Hai người đứng đối diện nhau, một người quần áo chỉnh tề sạch sẽ, một người mặc bộ quần áo mà chính mình cũng thấy nực cười lại đầy bùn đất, dường như phản chiếu cuộc đời của mỗi người họ sắp tới.
Ngụy Xuân Tuyết im lặng cạy lớp bùn đã bắt đầu hơi khô trên tay áo, ánh mắt phức tạp như oán hận nhưng lại ngấn lệ:
“Nên nói nhiều như vậy chẳng phải mày vẫn là đến xem trò cười của tao sao?"
“Giờ thấy rồi, mày vui chưa?"
“Vui."
Ngụy Nhiên trả lời một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.
Cô sẽ không giả nhân giả nghĩa mà nói rằng——đáng lẽ phải vui mới đúng, nhưng không hiểu sao nhìn thấy một Ngụy Xuân Tuyết như thế này, mình lại không tài nào cười nổi.
Cô không lương thiện đến thế, nếu lương thiện đến thế thì ngay từ đầu cô đã không lấy hết can đảm để một mình ra ngoài tìm Ngụy Xuân Tuyết rồi.
Nên nhìn thấy Ngụy Xuân Tuyết xui xẻo, giờ cô chính là cười được đấy, chính là thấy hả hê sướng rơn đấy!
Ngụy Nhiên cười đến mức nước mắt cũng trào ra:
“Nhìn thấy cô rõ biết mình nhảy vào hố lửa mà vẫn phải cứng miệng, cô không biết tôi thấy vui đến nhường nào đâu."
“Ngụy Xuân Tuyết, cô còn nhớ lúc trước cô đã cười nhạo tôi thế nào không?"
Bắt chước giọng điệu của Ngụy Xuân Tuyết lúc trước, Ngụy Nhiên trả lại hết tất cả những lời sỉ nhục mà Ngụy Xuân Tuyết từng dành cho cô——
“Cô nói Khấu Lập Ngôn chẳng qua chỉ là thích uống r-ượu và lớn tuổi thôi sao, nhưng lớn tuổi thì biết xót người, thích uống r-ượu thì giờ có tuổi rồi cũng chẳng uống mấy nữa, nói tôi cũng chẳng phải món hàng quý giá gì, xứng với hạng người như vậy mà tôi còn không hài lòng, sao lại không biết điều thế."
Lau đi giọt nước mắt vì cười mà ứa ra ở đuôi mắt, Ngụy Nhiên nhìn Ngụy Xuân Tuyết đang mím c.h.ặ.t môi với vẻ mặt đầy căm hận nhìn mình, cười khẽ:
“Biểu cảm này là sao?
Tôi nói không đúng à?
Tôi nhớ lúc đầu cô chính là cười nhạo tôi như thế mà."
“Lúc đó tôi còn hỏi cô, Khấu Lập Ngôn nếu tốt như cô nói, sao cô không gả cho ông ta đi, kết quả cô đã nói thế nào?"
“Cô nói ai bảo tôi là con gái ruột của bố, có 'chuyện tốt' như vậy đương nhiên phải dành cho tôi rồi."
Lúc đó Ngụy Xuân Tuyết hống hách biết bao, giỏi dậu đổ bìm leo biết bao nhiêu.
Nên vẫn là câu nói đó, nhìn thấy Ngụy Xuân Tuyết bây giờ xui xẻo thế nào, sao Ngụy Nhiên có thể không cười cho được?
Cô mà không cười nổi thì thật có lỗi với những sự sỉ nhục và chế giễu mà cô từng phải chịu đựng từ người chị kế Ngụy Xuân Tuyết này.
Ngụy Nhiên:
“Giờ cô cũng nên vui rồi đấy, tôi không biết điều, 'chuyện tốt' rơi xuống đầu cô rồi, cô đừng có kích động quá, với cái tuổi hiện giờ của bác Khấu thì không chịu nổi sự kích thích của cô đâu."
Cô thản nhiên:
“Ngày đại hỷ, đừng để hỷ sự biến thành tang sự đấy, giống như bộ quần áo trên người cô lúc này làm thành thế này... thật xúi quẩy."
“Ngụy Nhiên!
Tao xé nát cái miệng mày ra!"
Ngụy Xuân Tuyết bị chọc giận liền giơ tay định một lần nữa tát vào mặt Ngụy Nhiên, nhưng không ngờ phía sau hai người vang lên một hồi tiếng bước chân.
Ngô Vi:
“Thấy rồi, người ở đằng kia kìa, mau qua đó đi!"
Nghe thấy động tĩnh, Ngụy Nhiên lùi lại một bước để Ngụy Xuân Tuyết hoàn toàn lộ ra trước mắt mọi người, cô nhỏ giọng nói:
“Chị, tân hôn vui vẻ nhé, chúc chị và anh rể già của em bạc đầu giai lão nha."
Ngụy Xuân Tuyết:
“...!"
Con tiện nhân này!
Con tiện nhân bấy lâu nay giả vờ làm kẻ hèn nhát thực chất lại đầy một bụng mưu mô xảo quyệt!
Cô ta muốn dùng hết sức tát thật mạnh một cái vào mặt Ngụy Nhiên, nhưng không ngờ khi mẹ cô ta tiến lại gần thì mặt cô ta lại bị ăn một cái tát trước.
Ôm mặt, Ngụy Xuân Tuyết không dám tin:
“Mẹ?"
Ngô Vi tức giận:
“Mày còn biết tao là mẹ mày à?
Mấy ngày nay tao đã nói với mày thế nào rồi?
Đến lúc nước đến chân rồi mày còn chơi tao một vố, mày thực sự không sợ nhà mình đắc tội với nhà họ Khấu rồi cả nhà phải đi húp cháo loãng sao?"
“Không phải."
Ngụy Xuân Tuyết ấm ức, “Mẹ, con chỉ là ra ngoài hít thở không khí thôi."
Nhìn con gái một lượt từ trên xuống dưới, thấy bùn đất trên quần áo con gái, trong mắt Ngô Vi lóe lên sự chán ghét.
“Hít thở không khí?
Tiểu Tuyết sao con không nghe lời thế?
Mẹ bảo con cứ yên ổn ở trong phòng đi con không ở, lại tự phụ ra ngoài hít thở không khí, giờ hay rồi, con nhìn cái thân con xem kìa."
Vừa nói Ngô Vi vừa khóc:
“Thế này bảo mẹ ăn nói thế nào với thông gia đây?
Quần áo tốt như vậy bị con phá thành thế này, thôi được rồi, tranh thủ lúc còn thời gian mau về thay bộ khác đi."
Chỉ cần người không trốn khỏi đám cưới, thì dù xảy ra chuyện gì cũng có thể cứu vãn được.
Không rảnh để ý đến Ngụy Nhiên, Ngô Vi thậm chí không thèm liếc Ngụy Nhiên một cái mà kéo Ngụy Xuân Tuyết định đi.
Kéo một cái, không nhúc nhích, lại kéo cái nữa, thấy con gái vẫn đứng đờ ra đó.
Bà ta kinh ngạc quay đầu lại:
“Tiểu Tuyết?"
Ngụy Xuân Tuyết cũng không biết bản thân hiện giờ đang là tâm trạng gì, trong lòng rối bời, những lời Ngụy Nhiên vừa nói dường như mang theo tiếng vang không ngừng quẩn quanh trong đầu cô ta.
Nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, lần đầu tiên cô ta dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Ngô Vi:
“Mẹ, con có thể không gả được không?"
Ngô Vi nhíu mày:
“Chẳng phải con nói không có ý định trốn đám cưới sao?"
Hơn nữa những người ra ngoài giúp bà ta tìm người đông như vậy, bây giờ đều đang đứng đây nghe đấy, nếu có kẻ nào mồm rộng, đem lời con gái nói lộ ra kể cho Khấu Lập Ngôn... thì bảo nhà họ Khấu nghĩ thế nào?
Như để xoa dịu tình hình, Ngô Vi cười giải thích với những người xung quanh:
“Con bé còn nhỏ tuổi, đây là đến lúc sắp phải lấy chồng nên xấu hổ làm mình làm mẩy đấy mà."
Bà ta đã nói như vậy rồi, những người xung quanh còn biết nói gì nữa?
Đặc biệt là trên tai họ còn dắt điếu thu-ốc mà Ngô Vi đã đưa cho lúc nhờ họ tìm người, của biếu là của lo, họ từng này tuổi đầu rồi, không cần thiết phải giống như mấy tên nhóc con không biết nhìn sắc mặt người khác.
Ngày đại hỷ, cho dù xảy ra chuyện gì thì cứ hướng về điều tốt mà nói là xong chuyện, ai nấy đều rảnh rang.
Mọi người phụ họa:
“Đúng thế, tuổi nhỏ không hiểu chuyện, không xảy ra chuyện gì là tốt rồi."
“Đúng thế, chúng ta mau về thôi, tôi vừa thấy lão anh Khấu đang tìm người đấy, đừng để ông ấy sốt ruột."
“Đi mau thôi, đừng để lỡ thời gian mời r-ượu, bà nhà tôi có bộ áo bông đỏ mặc lúc kết hôn đấy, dì Khấu nếu không chê thì tôi đi lấy cho, mặc tạm đã, đỡ phải mặc bộ này không đẹp."
Dì Khấu——là đang gọi Ngụy Xuân Tuyết rồi.
Xét theo vai vế thì Khấu Lập Ngôn là chú của người đang nói chuyện, Ngụy Xuân Tuyết gả cho Khấu Lập Ngôn một cái là đạt được thành tựu thăng cấp vượt bậc.
Ngồi tên lửa một cái biến thành thím của người ta luôn.
Nghe thấy cách xưng hô như vậy, trên mặt Ngụy Xuân Tuyết không tài nào cười nổi, vành mắt cô ta đỏ hoe:
“Mẹ, con là con gái của mẹ mà..."