“Hơn nữa ba anh là loại người nào anh còn không biết sao?
Không phải em nói lời khó nghe đâu, hồi nhỏ anh lớn lên theo mẹ anh là tốt nhất, nếu không em cũng chẳng dám gả cho anh đâu."
“Ba anh người này em cũng coi như nhìn thấu rồi, chẳng có tình thân gì cả trong mắt toàn là lợi ích thôi, không phải em nói quá đâu, hôm nay em cứ đặt lời ở đây, vì lợi ích mà ba anh đừng nói là con gái, đến cả mẹ già ông ấy cũng chẳng thèm nhận đâu."
Ngụy Huy lắc đầu, rõ ràng là không tán thành câu nói này của Dương Mộng.
Nhưng không ngờ lúc này tại Ngụy gia, câu nói Dương Mộng vừa thốt ra dường như đã trở thành sự thật...
Bà cụ Ngụy đang lăn lộn dưới đất tố cáo con trai mình bất hiếu.
“Mẹ vất vả nuôi mày khôn lớn nhường này, kết quả già rồi già rồi mày lại muốn đuổi mẹ về quê?
Ngụy Hữu Tài mày không phải là người mà!"
Luôn biết mẹ mình không giảng lý lẽ nhưng bao nhiêu năm nay mẹ ông cũng chưa từng không giảng lý lẽ ngay trước mặt ông, dẫn đến bây giờ thình lình bị mẹ lăn lộn c.h.ử.i bới, Ngụy Hữu Tài cảm thấy khá bất lực.
Ra hiệu bằng mắt cho Ngô Vi bảo cô đóng c.h.ặ.t cửa lại để tránh tiếng gào khóc của mẹ làm hàng xóm nghe thấy lại thành trò cười cho thiên hạ.
Che đậy ‘chuyện xấu trong nhà’, bản thân ông thì ngồi xổm trước mặt mẹ mình dỗ dành ngon ngọt.
“Mẹ, chẳng phải dạo trước mẹ còn nói nhớ người thân ở quê mình sao?"
Bà cụ không ngừng lăn lộn:
“Vậy thì mày đón họ lên đây đi, mày để mẹ già này lủi thủi quay về là cái kiểu gì hả?!"
Nhấn vào thái dương đang nhảy thình thịch vì đau, Ngụy Hữu Tài bất lực:
“Con nói mẹ lủi thủi quay về hồi nào?"
“Con đang tính sửa sang cho mẹ một căn nhà lớn ở quê, chẳng phải trước đây mẹ nói hồi xưa nhà mình điều kiện không tốt nên ở quê bị người ta coi thường sao?"
“Bây giờ nhà mình điều kiện tốt rồi, mẹ về quê rồi muốn khoe khoang thế nào thì khoe khoang, đối diện với những người quen cũ đó mà khoe khoang chẳng lẽ trong lòng không vui sao?"
Vui chứ.
Nhưng gừng càng già càng cay bà cụ Ngụy đâu có dễ bị lừa như vậy.
Động tác lăn lộn khựng lại, đôi mắt già nua đục ngầu của bà nhìn về phía Ngô Vi đang đứng đực mặt ra đó không nói lời nào, cười lạnh nói.
“Con trai ngoan của mẹ, mày rốt cuộc là muốn để mẹ về khoe khoang, hay là cảm thấy mẹ già này ở đây làm chướng mắt ai đó nên muốn đuổi mẹ đi hả?"
“Sao sớm không bảo mẹ về quê muộn không bảo mẹ về quê, mẹ đây chẳng còn sống được mấy năm nữa mà mày lại mở miệng muốn đuổi mẹ về rồi?"
Hơn nữa quê quán gì chứ, bà và ông lão quá cố kia từ lúc trẻ đã đến thành phố này bám rễ lập nghiệp rồi, sớm đã coi mình là người địa phương rồi, bây giờ đến lúc sắp nhắm mắt xuôi tay lại muốn bà cuốn gói ra đi...
Ánh mắt bà cụ Ngụy hung dữ, đây là đứa con bất hiếu cảm thấy bà già này sống lâu quá làm người ta phát phiền rồi sao?
Ngồi bệt dưới đất, bà nhất quyết không buông lời:
“Tao không về, mày muốn về thì tự mày về đi, tao khoe khoang cái gì?
Tao khoe khoang với ai?"
“Mấy đứa bằng tuổi tao còn sống được mấy mống cũng chưa chắc, tao về làm cái gì?"
“Mẹ!"
Ngụy Hữu Tài không ngờ bà cụ lại bướng bỉnh đến mức này, nhưng phía Ngô Vi ông đã hứa rồi nên không tiện lật lọng.
Lật lọng thì dễ, nhưng vạn nhất lật lọng xong Ngô Vi trở mặt làm ra chuyện gì thì biết tính sao?
Dù sao Ngụy Xuân Tuyết cũng không phải con ruột của ông, hiện tại chính là lúc cần dùng đến Ngụy Xuân Tuyết, dù nể mặt Ngụy Xuân Tuyết thì lúc này ông cũng phải thuận theo Ngô Vi một chút.
Suy nghĩ một hồi, trong lòng đã hạ quyết tâm, ông cũng không tiếp tục lằng nhằng nữa, trực tiếp chốt hạ:
“Mẹ, chuyện cứ quyết định như vậy đi, con sẽ mua vé cho mẹ rồi hai ngày nữa sẽ có người tiễn mẹ về quê ở vài ngày."
“Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ sớm đón mẹ về, mẹ cứ coi như về thăm người quen cũ đi, đừng nói lời khó nghe như chẳng còn mấy mống sống đến giờ, không đến mức đó đâu, dạo trước mẹ chẳng phải còn viết thư cho người ở quê sao?"
Đứng dậy lấy áo khoác, Ngụy Hữu Tài cho Ngô Vi một ánh mắt:
“Đơn vị con còn có việc, em ở nhà chăm sóc mẹ cho tốt."
Bà cụ Ngụy:
“Tối muộn thế này đơn vị mày có cái việc quái gì!"
Giọng bà không nhỏ, có điều giọng có lớn đến mấy cũng chẳng gọi lại được trái tim của đứa con bất hiếu lòng lang dạ thú, nhất thời tức đến mức hận không thể lăn lộn thêm hai vòng dưới đất.
Tiếng đóng cửa vang lên, trong phòng khách rơi vào một khoảng không gian im lặng đến ngượng ngùng.
Ngụy Xuân Tuyết vừa mới cưới, Ngụy Xuân Lâm và vợ ra ngoài xem phim vẫn chưa về, trong nhà chỉ còn Ngô Vi và bà cụ đối mặt với nhau, né tránh cái nhìn dò xét của bà cụ, Ngô Vi cười không tự nhiên.
“Mẹ, để con đỡ mẹ dậy trước rồi đi làm cơm."
Không ai đáp lại.
Ngô Vi:
“Mẹ?"
“Mẹ?"
Sắc mặt bà cụ âm trầm, “Cô đừng có gọi tôi là mẹ, tôi đâu có chịu nổi?
Tôi không bằng cô, cô Ngô Vi thủ đoạn cao cường quá mà, ý kiến đuổi tôi về quê là do cô đưa ra đúng không?"
“Không phải ạ."
Ngô Vi theo bản năng phủ nhận.
Giây tiếp theo, một vật thể bay thẳng tới sượt qua gò má cô.
Tiếng vỡ vụn vang lên, Ngô Vi sợ hãi lùi lại một bước:
“Mẹ, mẹ lấy chén trà ném con sao?"
“Không phải."
Bà cụ Ngụy học theo giọng điệu vừa rồi của Ngô Vi mở mắt nói dối không thừa nhận.
Đều là chuyện rành rành ra đó, Ngô Vi xúi giục con trai bà đuổi bà về quê là chuyện rành rành, bà cầm chén trà nhắm thẳng mặt Ngô Vi mà ném cũng là chuyện rành rành.
Dương nhiên Ngô Vi đã có thể trố mắt ra mà không thừa nhận, thì bà già này hà tất phải thừa nhận.
Bầu không khí trong phút chốc càng thêm ngưng đọng.
Hồi lâu, đối diện với đôi mắt rơm rớm nước của Ngô Vi, bà cụ Ngụy cười nhạo một tiếng:
“Cô mau thu lại cái bộ dạng không đoan chính này đi, còn khóc lóc nữa, bao nhiêu tuổi rồi mà còn diễn cái trò này, không thấy xấu hổ à."
Tay chống xuống đất, bà cụ nhanh nhẹn bò dậy từ dưới đất, ngồi xuống ghế sofa, nhìn Ngô Vi thế nào cũng thấy không lọt mắt.
“Được rồi, đừng giả vờ nữa, con trai tôi không có ở đây trong phòng này chỉ có hai chúng ta cô giả vờ cho ai xem?"
“Cô là loại người nào tôi còn không biết sao?
Nếu cô thật sự biết giữ thể diện như vậy, bị người ta đ-ánh một cái nói một câu đã khóc, thì hồi trẻ cũng chẳng làm ra nổi cái chuyện mặt dày đi theo bám lấy đàn ông phá hoại gia đình người khác đâu."
Bà cũng đang tức điên lên rồi, bất chấp tất thảy những chuyện cũ rích bắt đầu lôi ra bóc phốt hết.
Ngô Vi và Ngụy Hữu Tài kết hôn bao nhiêu năm nay, trong ngoài gia đình ngoại trừ phía Từ Lệ Phấn ra, thì chẳng có ai nể mặt đến mức lôi chuyện năm xưa ra để cười nhạo Ngô Vi không biết xấu hổ cả.