiễm.”
Giọng anh hạ thấp.
“Tôi không có quá nhiều kiên nhẫn.”
Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, lần đầu tiên không còn cố tìm kiếm chút dịu dàng nào trong đôi mắt anh nữa.
“Tổng giám đốc Bùi còn kiên nhẫn hay không, từ hôm nay cũng chẳng liên quan tới tôi.”
“Phiền anh nhường đường.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Hai bàn tay siết lấy vai tôi, mạnh đến mức khiến xương đau nhói.
“Em vừa gọi tôi là gì?”
“Tổng giám đốc Bùi.”
Tôi trả lời rất bình tĩnh.
Ngày trước, mỗi lần gọi tên “Bùi Tịch”, tôi luôn vô thức mềm giọng, như sợ chỉ cần một chút không đúng cũng sẽ khiến anh khó chịu.
Còn bây giờ, giữa chúng tôi chỉ còn lại một danh xưng khách sáo.
Bùi Tịch nhìn tôi thật lâu.
Cuối cùng anh cười lạnh rồi thả tay.
Tôi lặng lẽ thở ra một hơi.
“A Tịch…”
Ôn Ý lập tức ôm lấy cánh tay anh, giọng ngọt ngào như mật.
“Còn ba ngày nữa thôi, em vẫn chưa chọn xong hai bộ lễ phục.”
“Mình đi mua đi mà.”
Bùi Tịch liếc về phía tôi.
Trong mắt vẫn còn sự lạnh nhạt quen thuộc.
“Em đúng là nên học cô ấy một chút.”
“Ít nhất cũng học cách sống giống một người phụ nữ bình thường.”
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh nói tiếp.
“Mắt nhìn đồ của em cũng không tệ.”
“Đi cùng bọn tôi, giúp Ôn Ý chọn váy và trang sức.”
“Em thích món nào thì tôi mua cho món đó.”
“Coi như trả công.”
Nếu là tôi của ngày trước, chỉ cần nghe anh chủ động nói sẽ mua quà, chắc đã vui đến mức quên hết mọi tủi thân.
Nhưng hiện tại, lòng tôi chỉ còn một khoảng trống yên lặng.
Tôi đứng thẳng, nhìn vào anh.
“Cảm ơn Tổng giám đốc Bùi.”
“Nhưng tôi bận.”
Ôn Ý cười khẽ đầy khinh thường.
“Đúng là không biết điều.”
Tôi không còn hứng thú nhìn họ diễn cảnh ân ái trước mặt mình.
Chỉ quay người rời đi.
Lần này Bùi Tịch không đuổi nữa.
Dẫu vậy, tôi vẫn cảm giác ánh mắt của anh bám theo từng bước chân, lạnh buốt như một lưỡi d.a.o đặt sau lưng.
Bạch Nhiễm càng đi xa, vẻ mặt Bùi Tịch càng trở nên khó coi.
Anh nhìn theo bóng dáng ấy, khóe môi cong lên lạnh lẽo.
“Bạch Nhiễm.”
“Con mèo nhỏ được nuôi lâu rồi, cuối cùng cũng học được cách giơ móng vuốt với chủ sao?”
Dứt lời, anh quay về phía chiếc Maybach màu đen.
Ôn Ý nhanh ch.óng chạy theo, thân mật bám vào cánh tay anh.
Cửa kính xe phản chiếu hai người đứng cạnh nhau.
Nhìn từ xa, quả thật xứng đôi đến hoàn hảo.
Tôi phải ngồi im rất lâu mới đủ sức bước vào xe của mình.
Điện thoại vừa mở đã rung liên tục.
Bạn bè gửi đến hàng loạt tin nhắn.
“Nhiễm Nhiễm, cậu biết mình đang nằm trên hot search chưa?”
“Cậu có ổn không?”
“Bùi Tịch đúng là quá đáng, sắp đính hôn rồi còn không chịu để cậu yên.”
“Đừng đọc phần bình luận nhé, họ chẳng biết gì về sự thật cả.”
“Bọn tớ đều hiểu chuyện không phải do cậu.”
“Tên Bùi Tịch kia mới là người có vấn đề.”
Một cô bạn khác còn cố pha trò để an ủi.
“Nói thật nhé, chắc hắn có vấn đề về mắt.”
“Nhiễm Nhiễm nhà chúng ta tốt như vậy mà không biết quý.”
“Hay cậu bỏ hắn đi.”
“Anh trai tớ vẫn độc thân đấy, cần tớ giới thiệu không?”
Tôi trả lời vài câu như một cái máy rồi mở bài đăng đang đứng đầu bảng tìm kiếm.
Ảnh chụp và video rõ ràng đến mức mọi biểu cảm đều bị phơi ra trước công chúng.
Có cảnh tôi và Bùi Tịch kéo qua kéo lại.
Có khoảnh khắc tôi loạng choạng.
Có cả ánh mắt lạnh lùng của anh khi nhìn tôi.
Bên dưới là vô số bình luận cay nghiệt.
“Tiểu Ý vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, sinh ra trong gia đình giàu có mà vẫn tự mình vào giới giải trí gây dựng sự nghiệp.”
“Người tốt như thế mà cũng có kẻ muốn cướp bạn trai sao?”
“Biết rõ người ta đã có người yêu mà vẫn dây dưa, da mặt phải dày thế nào chứ?”
“May mà bạn trai Tiểu Ý tỉnh táo, gặp người như vậy phải lạnh nhạt mới đúng.”
“Loại người chuyên xen vào tình cảm của người khác đáng bị mọi người tránh xa.”
“Ra đường nhớ nhìn xe cho kỹ.”
Tôi thu người ở ghế sau, im lặng nhìn những tòa nhà ngoài cửa kính trôi ngược về phía sau.
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, không có khả năng Bùi Tịch chẳng hề biết.
Nhưng anh vẫn mặc kệ.
Tôi khép mắt.
Nỗi đau không còn dữ dội nữa, chỉ âm ỉ lan từng chút một.
Năm năm.
Hóa ra vẫn có thể kết thúc nhẹ tênh như vậy.
Rất lâu sau tôi mới gọi cho đội truyền thông.
“Giúp tôi hạ những từ khóa kia xuống.”
Người bên kia thở dài.
“Bọn tôi đã làm rồi.”
“Nhưng rõ ràng có người liên tục bỏ tiền đẩy chúng lên.”
“Bên này vừa hạ thì bên khác lại mua vị trí mới, làm mãi cũng không xuể.”
Cả người tôi lạnh đi.
Một lúc lâu vẫn chẳng nói được gì.
Đối phương lại hỏi.
“Cô Bạch, gần đây cô có đắc tội ai không?”
“Bảng tìm kiếm cứ bị giữ ở vị trí cao một cách bất thường.”
“Bên tôi thật sự không xử lý nổi nữa.”
“Cô nên nghĩ trước xem sẽ giải thích với Chủ tịch Bạch thế nào.”
Tôi biết mình đã chọc giận ai.