Sợ cô nàng còn nói ra lời gì khó giải thích, Ngô Vi âm thầm nhéo cô ta một cái, cười ngắt lời:

“Cũng vì con là con gái mẹ nên hôn sự tốt như vậy mới rơi xuống đầu con đó, thôi, đừng thẹn thùng nữa, mau về đi..."

Nhìn Ngô Vi cùng một đám người huyên náo áp giải Ngụy Xuân Tuyết đi về, Ngụy Nhiên đối mắt với Ngụy Xuân Tuyết đang ngoái đầu nhìn mình, không ai nói thêm lời nào với đối phương nữa.

Đợi người đi khuất hẳn, Tô Tuế và Dương Mộng mới từ sau thân cây vòng ra đi đến bên cạnh Ngụy Nhiên, ba người nhìn theo hướng đám người biến mất, trong lòng đều khá cảm khái.

Dương Mộng khinh bỉ một tiếng:

“Đây là loại người gì vậy chứ, tôi lớn chừng này rồi chưa từng thấy người mẹ nào như vậy."

Nghĩ đến mẹ cô chuyện gì cũng suy nghĩ cho cô, ngay cả khi cô đã kết hôn, vì để cô không phải chịu ấm ức mà bà có thể chịu áp lực ép Ngụy Huy ở lại nhà mẹ đẻ ở giống như ở rể vậy.

Có thể nói Dương Mộng từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương.

Lời này nói ra có vẻ hơi kiêu kỳ, nhưng đó là sự thật.

Cho nên đây là lần đầu tiên Dương Mộng gặp người mẹ như Ngô Vi, trong nhận thức của cô, điều này đơn giản là không thể hiểu nổi.

Ánh mắt Ngụy Nhiên loé lên, nhỏ giọng nói một câu:

“Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự ngưỡng mộ dành cho mình trong mắt Ngụy Xuân Tuyết."

Đến tận bây giờ khi nhớ lại, Ngụy Nhiên vẫn cảm thấy mơ hồ.

Ngụy Nhiên:

“Trước đây đều là tôi dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Ngụy Xuân Tuyết, ngưỡng mộ Ngô Vi làm mẹ mà chuyện gì cũng tâm sự với cô ta."

“Ngưỡng mộ trong nhà hễ có chuyện gì tôi cũng là người bị vứt bỏ, còn Ngụy Xuân Tuyết lại có người che chở."

“Ngưỡng mộ Ngô Vi có đồ gì tốt cũng đều đưa cho Ngụy Xuân Tuyết, phòng tôi như phòng trộm, trong ngôi nhà đó chỉ có một mình tôi là người ngoài..."

Cô cay đắng nói:

“Tôi từng tưởng rằng Ngô Vi rất yêu Ngụy Xuân Tuyết..."

Yêu?

Tô Tuế lắc đầu, còn Dương Mộng thì trực tiếp cười lạnh một tiếng.

Mọi thứ đều nằm trong sự im lặng.

Ai cũng có thể nhìn ra được Ngô Vi ích kỷ đến mức nào, người thật lòng yêu con gái sẽ cho phép con gái gả cho một ông già còn lớn tuổi hơn cả mình sao?

Đừng nói là đi đến bước cưới gả này, Dương Mộng dám nói chỉ cần có người đến nhà cô làm mai, muốn gả cô cho một ông già, mẹ cô dù có giữ ý tứ đến mấy cũng sẽ bất chấp mà nhảy dựng lên liều mạng với đối phương.

Dương Mộng giễu cợt:

“Hèn chi mẹ chúng ta lúc trẻ không đấu lại được Ngô Vi, vì lợi ích mà ngay cả con gái ruột cũng có thể đem vứt bỏ, loại người như vậy người bình thường làm sao đấu lại được?"

Không biết xấu hổ thì cũng thôi đi, đến cả điểm mấu chốt làm người cũng không cần, Dương Mộng vỗ vai Ngụy Nhiên một cái:

“Cũng may là em đã dọn ra ngoài, nếu không chắc chắn sẽ bị bà mẹ kế như vậy gặm đến xương cũng không còn."

Đối với con gái ruột còn có thể nhẫn tâm đến mức này, tưởng con gái bỏ trốn mà có thể dẫn theo bao nhiêu lao động nam trong thôn ra bắt về, vậy đối với con chồng...

Dương Mộng đơn giản là không dám tưởng tượng những năm qua Ngụy Nhiên đã lớn lên ở nhà Ngụy Hữu Tài như thế nào.

Ngụy Hữu Tài đạo đức giả, Ngô Vi độc ác, hai vợ chồng đều bạc bẽo không phải hạng người tốt lành gì, nghĩ vậy, Dương Mộng hiếm khi hiểu được tại sao tính cách của Ngụy Nhiên lại trở nên như vậy.

Thấy em chồng ngẩng đầu nhìn mình, cô hắng giọng một cái có chút không tự nhiên:

“Trước đây chị đã trách lầm em."

Tô Tuế:

“Cái gì?"

Ngụy Nhiên cũng vẻ mặt mờ mịt nhìn Dương Mộng, không hiểu sao Dương Mộng đột nhiên lại nói đến chuyện này.

Hai người bên cạnh đều có ánh mắt trong trẻo không chớp mắt nhìn chằm chằm mình, Dương Mộng lúng túng đến mức vò đầu bứt tai...

“Chính là chuyện Nhiên Nhiên chuyển hộ khẩu dọn về đây, trước đây chị cứ tưởng Nhiên Nhiên tâm địa thâm sâu, từ nhỏ đã nhận giặc làm mẹ, lớn lên lại muốn quay về vơ vét lợi ích."

Cô đính chính:

“Chị không phải để ý một hai gian phòng trong khu đại tạp viện đó, trước đây chị chỉ đơn giản là nhìn không lọt mắt sự tính toán như vậy..."

Thấy hai người vẫn không chớp mắt nhìn mình, Dương Mộng đầu hàng:

“Được rồi, lúc đó chị còn trẻ tầm nhìn cũng hơi hẹp hòi, vì tức giận mà, muốn nói anh cả của các em là con trưởng trong nhà, lẽ ra đồ đạc trong nhà phần lớn phải thuộc về anh ấy."

“Gia sản dù ít đến mấy cũng là gia sản, chia với Tiểu Tứ thì cũng thôi, hai anh em tụi nó từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau."

Dương Mộng càng nói giọng càng nhỏ đi, ánh mắt cũng lén lút liếc Ngụy Nhiên...

“Nhưng phía Nhiên Nhiên... theo như chị tìm hiểu thì Nhiên Nhiên từ nhỏ đã lớn lên ở chỗ Ngụy Hữu Tài, ăn sung mặc sướng chẳng thèm quan tâm đến hai anh trai và mẹ ruột sống có tốt hay không."

“...

Dựa vào cái gì mà cũng tính toán chuyện chuyển hộ khẩu về để tranh giành gia sản."

Cô nói như vậy, trong đáy mắt Ngụy Nhiên lướt qua một tia hiểu rõ:

“Hèn chi lúc trước em và chị dâu thử hỏi xem em có thể dọn về không, thái độ của chị dâu đối với em lại như vậy."

“Em còn tưởng chị dâu rất tính toán chuyện này, không ưa đứa em chồng này, xem thường em..."

Khoảng thời gian đó cô thật sự rất buồn, cảm thấy dù ở đâu cô dường như cũng là người ngoài.

Ở nhà ba cô là người ngoài, mỗi ngày nhìn Ngô Vi cùng gia đình họ thân thiết còn bản thân cô sống trong nơm nớp lo sợ.

Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm muốn về nhà mẹ, kết quả chị dâu cả còn không nể mặt, rõ ràng là không hoan nghênh, bóng gió mỉa mai cô, dường như ở căn nhà nào cũng không có chỗ đứng cho cô.

Trời mới biết Dương Mộng hiện tại lúng túng đến mức nào, đặc biệt là sau khi nghe em chồng nói xong những lời này.

Lại là một tiếng hắng giọng, Dương Mộng thật thà:

“Trước đây chị đúng là không ưa em và cũng xem thường em, tính cách chị các em biết rồi đấy, cứng rắn, cho nên thình lình thấy em chồng mình nhu nhu nhược nhược..."

Cô đúng là nhìn không lọt mắt.

Còn có chút cảm thấy Ngụy Nhiên đang giả vờ.

Nhưng bây giờ khi đã thấy rõ Ngô Vi là loại người gì, lại hiểu được trải nghiệm Ngụy Nhiên suýt chút nữa bị gả cho ông già, cộng thêm việc vừa nãy thấy Ngụy Nhiên đối mặt với Ngụy Xuân Tuyết một chút cũng không nhu nhược.

Dương Mộng:

“Nhiên Nhiên, trước đây là chị dâu hiểu lầm em rồi."

“Chị không biết lúc trước em vì không sống nổi ở chỗ Ngụy Hữu Tài nữa mới muốn dọn về, chị cứ tưởng em là loại thâm hiểm tính toán muốn ăn cả hai đầu."

Cô cứ ngỡ Ngụy Nhiên muốn vơ vét hết lợi ích của cả hai bên, ở chỗ Ngụy Hữu Tài hưởng phúc xong lại không biết đủ mà bắt đầu nhắm vào đồ đạc phía mẹ ruột.

Dương Mộng bấu ngón tay:

“Hơn nữa trước đây chị xem thường em, cảm thấy tính cách em nhu nhược, trước đây chị không hiểu tại sao em lại có tính cách như vậy, nhưng bây giờ chị hiểu rồi."

“Lớn lên trong môi trường như vậy, nếu em mà có tính cách giống chị thì sớm đã không biết kết cục ra sao rồi."