“Vẫn còn là một đứa trẻ mà…”
16.
Yến Kinh Xuân là cô nhi Tây Bắc, sau này nhập ngũ, được ngoại tổ phụ ta thưởng thức rồi nhận làm nghĩa t.ử.
Lần này hắn trở về kinh, một là thay ngoại tổ phụ đến viếng mẫu thân ta, hai là đến thăm ta.
Theo vai vế, ta phải gọi hắn là tiểu cữu cữu.
Thiếu niên chỉ lớn hơn ta chẳng bao nhiêu tuổi ấy lại cực kỳ gan dạ.
Sau khi thăm ta xong, hắn cầm ngọc bài của ngoại tổ phụ, muốn thay người thi hành gia pháp.
Người chấp hành gia pháp là hắn.
Người chịu gia pháp lại chính là phụ thân ta.
Trước linh đường của mẫu thân, cờ tang rủ xuống phất phơ.
Phụ thân chỉ mặc một bộ trung y, chán chường quỳ trên bồ đoàn, tóc tai rối loạn, vai lưng sụp xuống như một ngọn núi đã đổ mất nửa bên.
Yến Kinh Xuân đứng bên linh án, vẻ mặt lạnh lùng, sự ôn hòa nơi đôi mày đôi mắt đã hoàn toàn biến mất:
“Lão tướng quân đem nữ nhi duy nhất gả cho ngươi, đó là bởi nhà họ Tiết tin tưởng ngươi. Ngươi phụ nàng, cũng chính là phụ Tiết gia.”
Hắn đưa tay ra. Thị vệ bên cạnh lập tức dâng roi gia pháp lên.
Roi đầu tiên giáng xuống, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của linh đường.
Phụ thân khẽ rên, thân thể đột nhiên cong lên, rồi vẫn c.ắ.n răng quỳ trở lại.
Roi thứ hai, roi thứ ba…
Bên tai là tiếng roi vang lên như sấm dữ. Ta mơ hồ nhớ lại ngày mẫu thân sinh nở, tiếng nữ t.ử khóc gào bên ngoài Giang phủ.
Mẫu thân biết phụ thân phản bội mình. Bà đã không còn sức để khóc, nước mắt dường như hóa thành m.á.u, chảy ra từ thân thể cho đến khi cạn khô.
Đến roi thứ mười, Yến Kinh Xuân dừng tay.
“Chỉ đ.á.n.h mười roi là nể mặt tiểu nương t.ử.”
Hắn chậm rãi nói, giọng lạnh nhạt:
“Sau này nếu ngươi đối xử với tiểu nương t.ử có nửa phần không tốt, số còn lại, ta đích thân đ.á.n.h bù.”
Hắn ném roi xuống, xoay người bước đến trước mặt ta, thay ta chắn những bông tuyết bay ngoài hiên.
“Đừng sợ.”
Hắn lau nước mắt cho ta, giọng nói lại trở về vẻ dịu dàng ban nãy.
“Sau này có ai bắt nạt nàng, cứ nói với tiểu cữu cữu.”
17.
Không biết vì sao, ta rất kháng cự việc gọi Yến Kinh Xuân là tiểu cữu cữu.
Hắn cũng chẳng để tâm, bảo ta muốn gọi thế nào thì cứ gọi thế ấy, thật sự xem ta như ngoại sanh nữ ruột thịt mà yêu thương.
Trong thời gian để tang, ta không được ra ngoài. Hắn thường xuyên mang những món đồ mới lạ đến cho ta giải khuây.
Có khi là một con tò he bằng đường, có khi là những quả anh đào vừa hái, có khi là vài quyển thoại bản chẳng biết hắn kiếm được từ đâu.
Mỗi lần mang đồ tới, hắn cũng chỉ đứng bên ngoài cửa trong, hỏi ta vài câu:
“Hôm nay ăn được bao nhiêu cơm?”
“Bài vở có nặng nề không?”
“Ngủ có ngon không?”
“Có ai bắt nạt nàng không?”
Cách một cánh cửa và một tấm rèm sa, hắn lười biếng tựa vào tường. Dáng người cao ráo thấp thoáng sau rèm, vai rộng eo thon, phong thái tiêu sái.
Chẳng biết đã khiến bao nhiêu tiểu nha hoàn đỏ mặt.
Hắn ở Thượng Kinh bên cạnh ta suốt ba năm.
Năm ta mãn tang, vừa đúng lúc đến tuổi nghị thân, các thẩm thẩm dẫn ta tham dự Hoa Triều yến.
Lần đầu tiên xuất môn dự yến, ta có chút thấp thỏm, bèn thử dò hỏi Yến Kinh Xuân có đi hay không.
Ta không hề nói một chữ sợ hãi.
Thế nhưng hắn lại mỉm cười mơ hồ sau song cửa:
“Nàng muốn ta đi, vậy ta sẽ đi.”
18.
Thế nhưng tại Hoa Triều yến, Hoàng thượng gọi hắn đến hỏi chuyện, mãi cho đến lúc b.ắ.n liễu hắn vẫn chưa trở lại.
Các thẩm thẩm ở bên cạnh Hoàng hậu và Trưởng Công chúa, ta một mình lại chẳng quen biết quý nữ nào, trong lòng khó tránh khỏi hoảng hốt.
Cuộc b.ắ.n liễu sắp kết thúc, ngôi đầu gần như đã được định, mọi người đang chuẩn bị vào điện dự yến.
Bỗng có một giọng nói sảng khoái vang lên:
“Làm phiền chư vị chờ một lát, hãy để tại hạ thử sức.”
Mọi người tò mò nhìn sang.
Chỉ thấy một thiếu niên tuấn tú đang dùng miệng c.ắ.n một đoạn vải trắng dài một thước để quấn cổ tay, t.ử y tóc đen, thần thái phấn chấn.
Bắt gặp ánh mắt của ta, hắn nhướng mày cười, nụ cười vừa phô trương vừa rực rỡ.
Mặt ta hơi nóng lên, nhưng trong lòng lại không khỏi dâng lên chút hờn dỗi.
Rõ ràng hắn đã nói sẽ đi cùng ta, vậy mà làm xong việc lại chạy đi b.ắ.n liễu.
Bên kia, Yến Kinh Xuân đã cầm cung tên lên.
Hắn đứng giữa trường b.ắ.n liễu, lắp tên, kéo cung, động tác dứt khoát như mây trôi nước chảy.
Khi dây cung kéo căng đến cực hạn, cả người hắn cũng tựa như một cây cung đã giương hết cỡ, gầy rắn, sắc bén, như đang tích tụ sấm sét.
Mũi tên xé gió lao đi, trúng ngay nhành liễu.
Bên sân lập tức vang lên một tràng hoan hô.
Hắn chẳng để tâm, lại rút thêm một mũi tên.
“Vút ——”
Lại trúng.
Nhành liễu thứ hai rơi xuống.
Đến mũi tên thứ ba, hắn bỗng nghiêng đầu nhìn về phía ta.
Cách cả trường người đông nghịt, cách một khoảng nắng xuân rực rỡ.
Tim ta đập mạnh. Ta muốn né tránh, nhưng ánh mắt lại không cách nào dời đi.
Hắn cong môi cười.
Ngay sau đó hắn xoay cổ tay, buông dây cung.
Nhành liễu thứ ba cũng theo tiếng mà rơi xuống.
Bên sân đã hoàn toàn xôn xao.
Hắn vẫn chẳng quan tâm, chỉ nhận lấy phần thưởng dành cho người đứng đầu từ tay hạ nhân rồi bước về phía ta.
T.ử y tung bay, dung mạo tuấn mỹ đến bức người.