Tên nha dịch cân nhắc xấp ngân phiếu trong tay, cười đến híp cả mắt, lập tức vung dùi, đ.á.n.h chiếc trống kêu oan vang lên từng hồi "thùng! thùng! thùng!", chấn động cả đất trời.

Sau khi khai đường, Kinh Triệu Doãn nhìn Thúy Nhi đang quỳ dưới công đường, rồi lại nhìn sang ta đang khoanh tay đứng bên cạnh, mày nhíu c.h.ặ.t.

Lâm Cảnh Hòa được người ta khiêng bằng cáng lên công đường, đầu quấn kín băng trắng như một chiếc bánh ú.

Lâm mẫu và Lâm Vãn Sương đứng hai bên hắn, ánh mắt như chỉ hận không thể nuốt sống cả ta lẫn Thúy Nhi.

"Con tiện phụ to gan! Ngươi phóng hỏa thiêu từ đường nhà chồng, lại còn dám đ.á.n.h trống kêu oan, vu ngược người khác! Người đâu, trước hết đ.á.n.h hai mươi trượng!"

Kinh Triệu Doãn đập mạnh kinh đường mộc xuống án.

Thúy Nhi sợ đến run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió, theo bản năng quay sang nhìn ta.

Ta chậm rãi bước lên phía trước.

Ta lấy ra tờ hưu phu thư có in dấu tay bằng m.á.u, cùng ba bản mạch án do ba y quán danh tiếng nhất kinh thành liên danh cấp, trên đó đều đóng ấn son đỏ ch.ói.

"Đại nhân xin hãy khoan."

Ta giơ cao hưu phu thư cùng mấy bản mạch án.

"Dân nữ La Sơ Huỳnh, hôm nay thay mặt Thúy Nhi tố cáo cả nhà Lâm Cảnh Hòa về các tội lừa gạt hôn sự, bức ép nữ t.ử lương gia làm kỹ nữ, coi rẻ mạng người!"

Lâm Vãn Sương the thé quát lớn:

"Ngươi ăn nói hàm hồ! Nó là tiểu thiếp được Lâm gia ta cưới hỏi đàng hoàng, sao có chuyện bức ép lương dân làm kỹ nữ?"

Ta quay đầu nhìn Lâm Vãn Sương, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.

"Cưới hỏi đàng hoàng ư? Đại cô tỷ, chẳng lẽ ngay cả chút thường thức về luật pháp Đại Sở mà tỷ cũng không biết?"

"Lâm Cảnh Hòa là kẻ ngay cả chuyện phòng the cũng không thể làm được. Hắn nạp thiếp là để làm gì? Chẳng phải chỉ để che giấu chuyện hắn là một tên phế nhân đó sao?"

Ta quay người hướng về Kinh Triệu Doãn đang ngồi trên công đường.

"Đại nhân, mấy bản mạch án này không chỉ có bản mới lập ngày hôm qua, mà còn có cả một hồ sơ cũ được lưu giữ bí mật."

"Một năm trước, quan hệ phu thê giữa dân nữ và Lâm Cảnh Hòa vốn chẳng mấy hòa thuận. Có lần dân nữ lâm bệnh, không thể cùng phòng với hắn, hắn liền lén ra ngoài tìm kỹ nữ mua vui, kết quả mắc phải bệnh hoa liễu."

"Không chỉ tuyệt tự, mà ngay cả thứ dưới hạ thân cũng đã thối rữa mất một nửa."

Lời vừa dứt, công đường trong ngoài lập tức náo động.

Đám bá tánh đứng ngoài xem náo nhiệt đồng loạt ồ lên, tiếng bàn tán vang dậy.

Lâm Cảnh Hòa nằm trên cáng, hai mắt trợn trắng, cổ họng phát ra từng tiếng "khục... khục...", vậy mà bị tức đến ngất lịm ngay tại chỗ.

Ta vẫn không dừng lại, chỉ tay về phía Thúy Nhi đang co rúm dưới đất, đột nhiên cất cao giọng.

"Lâm gia vì muốn giữ lấy cái gọi là thanh danh, trước tiên lừa ta gả vào Lâm gia, ba năm trời trăm bề làm nhục, còn muốn đổ hết tội không sinh được con lên đầu ta."

"Nay chuyện bại lộ, bọn họ lại bỏ tiền mua cô nương mới mười bảy tuổi này về, ép nàng nhập môn. Đêm qua còn cưỡng ép nàng động phòng với một kẻ thái giám, thậm chí còn uy h.i.ế.p, nếu không m.a.n.g t.h.a.i một đứa con hoang thì sẽ bán nàng vào kỹ viện hạ đẳng để trừ nợ!"

"Đại nhân, loại hành vi táng tận lương tâm, bức hại nữ t.ử vô tội như vậy, lẽ nào không đáng bị xử lăng trì hay sao?"

Sắc mặt Kinh Triệu Doãn cũng lập tức thay đổi.

Ông sai người nhận lấy hưu phu thư cùng mấy bản mạch án, cẩn thận xem xét từng tờ.

Chứng cứ đã rõ rành rành như núi, không thể chối cãi.

Lâm mẫu ngồi phịch xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết:

"Con tiện nhân độc ác! Ngươi nhất định phải dồn cả Lâm gia chúng ta vào chỗ c.h.ế.t mới cam lòng sao?"

Ta từ trên cao nhìn xuống bà ta.

"Thế này đã gọi là dồn đến đường cùng rồi sao? Ta nói cho ngươi biết, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Năm xưa Lâm Cảnh Hòa thi đỗ tú tài cũng là nhờ ăn cắp một bài sách luận của người khác. Hôm nay, ta sẽ lột sạch cả lớp da cuối cùng của hắn, không chừa lại chút thể diện nào!"

Đánh rắn mà không c.h.ế.t, ắt sẽ bị rắn c.ắ.n ngược.

Cả nhà Lâm gia hôm nay đều phải ngã xuống tại đây, có như vậy ta mới thật sự yên tâm.

10

Vụ án được xét xử thuận lợi ngoài dự liệu.

Bởi lẽ ta không chỉ đưa ra chứng cứ Lâm Cảnh Hòa bỏ tiền mua đề thi, mà còn cùng Thúy Nhi phơi bày toàn bộ những việc xấu Lâm gia đã làm suốt bao năm qua, từ cho vay nặng lãi đến cưỡng chiếm ruộng đất của họ hàng xa, không sót một việc nào.

Chứng cứ thứ nhất là do năm xưa, sau khi ta phát hiện có điều khả nghi, đã lén giữ lại.

Chính là để phòng bị cho ngày hôm nay.

Còn những chứng cứ sau đó, là do khi Thúy Nhi vừa vào Lâm phủ, ta âm thầm điều tra mà có.

Tường đổ thì mọi người đều xô.

Những kẻ thân thích trước đây còn e dè Lâm gia, giờ phút này đều tranh nhau bỏ đá xuống giếng, chỉ sợ bị liên lụy đến mình.

Kinh Triệu Doãn lập tức tuyên án ngay tại công đường. Lâm Cảnh Hòa vì hối lộ giám khảo, gian lận khoa cử nên bị tước bỏ công danh tú tài, đ.á.n.h năm mươi trượng, lưu đày ba ngàn dặm.

Lâm mẫu và Lâm Vãn Sương đồng mưu làm ác, bức ép nữ t.ử lương gia vào chốn lầu xanh, toàn bộ gia sản bị tịch thu sung công, bản thân bị đưa vào Giáo Phường Ty làm khổ dịch.

Khoảnh khắc bản án được tuyên, Lâm Vãn Sương hoàn toàn phát điên.

Bà ta lao bổ về phía ta, bàn tay vốn lần chuỗi Phật châu nay cong quắp như móng gà, chỉ muốn cào nát gương mặt ta.

"La Sơ Huỳnh! Con tiện nhân c.h.ế.t không được t.ử tế! Ngươi hủy hoại đệ đệ ta, hủy hoại cả nhà ta! Dù có thành quỷ, ta cũng tuyệt đối không tha cho ngươi!"

Ta trở tay tát mạnh một cái thật vang.

Cái tát ấy đ.á.n.h bay bà ta ra xa hơn nửa trượng.

6 - Xuân Sơn Khả Vọng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia