Nhiều năm như vậy cũng không gỡ bỏ được.

Cô lắc đầu, không muốn dùng sự nhanh nhạy của mình để đoán mò chuyện này.

Chỉ tay vào vết thương của người khác rồi đùa giỡn đoán xem họ bị thương thế nào, hành vi đó chẳng phải cũng là một loại tổn thương sao.

Ngụy Tứ im lặng một hồi, không thúc ép Tô Tuế đoán tiếp mà tự mình tiết lộ đáp án——

“Ngụy Huy chê tôi làm anh ta mất mặt."

Thật nực cười, hai anh em họ lại có “sự ăn ý" đến thế, đều chê đối phương làm mình mất mặt.

Nực cười thật, chỉ có điều dù chuyện cũ được nhắc lại sau bao nhiêu năm, Ngụy Tứ cũng không cười nổi.

Anh vẫn luôn nhớ kỹ cảnh tượng lúc đó, sắc mặt Ngụy Huy mất kiên nhẫn với anh đến nhường nào, Dương Mộng nhìn anh như nhìn thấy con chuột cống dưới rãnh nước, hay hạng người bà con nghèo dưới quê tìm đến đào mỏ làm hỏng hứng thú xem phim của họ...

Ngụy Tứ:

“Ngụy Huy cảm thấy hành vi lẻn vào rạp chiếu phim mà không mua vé của tôi đã làm anh ta mất mặt trước Dương Mộng."

“Còn cảm thấy tôi la hét tìm anh ta ở rạp chiếu phim làm anh ta bị người ngoài cười nhạo."

“Anh ta lười hỏi tôi tìm anh ta rốt cuộc là vì chuyện gì, vừa nghe tôi nói cần tiền liền rút ra mấy tờ tiền lẻ ném vào tay tôi."

Như đang bố thí cho kẻ ăn mày.

Có lẽ người khác sẽ nói Ngụy Huy chỉ là anh cả, không nợ nần gì anh, có thể cho tiền đã là tốt lắm rồi.

Nhưng Ngụy Huy thật sự không nợ anh sao?

Ngụy Tứ cười lạnh thành tiếng:

“Hai năm đó vừa vặn mới khôi phục thi đại học, kỳ thi đầu tiên sau khi khôi phục Ngụy Huy không đỗ, kỳ thứ hai cũng không đỗ, lúc này mới cam chịu định tìm một công việc làm công nhân."

“Nhưng công việc đâu có dễ tìm như vậy?

Người duy nhất có năng lực tìm việc cho anh ta chỉ có Ngụy Hữu Tài."

Nhắc đến Ngụy Hữu Tài, vẻ mặt Ngụy Tứ lộ rõ sự châm biếm:

“Ngụy Huy lâm vào đường cùng cầu xin trước mặt Ngụy Hữu Tài, Ngụy Hữu Tài căn bản không muốn quản."

“Ngụy Hữu Tài và mẹ đã ly hôn bao nhiêu năm rồi, trong lòng sớm đã không còn những đứa con trai này nữa."

“Là tôi nghe nói lúc đó Ngụy Hữu Tài đang tìm việc cho Ngụy Xuân Lâm, tôi đã tìm đến Ngụy Hữu Tài nói nếu ông ta không quản sống ch-ết của con trai ruột, tôi sẽ bảo mẹ đến đơn vị ông ta làm loạn."

“Lúc đó ông ta đang ở giai đoạn quan trọng để thăng tiến, không dám đ-ánh cược lời tôi nói là thật hay giả, sợ phiền phức nên mới tiện tay tìm cho Ngụy Huy một công việc."

Vậy nên làm sao Ngụy Huy không nợ Ngụy Tứ anh được?

Công việc của Ngụy Huy là do anh giúp “giành" về, nhưng khi trong nhà xảy ra chuyện, anh tìm đến Ngụy Huy, Ngụy Huy lại đối xử với đứa em trai này như đối xử với kẻ ăn mày.

Tô Tuế không ngờ nội tình lại là như vậy:

“Lúc đó anh không nói với anh ta là mẹ xảy ra chuyện sao?"

“Nói rồi."

Sự châm biếm trong mắt Ngụy Tứ càng đậm hơn, “Anh ta cảm thấy mẹ đang đấu đ-á với Liễu Nhạn Lan, cố ý giả bệnh gọi anh ta về."

“Trước mặt Dương Mộng, anh ta đâu dám 'thuận theo' mẹ, vất vả lắm mới lấy lòng được nhạc phụ nhạc mẫu, chính là lúc muốn thể hiện cho nhà họ Dương thấy."

Tô Tuế chép miệng:

“...

Anh cả cuối cùng... không về sao?"

Ngụy Tứ:

“Sau khi mẹ xuất viện anh ta có về một chuyến, lúc đó mẹ đang giận nên lời nói không lọt tai, cuối cùng hai người cãi vã một trận rồi ai đi đường nấy."

Tô Tuế thận trọng hỏi:

“...

Vậy còn anh?"

Anh?

Suy nghĩ của anh không quan trọng.

Nhưng mà...

Ngụy Tứ nghĩ một lát, giọng điệu hời hợt nhưng lại khiến người ta cảm thấy gánh nặng nề khôn tả——

“Trong nhà có chuyện gì đi chăng nữa, tôi cũng chưa từng tìm Ngụy Huy thêm lần nào."

Đã không dựa dẫm được thì không dựa, anh cũng là đàn ông, cũng có thể chống đỡ gia đình.

Người ngoài bắt nạt gia đình cô nhi quả phụ nhà anh, anh liền khiến bọn họ không còn gan để bắt nạt nữa.

Bao nhiêu năm qua chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?

Hiện giờ ngày tháng trong nhà ngày càng tốt lên, vợ chồng Ngụy Huy trái lại nhớ ra chuyện muốn dọn về, nghĩ đến việc tối nay Ngụy Huy khiển trách anh, nói anh suốt ngày lêu lổng với thái độ hiển nhiên và cao cao tại thượng đó...

Ngụy Tứ:

“Hừ."

Ngụy Huy đây là thăng chức rồi, càng lúc càng không biết mình nặng bao nhiêu lạng nữa....

Căn phòng khác, người không biết mình nặng bao nhiêu lạng là Ngụy Huy đang gối đầu lên tay, trằn trọc mãi không ngủ được.

Dương Mộng bị anh làm cho bực mình:

“Anh đang lật bánh tráng đấy à?

Sao trước đây tôi không phát hiện ra anh còn có cái tật nhận giường nhỉ?"

“Không phải nhận giường."

Thật sự không ngủ được, Ngụy Huy dứt khoát ngồi dậy, “Em không thấy thái độ của thằng nhóc Ngụy Tứ đối với anh tối nay thế nào à?"

Dương Mộng ngáp một cái:

“Chú ấy thái độ thế nào?

Anh làm anh cả mà còn đi tính toán chi li với em trai mình."

Chuyện này sao lại nói không thông rồi?!

Ngụy Huy ấm ức:

“Anh không phải tính toán với nó, anh chỉ là thấy thằng nhóc này suốt ngày không ra cái thể thống gì nên anh lo lắng thôi!"

Anh vừa nói thế, Dương Mộng càng cảm thấy cạn lời.

Cô bắt chước giọng điệu của Ngụy Huy, mỉa mai:

“Còn anh lo lắng nữa chứ, chậc chậc, trước đây sao không thấy anh lo lắng?"

“Chúng ta vừa mới dọn về, Tiểu Tứ rõ ràng là có ý kiến với anh, anh vừa lên đã kén cá chọn canh, chỉ tay năm ngón với người ta, đổi lại là tôi thì thái độ của tôi với anh cũng chẳng tốt lành gì, thật phiền phức."

Phải nói là chồng cô cái gì cũng tốt, chỉ có cái đầu này không biết bị làm sao, nói là bảo thủ thì cũng không hẳn là bảo thủ, đối nhân xử thế đều rất ổn.

Nếu nói là cứng nhắc thì cũng không đúng, ở đơn vị cũng có thể lăn lộn như cá gặp nước.

Nhưng cứ không biết làm sao, chuyện đáng lẽ phải hiểu rõ thì anh lại không hiểu, chuyện không đáng phải hiểu rõ thì trong lòng anh lại tính toán rất nhiều.

Giống như lần trước anh cứu cô gái đó, bị Từ Lệ Phấn bắt gặp hai người ăn cơm riêng, nếu không phải nhà họ Dương âm thầm điều tra thấy hai người thực sự không có quan hệ bất chính, Dương Mộng thiếu chút nữa là không nuốt trôi cơn giận này.

Lúc nói thẳng chuyện này với Ngụy Huy, anh còn tỏ ra rất vô tội, cứ như một tên ngốc cứng nhắc vậy, một mực tin rằng chỉ cần không có hành động gì quá giới hạn thì đó là giao thiệp bình thường giữa bạn bè.

Còn tức giận tại sao hết người này đến người khác không tin tưởng anh, đều vì những chuyện chưa xảy ra mà mắng anh, cứ như nhân phẩm anh không tốt, có thể quan hệ nam nữ bừa bãi không bằng.

Khiến Dương Mộng tức phát điên, cào Ngụy Huy mấy cái.

Nghĩ mãi không thông một người bình thường trông khá nhanh nhẹn như thế sao lại có thể vào lúc cần hiểu chuyện thì lại chẳng hiểu gì cả.

Đặc biệt là khi bảo anh sau này nên tránh xa cô gái kia ra, anh lại khó xử nói cố tình xa lánh người ta thì không tốt, dù sao cha người ta cũng là lãnh đạo trực tiếp hiện tại của anh.