Đúng lúc ấy, sắc mặt Vân Tụng bỗng thay đổi.

“Phụ hoàng?”

Vân Duy cong môi cười.

“Nhi thần nguyện ở rể phủ Tĩnh Viễn hầu.”

Lão hoàng đế vuốt chòm râu, chậm rãi đáp.

“Tĩnh Viễn hầu chỉ có đúng một yêu cầu ấy.”

“Trẫm sao nỡ không đáp ứng?”

...

Giữa cảnh hỗn loạn ấy, ta lặng lẽ lấy từ trong n.g.ự.c ra một quyển sổ nhỏ.

Ta hắng giọng.

“Ngày mùng 6 tháng 3. Tiểu ngự trù đã đỡ cho ta một nhát đao trên chiến trường.”

Vân Tụng lập tức giơ tay.

“Là ta”

Mẫu thân hiểu ý, cầm b.út viết tên thái t.ử xuống, rồi bắt đầu vẽ một nét “正”.

“Ngày mùng 7 tháng 3. Tiểu ngự trù lén giấu cho ta hai củ khoai lang nướng, còn bị bỏng hai vết ngay trước n.g.ự.c.”

Vân Duy vội vàng vỗ n.g.ự.c.

“Là ta… Là ta…”

“Ngày mùng 9 tháng 3. Tiểu ngự trù lau cây hồng anh thương của ta sáng bóng, còn tết tua thương thành những b.í.m tóc nhỏ thật đẹp.”

“Ngày 12 tháng 3. Tiểu ngự trù cướp thanh đại đao của chủ soái địch quân đem tặng ta.”

...

Ta vừa đọc được nửa nén hương.

Dưới tên Vân Tụng đã có sáu chữ “Chính”.

Còn dưới tên Vân Duy mới có năm chữ.

Vân Duy nhìn mà không phục.

“Chúng ta bốc thăm.”

“Ngày trước phụ hoàng chọn ai làm thái t.ử cũng bốc thăm.”

“Năm kia quyết định ai ra chiến trường, ai ở hậu trù xóc chảo cũng là bốc thăm.”

Nhưng Vân Tụng lắc đầu.

Vân Duy chống nạnh.

“Vậy sao bây giờ lại không được bốc?”

Vân Tụng điềm tĩnh đáp:

“Thứ nhất, Khinh Trọng là một con người.”

“Nàng có quyền tự mình lựa chọn.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ tự tin.

“Thứ hai…”

“Ta đã học được cách nấu ăn. Còn biết làm khoai lang khô, táo khô, bánh hồng, bánh quýt...”

Hai mắt ta lập tức sáng rỡ.

“Bánh quýt ngọt chứ? Là loại không có vị chua ấy?”

“Đương nhiên.”

Vân Tụng mỉm cười đầy đắc ý.

“Ta còn lén lấy công thức bí truyền của Vân Duy rồi cải tiến lại.”

Vân Duy tức đến nghiến răng ken két.

“Vân Tụng?”

“Huynh sao cái gì cũng tranh, cái gì cũng giành vậy?”

7

Màn náo nhiệt ấy cuối cùng cũng khép lại dưới đòn quyết định của mẫu thân ta.

Bởi vì bà nói...

Hay là cứ chẻ Vân Tụng với Vân Duy làm đôi, ghép lại thành một người rồi gả cho ta.

Lão hoàng đế bị bọn ta làm ồn đến đau đầu, lập tức hạ chỉ cho hai mẫu t.ử ta trở về biên thành trước.

Tiện thể còn bảo ta về lục xem trong nhà có tỷ muội nào giống ta thì đưa thêm một người vào kinh.

...

Thế nhưng vừa về đến biên thành, ta đã nhìn thấy Vân Duy đang lẩn trong đám thị vệ, gồng mình nhấc đôi lưu tinh chùy.

Hắn nghiêm túc nói:

“Nàng cứ yên tâm.”

“Ta nhất định sẽ học được cách múa lưu tinh chùy từ Tĩnh Viễn hầu.”

Nào ngờ...

Tên này đêm hôm không chịu ngủ, cứ ôm lưu tinh chùy luyện mãi.

Vân Duy cũng đầy vẻ oan uổng.

“Ta cũng đâu ngờ giữa đêm hôm khuya khoắt, nàng lại phi ngựa tám trăm dặm đi gặp người tình.”

Điều khiến hắn càng khó chấp nhận hơn...

Người nàng hẹn gặp lại chính là huynh trưởng ruột của hắn.

Vân Duy nhìn hai chúng ta đang nắm tay nhau, lặng lẽ đưa tay lau nước mắt.

“Hai người ở bên nhau thì nói sớm đi chứ?”

“Ta ngày nào cũng khổ luyện lưu tinh chùy làm gì nữa?”

Ta vội nhận lấy đôi lưu tinh chùy trong tay hắn, chỉ sợ hắn kích động quá lại cho ta một chùy.

“Thật ra... bệ hạ chỉ thấy thân thể ngươi hơi yếu, nên mới bảo ngươi luyện lưu tinh chùy để cường thân kiện thể.”

Ta lại nhẹ giọng hỏi:

“Huống hồ, ngươi nghĩ kỹ xem.”

“Ngươi nói thích ta…”

“Là thật lòng thích ta…”

“Hay chỉ vì muốn thắng Vân Tụng?”

Vân Duy chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời suốt nửa đêm.

Hai chúng ta cũng lặng lẽ đứng bên cạnh hắn suốt nửa đêm.

Đến khi ta đứng ngủ gật mất rồi, hắn mới như bừng tỉnh.

Lập tức xoay người lên ngựa, phi thẳng về kinh thành.

“Ta về kinh thay hai người xử lý triều chính nửa tháng.”

“Nửa tháng sau, nàng vào thay ta.”

“Ta trở về biên thành luyện lưu tinh chùy, tiện thể rèn luyện thân thể.”

...

Ta khẽ cào nhẹ lòng bàn tay Vân Tụng.

“Nếu Vân Duy biết chính ngươi cố ý để hắn phát hiện chuyện của chúng ta…”

“Liệu có nổi giận g.i.ế.t ngươi cướp ngôi không?”

Vân Tụng mỉm cười.

“Không đâu.”

“A Duy thích náo nhiệt nhất.”

“Nó sẽ chẳng nỡ .g.i.ế.t ta.”

Ta cười híp mắt.

“Thật ra ta cũng thích náo nhiệt.”

“Ta đã xem quyển xuân cung đồ mẫu thân đưa cho hai người rồi.”

“Chỉ là chút chuyện ấy...”

Ta còn chưa nói hết câu, Vân Tụng đã cúi xuống, chặn hết những lời còn lại nơi đầu môi.

“Chẳng phải gần đây nàng bảo không có khẩu vị sao?”

“Giờ thì có chưa?”

Ta lập tức nhào tới như hổ đói vồ mồi.

“Dùng mỹ nam kế với ta phải không?”

“Bổn cô nương thích nhất là tương kế tựu kế.”

Ngoại truyện – Vân Duy

Ta ghét Vân Tụng.

Chỉ vì hắn sinh sớm hơn ta nửa khắc.

Vậy mà ta cả đời đều phải đứng sau hắn một bước.

Ngay cả vận may cũng chẳng bằng.

Năm ấy phụ hoàng cho hai huynh đệ bốc thăm quyết định ai sẽ làm thái t.ử.

Người rút được lá thăm ấy là Vân Tụng.

Đến chuyện đến biên thành cũng vậy.

Ta rút trúng việc xuống hậu trù nấu cơm.

Còn hắn thì hiên ngang ra chiến trường ..g.i.ế.t địch.

Mãi đến khi hồi kinh ta mới biết...

Hai lá thăm ta bốc hôm ấy đều ghi cùng một nội dung.

Đều là...

“Xuống hậu trù.”

Phụ hoàng nói...

Vân Tụng cho rằng thân thể ta yếu hơn hắn.

Chuyện c.h.é.m g.i.ế.t đẫm m.á.u cứ để hắn làm.

Nếu chẳng may xảy ra bất trắc...

Ta vẫn còn có thể kế vị Đông cung.

Nhưng khi ấy ta chỉ thấy vô cùng tủi thân.

Chương 7 - Xuân Tâm Động - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia