Tác giả: Mango Yogurt
Edit: Gà Mờ Múa Bút
Tôi xuyên không trở về bốn mươi năm trước, trở thành ông nội của chính mình.
Bố tôi khi ấy còn là một đứa trẻ, chạy đến trước mặt tôi, ngẩng đầu lên đòi kẹo. Tôi chẳng nói chẳng rằng, giơ tay tát bố một cái bốp vào mặt:
“Ăn, ăn, ăn! Bài tập làm xong chưa mà chỉ biết ăn vậy hả?”
Bố tôi ôm mặt, nước mắt lưng tròng, xoay người chạy mất.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé ấy, tôi lập tức cảm thấy áy náy, vội vàng đuổi theo.
Trong lòng đau xót vô cùng, nhưng khóe miệng lại bất giác nhếch lên, để lộ trọn vẹn tám chiếc răng trắng bóng.