“Tiểu thèm miêu hảo hảo ăn cơm đi nhé, tỷ tỷ lát nữa lại vào chơi với con sau.”
Tân Nguyệt liền cùng Tân Thịnh một đạo lui ra ngoài phòng, vừa ra tới liền bị Tân Thịnh tóm ngay đi học bài.
Trong phòng chỉ còn lại Tân Trường Bình cùng đứa nhỏ sơ sinh chưa hiểu sự đời Tân Niên.
Tống thị một bên cho Tân Niên b.ú sữa, một bên trầm giọng nói với trượng phu.
“Ngày mai nếu họ có tới, chàng cứ dẫn họ vào thẳng phòng này gặp ta, ngày sau dẫu có đoạn tuyệt không qua lại nữa, có vài lời ta cũng phải chính miệng nói cho minh bạch với họ.”
Ngày mùng bốn hôm ấy quả thực là một ngày nắng ráo, gió lặng trời quang.
Hôm nay Tân Niên phải được bế ra ngoài để bái kiến quan khách, Tân cô mẫu liền theo lời chỉ dẫn của Tống thị.
Từ trong hòm xiêm y lục ra một bộ y phục cùng mũ nhỏ đỏ rực có thêu trăm chữ Phúc, hai người một khối giúp Tân Niên thay đồ mới.
Người của Tân gia từ lúc vầng thái dương chưa ló dạng đã lục tục khởi hành từ Trường Hà thôn, sáng sớm tinh mơ đã đặt chân đến huyện thành.
Họ tổng cộng đ.á.n.h tới hai chiếc xe lừa, cái khoảng sân nhỏ nhắn này của Tân gia làm sao chứa cho xuể, đành phải tạm thời cột xe ở bên ngoài bờ tường, dưới bóng mát của rặng cây.
Tổ phụ của Tân Nguyệt, nhị thúc toàn gia cùng tam thúc toàn gia tất thảy đều có mặt đông đủ, ngay cả vị Tộc trưởng cũng dẫn theo thê t.ử và tôn t.ử mang theo lễ vật đến chúc mừng hỷ sự.
Tân Nguyệt tiến lên hành lễ chào hỏi từng người một.
Sau đó liền bận rộn chạy ra chạy vào để bưng trà trứng kho cho mọi người, đôi bàn tay gõ trứng của Tân cô mẫu thoăn thoắt đến mức hầu như chỉ thấy tàn ảnh.
Bởi toàn là những người thân thiết ruột rà, người này thì nhét cho nàng vốc kẹo đường, người kia lại dúi cho nàng vài đồng tiền vặt, chẳng mấy chốc mà trong bọc n.g.ự.c áo của Tân Nguyệt đã đầy ắp tiền quà.
Đặc biệt là hai vị thẩm thẩm, vừa nhìn thấy Tân Nguyệt liền kéo tuột nàng vào lòng ôm ấp không chịu buông tay.
Từ ngày Tân cô mẫu tới chăm sóc, bữa nào Tân Nguyệt cũng được ăn uống no nê thỏa thích, thân hình thon thả chẳng mấy chốc đã trở nên mập mạp, hồng hào, hoàn toàn không còn chút vẻ suy nhược của người vừa khỏi bạo bệnh.
Hai vị thẩm thẩm tỉ mỉ đ.á.n.h giá Tân Nguyệt từ đầu đến chân một lượt, bấy giờ mới hài lòng gật đầu cười nói.
“Cũng may, sắc mặt Nguyệt Nương trông vô cùng hồng nhuận, không bị tổn hại đến nguyên khí bên trong.”
Phụ nữ ở cữ vốn dĩ không được bước chân ra khỏi phòng, Tống thị đành phải tĩnh dưỡng ở bên trong, đem Tân Niên giao cho Tân Trường Bình ôm ra ngoài cho người nhà tường tận mặt mũi.
Một vòng thân thích vây quanh trêu đùa, khen ngợi hết lời, Tân Phong Thu nhìn thấy đứa nhỏ này không hề sợ sệt người lạ thì liền ngứa ngáy tay chân, bèn đón lấy tiểu tôn t.ử từ tay con trai trưởng, quay sang hỏi Tân Trường Bình.
“Lão đại, đã đặt tên cho hài t.ử chưa? Tiểu t.ử này trông vô cùng có tiền đồ, không sợ hãi người lạ, chân cẳng xem chừng cũng cứng cáp, có lực lắm.”
Tân Trường Bình trước đó đã lật xem không biết bao nhiêu sách vở, chọn lựa không biết bao nhiêu chữ nghĩa, thế nhưng vẫn chẳng tìm được chữ nào vừa ý, trái lại hắn cảm thấy cái tên do Tống thị tùy miệng đặt nghe lại rất hay, liền cung kính thưa.
“Vốn dĩ là hiền thê của con đã đặt cho nó một cái nhũ danh là Niên ca nhi, con nghĩ mãi cũng không ra cái tên nào tốt hơn, thôi thì cứ khai sinh cho nó là Tân Niên vậy.”
“Tân Niên, cái tên này nghe rất hay, lại mang hàm ý điềm lành.”
Tân Phong Thu gật đầu tán thưởng, vị Tộc trưởng đứng bên cạnh liền vuốt râu nói rằng ngày sau trở về thôn sẽ lập tức ghi danh tính của Tân Niên vào trong gia phả dòng họ.
Bé con Tân Niên sau khi được đưa đi bái kiến một vòng quan khách thì bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Tân Trường Bình liền bế hài t.ử bước tới ngoắc tay gọi Tân Nguyệt một đạo trở về phòng của Tống thị, không quên ân cần dặn dò ái nữ.
“Hôm nay trong phủ đông đúc, bận rộn nhiều việc, Nguyệt Nương giúp phụ thân trông nom mẫu thân cùng đệ đệ cho thật cẩn thận nhé.”
Hôm nay Tân Thịnh phải ở bên ngoài tiếp đãi các đường đệ và tộc đệ, còn Tân cô mẫu thì phải tự tay xuống bếp đạo diễn một bàn tiệc lớn nên bận đến tối tăm mặt mũi, cũng may hôm nay Hồ đại nương đã hết hạn nghỉ phép để trở lại làm việc, bằng không thì một mình cô mẫu thật sự không thể xoay xở cho xuể.
Quách Ngọc Nương cũng xung phong nhận việc xuống bếp phụ giúp Tân cô mẫu một tay, thành thử chỉ còn lại một mình Tân Nguyệt là người nhàn rỗi nhất, nàng tất nhiên là liên tục gật đầu đáp ứng.
“ Phụ thân cứ yên tâm tiếp khách đi ạ.”
Đợi đến khi Tân Trường Bình sải bước ra ngoài tiếp đãi quan khách, Tống thị mới nhẹ nhàng đặt Tân Niên xuống giường vỗ về cho bé ngủ, rồi khẽ khàng hỏi Tân Nguyệt.
“A công và cữu cữu của con vẫn chưa tới sao?”
Tân Nguyệt nhìn vào gương mặt phẳng lặng không chút gợn sóng của mẫu thân, chẳng thể đoán định được tâm ý của bà lúc này ra sao, bèn cẩn trọng thưa.
“Lúc ban nãy con ở bên ngoài viện vẫn chưa nhìn thấy họ, hiện tại thì con cũng không rõ đã đến hay chưa.”
Tối hôm qua sau khi nghe được chút chuyện thầm kín về vị a công này, Tân Nguyệt thao thức suốt nửa đêm không sao chợp mắt nổi, nàng thật không tài nào hiểu nổi vì sao a công lại có thể hành xử một cách kỳ quặc đến nhường này.
Theo ký ức của nguyên thân để lại, vị a công này vốn dĩ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, nghèo rớt mồng tơi, còn a bà lại là nữ nhi duy nhất trong nhà, phụ mẫu của a bà khi ấy liền nhận nuôi a công để làm con rể nuôi từ bé cho gia đình.