Tiểu Ngọc có hôn ước từ nhỏ với ca ca nhà hàng xóm mở tiệm t.h.u.ố.c.

Cũng vì chiến loạn mà thất lạc nhau.

“Không biết huynh ấy còn ở đó không, có chờ ta không.”

Nàng im lặng một lúc, chống nạnh hừ một tiếng.

“Nếu huynh ấy dám không chờ ta…”

“Ta sẽ tháo luôn cánh cửa lớn của tiệm t.h.u.ố.c nhà huynh ấy!”

Ta không nhịn được bật cười.

Tiểu Ngọc lại tò mò hỏi.

“Tỷ tỷ thì sao? Tỷ sẽ luôn ở trong phường trang điểm cho chúng ta à?”

Ta lắc đầu, cười nói.

“Ta giống muội, cũng phải dành dụm tiền rồi đi nơi khác.”

Nơi hôm ấy ta ném tỳ bà xuống chính là Đông Hồ.

Quý nhân trong lời Tiểu Ngọc rất có thể là người của Tạ Tuân.

Thậm chí chính là Tạ Tuân.

Tiền công phường chủ trả rất cao, ta có thể nhanh ch.óng dành đủ tiền đi xa về phía nam.

Đệ đệ Lâm An của ta trước khi ra trận từng là bộ khúc dưới trướng một vị quận vương ở đó.

Kiếp trước.

Trước là sinh ly, sau lại t.ử biệt.

May mà kiếp này.

Vẫn còn kịp.

Tiểu Ngọc tính tình hoạt bát.

Mỗi lần được phường chủ phái tới phủ đệ quyền quý hiến nghệ.

Trở về đều ríu rít không ngừng.

Nàng nói tân đế mãi vẫn chưa tìm được cố nhân kia.

Quần thần nhiều lần can gián.

“Kết quả bệ hạ nói thế này…”

Nàng cố ý hạ thấp giọng, bắt chước giọng nam nhân.

“Nếu ba tháng sau vẫn không tìm được, trẫm sẽ cưới Thôi Vân Hoa làm hoàng hậu.”

Ngón tay ta khẽ co lại.

Thôi Vân Hoa.

Kiếp trước, nàng làm kế hậu mà trong lòng vẫn không cam.

Có lẽ đời này không có ta, nàng sẽ được như nguyện.

Chiều tối, lúc Tiểu Ngọc từ phủ quý nhân trở về, phía sau còn có một tỳ nữ đi theo.

Giọng tỳ nữ khách khí, nhưng lại mang theo vẻ kiêu ngạo không cho phép từ chối.

“Vệ phủ có một buổi dạ yến, chiêu đãi một vị khách vô cùng quan trọng.”

“Biểu tiểu thư nhà ta mời cô nương qua trang điểm cho nàng, nếu hài lòng, đương nhiên không thiếu thưởng.”

Chưởng quầy vội vàng cúi đầu khom lưng.

“Được, được, được, đi ngay đây!”

Tiểu Ngọc cũng sáng mắt, mấp máy khẩu hình với ta.

“Bạc.”

Nàng lại giơ hai tay lên ra hiệu.

“Kiếm bạc rồi đi tìm người thân!”

Ta miễn cưỡng cười.

Nhưng vừa quay lưng, lòng đã bất chợt trĩu xuống.

Vệ phủ.

Ngoại gia của Thôi Vân Hoa.

Cũng mang họ Vệ.

Chủ mẫu Vệ thị Khánh Châu chính là dì của Thôi Vân Hoa.

Ta rất nhanh đã biết được mối quan hệ này.

Cho dù trong lòng sớm có chuẩn bị.

Khi thật sự gặp lại Thôi Vân Hoa.

Tim ta vẫn đập mạnh một nhịp.

Kiếp trước ban đầu, ta và nàng chỉ âm thầm tranh cao thấp.

Về sau lại xen lẫn thù hận sống c.h.ế.t.

Cuối cùng chỉ còn căm hận ăn sâu vào xương tủy.

Nhưng bây giờ, nàng thậm chí còn không biết ta là ai.

Nàng đoan chính ngồi trước gương trang điểm, ngẩng mắt nhìn ta.

Đường đường là đích nữ tướng quốc, vậy mà lại mời một người chuyên trang điểm cho nhạc kỹ ca nữ tới tô điểm cho mình.

Nàng mở miệng giải thích nghi hoặc ấy cho ta.

“Kiểu trang điểm hoa lê ngươi vẽ cho nhạc kỹ kia được quý nhân từ trong cung tới rất thích, còn khen thêm một câu.”

“Ta cũng muốn ngươi vẽ cho ta.”

Nàng đưa tay nhẹ nhàng chạm vào giữa mày.

“Phải tinh tế hơn bình thường một chút.”

Nàng vẫn luôn để ý đến sở thích của người trong lòng như thế.

Ta cụp mắt.

“Vâng.”

Ta biết nàng hợp với kiểu gì.

Kiếp trước, chúng ta từng cùng dự biết bao cung yến.

Nàng thích màu son nào, thích cài loại hoa nào bên tóc mai.

Ta đều biết.

Thiếu nữ trong gương được trang điểm tươi đẹp rực rỡ.

Dần dần trở thành dáng vẻ ta quen thuộc nhất.

Nàng nhìn rất lâu.

“Rất tốt.”

Nàng sai hạ nhân đưa cho ta một túi tiền nặng trĩu.

Ta đang định cáo lui.

Vừa đi tới cửa, một mùi long diên hương cực nhạt đã lướt qua bên người.

Cả thân thể ta cứng đờ.

Ta cũng giống những người khác, khom người hành lễ, vùi mặt thật thấp.

Có ánh mắt dừng trên đỉnh đầu ta trong chốc lát.

“Đây cũng là tỳ nữ nàng mang tới?”

“Là trang nương của nhạc phường, thần nữ mời nàng tới vẽ kiểu trang điểm hoa lê, đẹp không?”

Nói chuyện với người khác, nàng luôn nhàn nhạt.

Chỉ khi ở trước người này mới lộ ra chút nũng nịu của thiếu nữ.

Đôi giày đen thêu mây dừng ngay trước mặt ta.

“Miễn lễ, ngẩng đầu lên.”

Tạ Tuân của hiện tại vẫn chưa từng nhìn thấy gương mặt ta.

Kiếp trước, ta cầm cây tỳ bà đi bán để chữa mắt cho chàng.

Thuốc còn chưa uống được mấy thang, Thôi tướng quốc đã tìm được tung tích chàng.

Chàng dùng vàng bạc Thôi tướng quốc ban tặng chuộc cây tỳ bà về cho ta, đến lúc chúng ta bị ép chia lìa, mắt chàng vẫn chưa thể nhìn thấy.

Ta bôi mặt đen vàng, dùng son phấn cải biến dung mạo.

Ngay cả giọng nói cũng dùng t.h.u.ố.c ép thấp đi vài phần.

Những người từng gặp ta trước đó có lẽ cũng rất khó nhận ra.

Chàng sẽ không nhận ra ta.

Ta liên tục tự nhủ trong lòng như vậy, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tạ Tuân mặc thường phục, dung mạo vẫn như cũ, chỉ là thần sắc có chút nóng nảy.

Ánh mắt chàng dừng trên gương mặt nhạt nhòa của ta một thoáng.

Sau đó bình thản lướt qua.

“Danh sách người vào thành tra thế nào rồi?”

Chàng quay sang nói chuyện với Thôi Vân Hoa.

Dường như một thoáng chú ý vừa rồi.

Chỉ là ảo giác.

Sau khi trở về, ta lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.

Phường chủ cuống lên.

“Cô nương tốt bụng, mấy ngày nữa Vệ phủ còn một buổi tiệc chiêu đãi quý khách, cô đã giúp thì giúp cho trót đi.”

Ông ta vừa mềm vừa cứng.

“Huống hồ khế ước vẫn còn nửa tháng, nếu làm ầm đến quan phủ, cô có ra nổi cửa thành Khánh Châu không?”

4 - Xuân Quy Vãn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia