Ta vội vàng lên tiếng.
“Không phải định dùng ta đổi lấy đường sống sao?”
Duệ vương nhét khăn vào miệng ta.
“Chỉ cần ngươi còn trong tay bản vương, người bên ngoài sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
“Huống hồ, hôm nay bản vương vốn chẳng mong thành công.”
“Chỉ cần kéo dài thời gian là đủ.”
Duệ vương áp giải ta đi trong mật đạo chừng nửa nén hương.
Đến khúc ngoặt, đã thấy một đám người đứng chờ, bên cạnh là vô số rương hòm.
Nhân lúc mọi người sơ ý, ta khẽ cử động cổ tay bị trói sau lưng.
Lặng lẽ rút lưỡi d.a.o mỏng giấu trong tay áo, cắt đứt dây thừng.
Chỉ mấy bước lách người, ta đã vòng ra trước mặt Duệ vương, kề lưỡi d.a.o lên cổ ông ta.
“Ngươi đúng là chẳng biết xấu hổ.”
“Đồ của ngoại tổ phụ ta mà ngươi cũng dám trộm?”
Tiểu cung nữ kinh ngạc.
“Ngươi đã thay y phục rồi, lấy đâu ra chủy thủ?”
Ta nghiêm túc đáp:
“Ta giấu trong trung y.”
“Lần sau nhớ mang thêm một bộ trung y. Muốn thay thì phải thay từ trong ra ngoài, còn phải lục soát người nữa.”
Một tay ta ghì lưỡi d.a.o lên cổ Duệ vương, tay còn lại mở chiếc rương khắc đầu hổ.
Sau khi lấy ra khối binh phù bằng mặc ngọc, ta khẽ dùng lực.
Lưỡi d.a.o lập tức rạch một đường m.á.u trên cổ Duệ vương.
“Ngoại tổ phụ ta chính vì không chịu giúp ngươi tạo phản mà bị ngươi đầu độc đến c.h.ế.t.”
“Ngươi còn nhân lúc hỗn loạn trộm binh phù của người.”
“Ngươi định đợi mẫu thân ta mất hết uy tín trong quân rồi dựa vào binh phù để Đông Sơn tái khởi sao?”
“Mẫu thân ta vào kinh là để dụ ngươi lộ mặt.”
“Còn ta đến đây là vì binh phù.”
“Ra trận đ.á.n.h giặc, nào có thể ngày nào cũng chỉ dựa vào cái mặt.”
Khác nào lên chiến trường tay không tấc sắt.
Ta vừa dứt lời, phía sau đã vang lên tiếng ch.ó sủa.
Ánh mắt Duệ vương thoáng ngẩn ra.
“Vượng Tài?”
Ta gật đầu.
“Mẫu thân ta vào kinh, đến nam nhân còn chẳng mang theo, chỉ dẫn đúng một con ch.ó.”
“Bởi vì bà biết, ch.ó còn đáng tin hơn nam nhân.”
Mưa tên phủ kín bầu trời.
Người của Duệ vương chống đỡ không nổi, vừa đ.á.n.h vừa lùi.
Còn ta thì khác.
Ta lôi Duệ vương chắn trước người mình, mặc ông ta hứng hết tên b.ắ.n tới.
Giữa cảnh hỗn loạn, ta nghe thấy tiếng Vân Duy gầm lên.
“Dừng tay..”
“Tất cả dừng tay…”
“Lâm Khinh Trọng vẫn còn ở trong đó.”
Cấm quân càng lúc càng áp sát.
Qua khe hở, ta nhìn thấy Vân Tụng vẫn bình tĩnh như núi.
Mỗi mũi tên b.ắ.n ra đều hạ gục một tên thích khách.
Thậm chí còn thong thả ra lệnh trói luôn Vân Duy lại.
Khi ánh mắt ta và Vân Tụng chạm nhau, chỉ cần một cái nhìn.
Ta lập tức hiểu ý, khom người xuống.
Mũi tên xé gió lao tới, xuyên thẳng qua cổ họng Duệ vương.
Ta nắm lấy mũi tên, rút mạnh ra, khiến cổ họng ông ta rách toạc thành một lỗ m.á.u.
“Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết...Nhà họ Lâm nặng nhẹ ra sao.”
Duệ vương ôm cổ đầy m.á.u, phát ra những tiếng “khục... khục...”, run rẩy đưa tay muốn níu lấy vạt áo ta.
Nhưng cánh tay ấy đã bị Vân Tụng vừa kịp lao tới đá gãy.
Vân Tụng xoay ta hết một vòng rồi lại một vòng, kiểm tra xem ta có bị thương hay không.
Ta kéo vạt áo ra, để lộ chiếc kim ti nhuyễn giáp mặc bên trong.
“Chiếc nhuyễn giáp ngươi tặng, từ ngày mẫu thân vào Hình bộ, ta chưa từng cởi ra.”
Ta còn cúi đầu chỉ cho hắn nhìn.
“Vừa rồi ta lấy Duệ vương ra chắn tên đấy.”
Chỉ có Vân Duy bị trói c.h.ặ.t bên cạnh là mặt đen như đáy nồi.
“Thì ra hai người đã thông đồng từ trước?”
“Lại giấu mỗi mình ta phải không?”
6
Vân Duy nói lòng dạ ta đen như mực.
Hắn cứ ngỡ ta hẹn hắn nắm tay cùng nhau đi khắp chân trời góc bể, nào ngờ từ đầu đến cuối ta chỉ xem hắn như kẻ ngốc để lừa gạt.
Ta lập tức bày ra vẻ chính khí lẫm liệt.
“Thần chỉ là không nỡ để nhị điện hạ bị thương mà thôi.”
“Mẫu thân thần rời biên thành vào kinh chính là để dụ đám mật thám ở biên cương lộ mặt. Vừa đặt chân đến kinh thành đã bị người vu oan hãm hại, rõ ràng là có kẻ muốn châm ngòi ly gián trong ngoài, khiến quân thần bất hòa. Chuyện nguy hiểm như vậy, thần sao dám để hai vị điện hạ liên lụy?”
Vân Tụng bình thản nhấp một ngụm trà.
“Phụ hoàng điều tra suốt bao năm nay chính là muốn một lưới bắt sạch thế lực của Duệ vương còn cài cắm trong triều và trong quân.”
Hắn liếc ta, chậm rãi nói:
“Bảo nàng đi xóc chảo thì nàng thật sự chỉ biết xóc chảo.”
“Sao nàng không chịu nghĩ xem, vì sao lại để nàng vào bếp? Cũng chẳng chịu để ý mỗi doanh trại có bao nhiêu người dùng bữa.”
Thấy mặt Vân Duy càng lúc càng đỏ bừng vì tức, ta vội lên tiếng dỗ dành.
“Huống hồ, chuyện này vốn là ân oán riêng của thần. Sao có thể kéo hai vị điện hạ vào được?”
Vân Duy lập tức đập mạnh xuống đùi.
“Nhưng Vân Tụng không tin nàng.”
“Nàng hẹn hắn bỏ trốn, hắn còn chẳng chịu đi.”
Ta bất lực nhún vai.
“Ai bảo hắn quá mưu sâu kế hiểm chứ.”
Vân Tụng cong môi cười, nụ cười gian xảo chẳng khác gì một con hồ ly.
“Chủ yếu là vì ta và Khinh Trọng tâm ý tương thông.”
Vân Duy tức đến nghiến răng nhưng chẳng làm gì được.
Đúng lúc ấy, Sầm nội thị bên cạnh bệ hạ đến truyền chỉ, triệu ba người chúng ta vào diện kiến.
...
Mẫu thân cầm một cuộn thánh chỉ, nói bệ hạ muốn ban thưởng.
Lão hoàng đế nói một thôi một hồi, khen ta đến mức mây mù giăng kín đầu óc.
Ta chỉ nghe hiểu đúng một câu.
“Muốn phong ta làm Quận chúa?”
“Chứ còn sao nữa?”
Mẫu thân gật đầu.
“Tước vị của nhà ta sau này sẽ do con kế thừa.”
Ta ngập ngừng mãi không dám nói.
Thật ra...
Ta thấy danh hiệu Quận chúa nghe chẳng oai bằng đại tướng quân.