Không phải cô nói nghiêm trọng hóa vấn đề, mà là loại người như Ngô Vi vì lợi ích mà ngay cả con gái ruột cũng có thể không chớp mắt đẩy vào hố lửa, con chồng mà không nghe lời thì ước chừng có đủ loại thủ đoạn để hành hạ.

Ngụy Nhiên có thể sống tốt đến chừng này mà chưa học theo thói xấu của bọn Ngô Vi, không trở nên đanh đ-á chua ngoa thì đã là rất nỗ lực để trưởng thành t.ử tế rồi.

Vậy mà cô còn yêu cầu Ngụy Nhiên phải giống cô, tính khí cứng rắn không phục là làm tới...

Dương Mộng cúi đầu:

“Trước đây chị nghĩ quá ngây thơ rồi."

Chỉ có những đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương và sự dung túng mới có thể sống phóng khoáng như cô, nếu cô là Ngụy Nhiên, tính cách của cô e rằng cũng sẽ trở nên cẩn trọng như vậy thôi.

Không còn cách nào khác, không nhìn sắc mặt người ta thì phải chịu khổ, người bướng bỉnh đến mấy qua bao nhiêu năm rèn giũa cũng có thể bị rèn cho phục tùng.

Ngụy Nhiên:

“Chị dâu..."

Cô cầu cứu nhìn về phía Tô Tuế, cả người toát ra một vẻ đáng thương lúng túng.

Cô lớn chừng này rồi chưa từng trải qua chuyện như thế này, hoàn toàn không biết phải ứng phó ra sao, nên nói gì với chị dâu cả.

Chẳng lẽ cô phải nói không sao đâu em tha lỗi cho chị dâu rồi?

Gãi đầu, Ngụy Nhiên cảm thấy nói như vậy có vẻ quá khách sáo và xa lạ.

Hơn nữa dù chị dâu đã xin lỗi cô, hiểu lầm coi như đã giải tỏa, nhưng vì ám ảnh trước đây... cô vẫn có chút sợ chị dâu cả.

Dương Mộng không nhận ra sự sợ hãi của cô, cô là người dám làm dám chịu, có lỗi thì nhận:

“Trước đây là chị không đúng, chị lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi, tai mềm nghe lời người khác cứ ngỡ em chồng không phải hạng tốt lành gì."

Giống như lúc đầu cô cũng cảm thấy chị em dâu không phải người tốt, đều là do bạn bè cô dặn đi dặn lại, bảo cô phải có tâm lý đề phòng.

Nhưng ai mà biết được nhà chồng cô áp quyền không giống như nhà chồng của bạn cô là hang hùm miệng cọp.

Ngược lại cô suýt chút nữa đã trở thành người xấu nhất trong nhà chồng.

Dương Mộng:

“Đương nhiên, chị không phải đùn đẩy trách nhiệm, chính là lỗi của chị luôn thích nghĩ xấu về người khác, Nhiên Nhiên em đừng giận chị, chị dâu trịnh trọng xin lỗi em."

“Hơn nữa những lời em vừa nói với Ngụy Xuân Tuyết, thật đấy, chị dâu đơn giản là nhìn em bằng con mắt khác luôn, trước đây chị cứ tưởng em là một đứa nhát gan nên mới xem thường em..."

Có lẽ vì căng thẳng, Dương Mộng cứ lải nhải nghĩ gì khen nấy.

Ngụy Nhiên lúng túng đến mức dùng khuôn mặt để kêu cứu:

“Chị dâu hai..."

Tô Tuế bất lực, cô đều nghi ngờ đây rốt cuộc là chị em dâu và em chồng của mình hay là hai đứa trẻ đang hờn dỗi nhau.

Chẳng phải chỉ là một sự hiểu lầm thôi sao?

Giải tỏa rồi còn lằng nhằng cái gì nữa?

Cả nhà cùng vui không phải là xong chuyện rồi sao?!

Giơ tay đẩy mạnh Ngụy Nhiên đang cầu cứu mình một cái, dứt khoát đẩy người vào lòng Dương Mộng.

Tô Tuế:

“Được rồi, chuyện lớn bằng hạt vừng thôi mà?

Đều là người một nhà cả, nào, ôm nhau một cái, chuyện trước đây qua được thì cho qua, không qua được thì chị dâu cứ nghĩ cách bù đắp cho Nhiên Nhiên thật tốt là được."

Chẳng phải chỉ có bấy nhiêu chuyện thôi sao?

Tô Tuế cũng dang rộng cánh tay ôm lấy hai cái cột gỗ:

“Nào, em cũng cho hai người một cái ôm yêu thương, người một nhà có gì mà không nói rõ ra được, sau này có hiểu lầm gì cứ trực tiếp nói thẳng ra, có gì đâu mà, không đủ cho hai người khó xử đâu."

Có cô phá tan sự ngượng ngùng, ba người chẳng mấy chốc đã cười ngây ngô ôm thành một cục, Từ Lệ Phấn từ đằng xa ra tìm người nhìn thấy cảnh này...

Từ Lệ Phấn cạn lời:

“..."

Đây là tình huống gì vậy?

Ôm nhau xoay vòng vòng?

Có thù sâu hận lớn gì mà Ngụy Xuân Tuyết gả cho ông già lại làm ba đứa này vui đến thế?

Không ai biết tại sao Ngụy Xuân Tuyết kết hôn lại có thể làm quan hệ chị em dâu nhà Từ Lệ Phấn xích lại gần nhau không ít.

Ngay cả Ngụy Huy cũng lén hỏi Dương Mộng, hỏi trong nhà có phải đã xảy ra chuyện gì mà anh không biết không.

Dương Mộng không hiểu ý của Ngụy Huy, trả lời không đúng trọng tâm kể cho Ngụy Huy nghe một lượt ngày Ngụy Xuân Tuyết kết hôn buồn cười đến mức nào...

“Anh không biết đâu, người Ngụy Xuân Tuyết gả nói là lớn tuổi, em còn thắc mắc lớn thì lớn đến mức nào."

Cô cười so đo lên đầu mình:

“Chỗ này, chỗ này rồi cả chỗ này nữa, đều hói hết sạch, anh nói xem ông ta hói thì hói đi, còn mấy cọng tóc thì cạo trụi luôn cho rồi đi?

Trông còn thể diện hơn."

“Kết quả người ta không biết nghĩ thế nào, cứ phải lấy mấy cọng tóc ít ỏi còn sót lại ở bên cạnh vuốt sang chỗ hói, che cũng chẳng che được mà cứ thích che."

Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó Dương Mộng không nhịn được mà muốn cười.

Cô nắm lấy Ngụy Huy tiếp tục nói những chuyện Ngụy Huy ‘không biết’:

“Hơn nữa vị Trưởng phòng Khấu kia không biết có phải do uống nhiều r-ượu quá không, hay là vì già rồi, lúc mời r-ượu tay cứ run rẩy."

Đưa tay ra trước mắt Ngụy Huy, Dương Mộng học lại y như đúc.

“Chính là run như thế này này, một ly r-ượu có thể bị ông ta làm đổ mất nửa ly, quan trọng là chẳng ai dám cười nhạo ông ta."

“Còn Ngụy Xuân Tuyết nữa."

Cô không nói chuyện Ngụy Nhiên tìm Ngụy Xuân Tuyết để trút giận tích tụ bao năm.

Dù sao Ngụy Nhiên cũng vì ở nhờ nhà người khác phải nhìn sắc mặt người ta nên mới kết thù với Ngụy Xuân Tuyết, cũng là ở nhờ, trước đây Ngụy Huy ở nhà mẹ đẻ cô chẳng phải cũng tính là ở nhờ còn phải nhìn sắc mặt anh chị cô sao?

Cho nên bốn chữ ‘ở nhờ nhà người khác’ trong quan hệ vợ chồng của họ luôn là một chủ đề bị né tránh.

Dương Mộng chỉ kể chuyện cười lúc Ngụy Xuân Tuyết bị Ngô Vi đưa về sau đó cùng ông già đi mời r-ượu.

“Lúc đó Ngụy Xuân Tuyết mặc trên người, em nói thật nhé, nếu vì muốn vui vẻ mà khuyên mẹ mặc ngày Tết, mẹ cũng chẳng thèm mặc đâu."

“Quần áo vừa rộng vừa to lại vừa xồ xề, còn cái mặt vẽ bôi chát lên nữa, trời đất ơi, cùng một màu với câu đối đỏ luôn, anh nói xem cái màu đó trát lên mặt nhìn nổi không?"

“Lúc đó Ngụy Xuân Tuyết cười còn khó coi hơn cả khóc, em thấy cả hội trường người thật sự vui mừng từ tận đáy lòng ngoài ông chú rể già ra thì chỉ có ba anh và bà mẹ kế của anh thôi."

Ngụy Huy:

“..."

Cái này làm anh biết nói gì cho phải, cái anh hỏi không phải là ngày Ngụy Xuân Tuyết kết hôn đã xảy ra chuyện gì mà anh không biết, cái anh hỏi rõ ràng là giữa vợ anh và em gái anh đã xảy ra chuyện gì cơ mà.

Nhưng lời đã nói đến mức này rồi anh lại không nhịn được tò mò...

Ngụy Huy:

“Ba anh vui mừng từ tận đáy lòng?"

“Chứ còn gì nữa!"

Dương Mộng đẩy anh một cái, “Sao, em còn có thể nói dối à?"

“Lúc đó ba anh cười đến mức hở cả lợi ra luôn, người không biết còn tưởng ông ấy gả con gái mình cho ông già là đã làm được chuyện gì vinh quang lắm đấy."