Sau khi cho cậu con út uống xong nước cơm, Tân Trường Bình đặt hài t.ử nằm lại trên giường, giúp Tống thị sửa lại góc chăn, rồi ngồi bên giường nắm tay nàng bàn bạc:
“Sắp tới làm lễ tắm ba ngày cho Niên ca nhi phải mời trưởng bối thân thích tới dự. Ở dưới quê ta và Thịnh ca nhi hôm qua mới về nên sẽ không xuống đó nữa, lát nữa rảnh ta sẽ tìm Tống đại ca tìm vài sai dịch đang lúc nghỉ ca, đưa cho họ chút tiền nhờ họ đi một chuyến.”
Tống thị gật đầu nói:
“Được thôi, nhà ngoại ta cũng không cần đích thân đi mời, cứ tiện đường sang báo một tiếng là được. Họ đến thì đến, không đến thì thôi, Niên ca nhi nhà ta cũng chẳng hiếm lạ gì mấy lời hỏi thăm của họ đâu.”
Tân Trường Bình bất đắc dĩ cười bảo:
“Nương t.ử vẫn còn giận họ sao, dẫu sao cũng là ông ngoại và cậu của hài t.ử, tục ngữ có câu cậu là người lớn nhất bên ngoại mà.”
“Đừng nhắc chuyện đó nữa, ta đã nghĩ kỹ rồi, họ không coi chúng ta là người nhà thì ta cũng chẳng kéo các con đi dán mặt lạnh vào m.ô.n.g nóng của họ làm gì.”
Tống thị quay mặt đi vỗ về tiểu Tân Niên dỗ ngủ, hiển nhiên là không muốn nghe Tân Trường Bình khuyên can thêm nữa.
Tân Trường Bình liền khép cửa để hai mẫu thân con ngủ, tự mình sang ngõ bên cạnh tìm Trương bộ đầu, đưa chút tiền nhờ người chạy chân báo tin.
Trương bộ đầu hôm nay vừa vặn có nhà, nghe tin Tân Trường Bình có thêm quý t.ử liền sảng khoái cười ha hả nói:
“Chúc mừng, chúc mừng nhé Tân lão đệ, lại có thêm một lân nhi, sau này nhất định lại thông tuệ có tiền đồ giống như Thịnh ca nhi thôi.”
Nhà ai có trẻ sơ sinh, trừ người thân chí thiết thì trước khi hết thời gian ở cữ người ngoài không được vào xem, hài t.ử còn quá nhỏ dễ bị nhiễm bệnh khí.
Trương bộ đầu liền quay đầu gọi nương t.ử nhà mình là Dương thị:
“Nương t.ử à, mau nhặt ít táo đỏ với trứng gà trong nhà ra đây để Tân lão đệ mang về cho đệ muội tẩm bổ thân thể.”
Tân Trường Bình vội vàng từ chối, nhưng Trương bộ đầu là người luyện võ, cao lớn cường tráng, đầy mình cơ bắp, Tân Trường Bình đẩy không lại nên bị nhét đầy một vòng tay, đành phải tạ ơn:
“Đa tạ đại ca, chờ tiểu nhi đầy tháng mời Trương đại ca và tẩu t.ử sang uống rượu.”
“Chuyện nhỏ thôi, không đáng gì đâu.”
Trương bộ đầu xua tay, đẩy Tân Trường Bình về nhà và bảo:
“Mau về nhà chăm sóc đệ muội và tiểu chất nhi đi, lời nhắn ta nhất định sẽ thu xếp người đưa tới nơi cho đệ.”
Tân Trường Bình không đi tay không về, ôm đầy lòng táo đỏ và trứng gà mang về giao cho Tân cô mẫu.
Lo xong những việc đó, ông mới thong thả đi tới phòng Tân Thịnh xem tình hình học tập của bọn trẻ.
Vừa vặn bắt gặp cảnh Tân Nguyệt đang xấu hổ che mặt, ông cũng bị chọc cười một hồi, nhưng cuối cùng lòng người phụ thân hiền vẫn thắng thế, sợ con gái hay dỗi mà nảy sinh tâm lý chán học, ông liền nén cười bảo Tân Thịnh:
“Thịnh ca nhi con cứ chép sách đi, phụ thân hiện giờ đang rảnh, để phụ thân dạy hai muội cho.”
“Vâng thưa cha.”
Tân Thịnh đồng ý, liền quay lại bàn tự mình trải giấy mài mực.
Tân Trường Bình đi tới phía sau Tân Nguyệt, cúi người nắm lấy bàn tay đang cầm b.út của nàng, đích thân chỉ điểm:
“Nguyệt Nương con dùng lực sai chỗ rồi, chỗ cần dùng lực là đầu ngón tay chứ không phải cánh tay, cổ tay phải song song với mặt bàn, b.út phải vuông góc với mặt giấy.”
Đợi Tân Nguyệt mơ hồ tìm được bí quyết, Tân Trường Bình mới buông tay ra, tự mình cầm một cây b.út khác, chấm đẫm mực đậm viết xuống ba chữ: Thiên, Địa, Nhân. Viết xong ông bảo Tân Nguyệt:
“Ba chữ này lần lượt là Thiên, Địa, Nhân. Con người chúng ta sinh ra giữa trời đất, phải đỉnh thiên lập địa, theo đuổi sự hòa hợp cộng sinh với trời đất. Thiên - Địa - Nhân còn được gọi là đạo Tam Tài, điều này được nói tới trong sách Chu Dịch, Kinh Dịch vốn là bản kinh nghiên cứu học vấn của cha.”
Tân Nguyệt đương nhiên biết danh tiếng lẫy lừng của cuốn Chu Dịch, chỉ là ở hiện đại, có lẽ chỉ những sinh viên chuyên ngành văn học cổ đại nghiên cứu sâu mới biết Chu Dịch thực sự giảng về cái gì, còn hạng người thường như Tân Nguyệt thì chỉ biết liên hệ Chu Dịch với bói toán quẻ tượng mà thôi.
Giây phút này Tân Trường Bình trong mắt Tân Nguyệt bỗng tràn đầy khí chất của một thầy bói, nàng thầm nghĩ không biết phụ thân mình có biết xem bói thật không?
Càng nghĩ càng xa, Tân Nguyệt vội vàng kéo tư duy đang bay bổng trở về.
Đây vốn là thói xấu của nàng, mỗi khi ngồi trong lớp là luôn nhịn không được mà để tâm trí treo ngược cành cây.
Mỗi tiết học luôn bắt đầu bằng câu “Chào thầy ạ” và kết thúc bằng câu “Em chào thầy”, còn đoạn giữa xảy ra chuyện gì thì nàng thường cảm thấy ký ức của mình bị khuyết thiếu, cứ mờ mịt như sương mờ xem hoa, đây có lẽ chính là chứng mất trí nhớ tạm thời trong truyền thuyết?
Tân Nguyệt vội vàng xốc lại tinh thần nhìn con chữ Tân Trường Bình viết, nỗ lực ghi nhớ hình dáng và nét b.út, từng chữ từng chữ đọc theo một lần:
“Thiên, Địa, Nhân.”
Tân Trường Bình hài lòng gật đầu, bảo Tân Nguyệt:
“Nguyệt Nương con hãy cẩn thận cảm nhận lại cảm giác cầm b.út vừa rồi, sau đó tập viết theo ba chữ phụ thân vừa viết nhé.”
Tân Nguyệt gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi bắt đầu tô vẽ trên một tờ giấy khác.