Chương 8

Tiếng khóc của nàng rất nhanh đã bị tiếng mưa lấn át.

Lục Thừa Nghiễn đứng phía sau ta, bỗng quỳ xuống.

Ta quay đầu.

"Đệ làm gì vậy?"

Hai mắt hắn đỏ hoe.

"Nhị tẩu... nếu hôm đó tẩu không bảo đệ đến từ đường trước..."

"...thì cả đời này của đệ coi như xong rồi."

Ta bảo Thanh Vu đỡ hắn dậy.

"Đệ không có lỗi."

"Không cần quỳ."

Hắn lau nước mắt.

"Sau này... đệ có thể đến Ôn gia bái tạ Ôn đại nhân được không?"

Ta bật cười vì câu nói ấy.

"Đợi đệ luyện chữ cho t.ử tế trước đã."

"Hôm đó nghiên mực đệ mài, suýt nữa làm nhòe cả quyển kinh ta chép."

Lục Thừa Nghiễn đỏ bừng mặt.

"Đệ sẽ luyện."

Thiếu niên vẫn còn giữ được vẻ chân thành ấy.

Thật tốt.

Ngày thư hòa ly được đưa đến...

Chính Tạ Đình Chu tự mình mang tới.

Lục Thừa Cảnh bị tước bỏ công danh.

Các vị tộc lão của Lục gia sợ liên lụy đến cả gia tộc nên ngay trong đêm đã xóa tên hắn khỏi gia phả.

Điều hắn coi trọng nhất...

Chính là thân phận Nhị gia của Lục gia.

Giờ đây...

Ngay cả thân phận ấy cũng mất sạch.

Ta nhận lấy thư hòa ly, đầu ngón tay khẽ vuốt dọc mép giấy.

Tạ Đình Chu đứng ngoài cửa, không bước vào phòng.

"Lục gia đã trả lại một nửa của hồi môn."

"Phần còn lại xin khất thêm vài ngày."

Ta nhìn hắn.

"Tạ thiếu khanh thấy thế nào?"

Hắn đáp:

"Nếu cô nương bằng lòng..."

"Ta có thể cùng cô nương đến lấy."

Ta bật cười.

"Một vị Thiếu khanh Đại Lý Tự cũng quản cả chuyện của hồi môn sao?"

Hắn nghiêm túc đáp:

"Vật chứng trong vụ án..."

"...đều thuộc phạm vi xử lý."

Thanh Vu đứng bên cạnh cố nhịn cười.

Ta cất thư hòa ly đi.

"Vậy đành làm phiền Tạ thiếu khanh."

Hôm sau.

Ta dẫn người đến kiểm kê kho của Lục gia.

Từng chiếc rương vừa mở ra...

Những chuyện cũ cũng lần lượt hiện rõ.

Có cây ngọc như ý là của hồi môn của mẫu thân ta, bị Lục lão phu nhân đem cho Thẩm Phù Sương làm của áp rương.

Có nghiên Đoan Khê do phụ thân ta tặng, lại được đặt trong thư phòng của Lục Thừa Cảnh.

Dưới đáy nghiên vẫn còn đè mấy lá thư nháp chưa gửi cho Thẩm Phù Sương.

Còn có hai khế ước ruộng đất...

Được giấu trong ngăn bí mật cạnh từ đường.

Thanh Vu tức đến phát run.

"Bọn họ... sao có thể vô liêm sỉ đến vậy?"

Ta cất hai tờ khế ước vào hộp.

"Bởi vì trước đây..."

"Ta chưa từng đòi."

Lục lão phu nhân ngồi dưới hành lang, sắc mặt xám xịt.

"Lệnh Nghi..."

"Nhất định phải dọn đi sao?"

Ta nhìn bà.

"Thư hòa ly đã ký."

"Con còn ở lại đây để làm gì?"

Bà không nói nên lời.

Ta sai người khiêng từng rương hành lý ra khỏi Lục phủ.

Khi đi đến cổng lớn...

Tạ Đình Chu đã đứng đợi dưới bậc thềm.

Dải phướn trắng trên cổng Lục phủ vẫn chưa được tháo xuống.

Một cơn gió thổi qua.

Tấm vải trắng rũ xuống từ mép biển hiệu, giống như một cánh tay đã mất hết sức lực.

Tạ Đình Chu hỏi ta:

"Tiếp theo cô nương muốn đi đâu?"

Ta nhìn dải phướn trắng ấy.

Kiếp trước...

Khi ta c.h.ế.t...

Không một ai thắp cho ta một ngọn đèn.

Chiếc l.ồ.ng heo chìm xuống.

Trên mặt sông chỉ còn lại vài gợn sóng.

Ta thu hồi ánh mắt.

"Ta muốn đến chùa."

Tạ Đình Chu khẽ gật đầu.

"Xe ngựa đã chuẩn bị xong."

Ta nhìn hắn.

"Tạ thiếu khanh không hỏi ta đến đó làm gì sao?"

Hắn đáp:

"Đợi khi nào cô nương muốn nói..."

"...hãy nói."

Trong ngôi chùa phía nam thành, hương khói không quá hưng thịnh.

Sau cơn mưa, bậc đá trơn ướt.

Thanh Vu dìu ta từng bước đi lên.

Tạ Đình Chu đi cách ta hai bước phía sau, trong tay xách một ngọn đèn.

Ta không đến chính điện cầu nhân duyên.

Cũng không đến thiên điện cầu bình an.

Ta nhờ tiểu sa di dẫn mình đến trước những ngọn đèn trường minh.

Khắp căn phòng đều là ánh đèn lay động.

Từng ngọn...

Từng ngọn...

Soi đến cay cả mắt.

Tiểu sa di hỏi:

"Phu nhân muốn thắp đèn cho ai?"

Thanh Vu lập tức nhìn ta.

Ta bỏ bạc vào hòm công đức.

"Cho chính ta."

Tiểu sa di khựng lại.

Tạ Đình Chu đứng phía sau, không nói gì.

Ta nhận lấy ngọn đèn, tự tay châm thêm dầu.

Khi ngọn lửa bùng sáng...

Ánh lửa phản chiếu lên thành đèn bằng sứ men xanh.

Ta nhìn chằm chằm vào đốm sáng ấy rất lâu.

Kiếp trước...

Ta c.h.ế.t đúng đêm giỗ của đại ca.

Bọn họ nói ta làm ô uế linh đường của người đã khuất.

Bọn họ nói ta làm mất mặt Hầu phủ.

Khi bọn họ nhét ta vào l.ồ.ng heo...

Bên bờ cũng có người cầm đèn.

Ánh đèn...

Soi rõ từng khuôn mặt của họ.

Chỉ không soi đến ta.

Giờ đây...

Trên ngọn đèn này chỉ có duy nhất một cái tên.

Ôn Lệnh Nghi.

Thanh Vu khóc nức nở.

"Phu nhân..."

"Về sau chúng ta nhất định sẽ sống tốt."

Ta lấy khăn lau nước mắt cho nàng.

"Đừng khóc."

"Trước đèn kiêng nước."

Nàng bị ta chọc đến bật cười trong tiếng nấc.

Tạ Đình Chu bước đến phía sau ta, đặt một chiếc bình đồng nhỏ cạnh giá đèn.

"Dầu đèn đã châm đầy."

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hắn cúi mắt nhìn ngọn đèn.

"Đủ để sáng rất lâu."

Ngoài cửa...

Mưa đã tạnh.

Cửa điện khép hờ.

Làn gió ẩm sau cơn mưa thổi vào, ngọn lửa khẽ lay động rồi nhanh ch.óng ổn định trở lại.

Ta đưa tay che nhẹ tim đèn.

Tạ Đình Chu đứng cạnh bên.

Ống tay áo hắn khẽ lướt qua giá đèn.

Ta nhìn thấy nơi cổ tay áo dính một ít tro hương.

"Tạ thiếu khanh."

"Hửm?"

"Tay áo ngài bẩn rồi."

Hắn cúi đầu nhìn một cái.

"Về rồi giặt cũng không muộn."

Phía sau, Thanh Vu nhỏ giọng nói:

"Phu nhân, xe ngựa của Ôn gia đến rồi."

Ta đặt ngọn đèn trở lại giá.

Đốm lửa nhỏ ấy...

Vẫn lặng lẽ cháy sáng.

Ta xoay người bước ra khỏi chính điện.

Cuối bậc đá.

Xe ngựa đã đợi trên con đường lát đá xanh còn đọng nước sau mưa.

Tạ Đình Chu giơ ô che cho ta.

Vành ô hạ rất thấp.

Che khuất cả áng mây phía xa.

Ta bước xuống bậc đá cuối cùng.

Gấu váy khẽ dính chút nước mưa.

Tạ Đình Chu hỏi:

"Về nhà?"

Ta vịn tay Thanh Vu bước lên xe.

Trước khi màn xe buông xuống...

Ta nhìn thấy ngọn đèn trong chùa vẫn sáng xuyên qua màn mưa mỏng.

Ta khẽ đáp:

"Về nhà."

Toàn văn hoàn.

Chương 8 - Xuân Nhật Minh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia