Hoàng Tú Hà chỉ cảm thấy hơi thở của mình ngày càng nặng nề, hít thở ngày càng khó khăn, cho đến khi không nhịn nổi nữa mắt hoa lên cả người không kiểm soát được mà ngã nhào về phía trước một cái thật mạnh...
Ngụy Tứ buổi tối quay về thì nghe thấy bên nhà họ Bùi tiếng khóc than vang trời, không biết là khóc cái gì, còn nhà mình...
Nhà mình hiếm khi đèn đuốc sáng trưng, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng cười nói phát ra từ phòng mẹ mình.
“Náo nhiệt thế này sao?”
Đẩy cửa vào, thấy hai người hoàn toàn không nên xuất hiện ở đây ngoài dự kiến.
Ngẩn ra một lát, Ngụy Tứ nhếch môi, lời nói ra khiến người ta không phân biệt được là vô tình hay hữu ý.
Anh nói:
“Khách quý ghé thăm nhỉ, anh cả chị dâu.”
Lời vừa thốt ra, trong phòng bỗng chốc im lặng hẳn, Ngụy Huy không nói gì, ngược lại Dương Mộng vốn là người kiêu ngạo nhất ngày thường lại lên tiếng giảng hòa trước.
“Chú hai về rồi à?
Vừa hay mẹ vừa để lại món ăn cho chú đấy còn nóng hôi hổi, chú tranh thủ ăn đi, chú yên tâm, đều là những món chúng tôi chưa động đũa vào đâu.”
Không nhận được phản hồi của Ngụy Tứ, Dương Mộng có chút lúng túng:
“Ôi chao, nếu sớm biết chú hai hôm nay về sớm thế này, thì chúng ta đợi chú hai rồi mới khai đũa thì tốt rồi...”
Ngụy Huy:
“Nó cả ngày lêu lổng không chịu về nhà mà còn có công à?”
Lời vừa mới thốt ra, cái chân dưới gầm bàn đã bị vợ mình dùng gót giày đạp cho một cái thật mạnh!
Sắc mặt Ngụy Huy thay đổi đột ngột, phải biết rằng vợ anh ta đi giày cao gót cơ mà, cái đạp này, anh ta cảm thấy cả bắp chân đều tê rần rồi.
Dương Mộng đạp xong chồng mình mặt không biến sắc:
“Chú hai chú đừng có chấp nhặt với anh chú, anh chú giờ thăng chức nên làm bộ làm tịch lắm, ngày thường nói chuyện với tôi cũng khó nghe, đừng có để ý đến anh ấy.”
“Hơn nữa tôi và anh cả chú lần này không phải là ‘khách’ đâu nhé, hai chúng tôi dọn về ở rồi, sau này cả đại gia đình chúng ta ở cùng nhau dù thế nào cũng coi như có sự hỗ trợ lẫn nhau...”...
Buổi tối lúc đi ngủ, Tô Tuế vừa không ngoan ngoãn mà sàm sỡ chồng mình, vừa ân cần quan tâm:
“Sao thế ạ?
Có phải có chuyện gì không vui không?”
Ngụy Tứ:
“...”
Nhiệt độ dần dần tăng cao, gương mặt lạnh lùng của anh suýt chút nữa là ‘phá băng’ rồi.
Đỏ tai, thò tay nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé không ngoan ngoãn của vợ mình, Ngụy Tứ vẻ mặt dở khóc dở cười giữ im lặng.
Anh cũng muốn tâm sự với vợ, nhưng hình như trong lòng vợ chỉ có cái ‘thân’ của anh thôi, nghĩ như vậy, tâm trạng anh cũng khá phức tạp.
Vừa nản lòng lại vừa đắc ý.
Tô Tuế bị nắm lấy công cụ gây án, không cam lòng mà ngọ nguậy đến bên cạnh anh chồng đẹp trai, dùng đầu dụi dụi vào vai Ngụy Tứ, cười ranh mãnh:
“Có phải vì anh cả chị dâu dọn về ở nên anh không vui không?”
Đừng tưởng cô vừa mới gả đến là cái gì cũng không nhìn ra nhé, đôi mắt này của cô đã thấu hiểu quá nhiều điều rồi.
Ngụy Tứ kinh ngạc nhướng mày.
Tô Tuế đắc ý hếch mũi:
“Xem kìa, bị em đoán trúng rồi nhé, em đã bảo lần trước nhà họ Dương bên đó mời cơm sao anh không đi, hóa ra là có thù cũ, anh không ưa anh cả chị dâu.”
Ngụy Tứ:
“Không có thù cũ.”
Phủ nhận câu trước nhưng lại không phủ nhận câu sau.
Tô Tuế vẻ mặt ‘bị em bắt quả tang rồi nhé’, nói nhỏ:
“Vậy là chỉ là không ưa anh cả chị dâu thôi sao?”
Tay dùng lực kéo người vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy cô vợ nhỏ d-âm đ-ãng mềm mại, Ngụy Tứ chẳng còn phòng tuyến tâm lý gì nữa, anh thở dài bất lực nói...
“Thực ra cũng không hẳn là không ưa.”
“Từ ngày Ngụy Huy chấp nhận đến nhà họ Dương làm con rể ở rể, thì tôi đã coi như không có người anh trai này rồi.”
Tô Tuế tò mò:
“Tại sao ạ?
Là chê mất mặt sao?”
“Lúc đầu là chê mất mặt.”
Ngụy Tứ không hề né tránh khi nhắc đến sự nông cạn trước đây của mình, “Lúc đó tôi tuổi trẻ bồng bột, mười sáu mười bảy tuổi, mạng có thể không cần nhưng phải giữ thể diện.”
Tô Tuế không nhịn được khẽ cười, không phải chế giễu, cô thấy khá đáng yêu.
Ai lúc trẻ mà chẳng từng nổi loạn?
Kiếp trước lúc mười sáu mười bảy tuổi cô còn đọc văn học bi lụy rồi đón gió mà rơi lệ nữa kìa, thấy cả người mình đều mang đậm hơi thở văn nghệ nồng đượm, chỉ thiếu nước học Lâm Đại Ngọc xách cái cuốc đi chôn hoa thôi.
Giờ nghĩ lại, cũng thấy khá buồn cười.
Tai Ngụy Tứ càng đỏ hơn, khẽ ho một tiếng rồi tiếp tục nói hạ xuống...
“Dù sao lúc đó tôi bị một đám trẻ con hàng xóm chỉ trỏ cười nhạo, bảo anh tôi là đồ ở rể... tôi đã từng chê anh ấy mất mặt.”
Tô Tuế:
“Nhưng giờ mọi người đều đã hiểu chuyện rồi... anh cả chị dâu cũng dọn về rồi, có chuyện gì đều có thể nói rõ ràng với nhau.”
Điều cô không nói ra là nhìn thấy hai con trai không thuận hòa, thực ra người đau lòng nhất chính là Từ Lệ Phấn.
Như đoán được suy nghĩ của Tô Tuế, Ngụy Tứ lắc đầu:
“Không đơn giản như vậy đâu.”
“Lúc đầu tôi chê anh ấy mất mặt, nhưng sau này tôi coi như không có người anh này lại không phải vì anh ấy đi ‘ở rể’.”
Thực ra nói có nỗi khổ tâm hay thù hận lớn lao gì thì cũng chẳng hẳn, nói trắng ra, chính là thời gian rất dài sau khi Ngụy Huy chuyển đến nhà họ Dương.
Ngụy Huy dành hết tâm trí vào việc làm thế nào để lấy lòng nhạc phụ nhạc mẫu, đối với những người thân bên này thì lại vô thức lạnh nhạt, phớt lờ...
Ánh mắt Ngụy Tứ lạnh lùng:
“Tôi vẫn còn nhớ có một lần mẹ vì tăng ca quá nhiều ở cơ quan, c-ơ th-ể chịu không nổi nên ngất xỉu trong phân xưởng.”
“Năm đó tôi vẫn còn đang đi học, trong tay không có tiền cũng không biết mẹ để tiền trong nhà ở đâu, chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể đi tìm Ngụy Huy.”
Đối với Ngụy Tứ lúc đó, trong nhà xảy ra chuyện, anh dù có đơn phương giận dỗi Ngụy Huy, dù có thấy Ngụy Huy đi bợ đỡ nhà vợ là mất mặt, nhưng trong lúc cấp bách thì chỗ dựa duy nhất nghĩ đến vẫn là Ngụy Huy.
Chỉ là chỗ dựa này rốt cuộc lại chẳng dựa được.
Ánh mắt Ngụy Tứ trầm xuống, cả người trong mắt Tô Tuế đều có chút u uất:
“Tôi vẫn còn nhớ vì là giờ tan tầm, tôi phải đi hỏi thăm bao nhiêu người mới hỏi ra được Ngụy Huy đang ở đâu.”
“Anh ấy đang ở rạp chiếu phim cùng Dương Mộng xem phim.”
“Tôi không có tiền mua vé người kiểm vé không cho tôi vào, chỉ đành lén lút lẻn vào, đợi đến khi tôi vất vả lắm mới tìm thấy anh ấy giữa một đám người...”
Siết c.h.ặ.t vòng tay ôm Tô Tuế, Ngụy Tứ khẽ cười hỏi:
“Em đoán xem anh ấy phản ứng thế nào?”
Tô Tuế mím môi, nghĩ cũng biết chắc chắn không phải phản ứng gì tốt đẹp, nếu không Ngụy Tứ không thể có khúc mắc lớn với Ngụy Huy đến thế.