Hỏi xong bà còn bấm đốt ngón tay tính toán một chút:
“Cũng đúng, sống đến từng này tuổi rồi cả đời cũng chẳng làm được chuyện gì tốt đẹp, sống đến giờ là đủ vốn rồi."
Ngụy Huy:
“..."
Dù anh cũng không ưa bà nội mình, nhưng lời mẹ anh nói... hình như là bà nội anh cả đời gây nghiệp mà không bị thiên lôi đ-ánh lại còn có thể sống đến lúc lâm chung đã là chuyện ghê gớm lắm rồi.
Lời này bảo anh tiếp thế nào đây?
Sờ sờ mũi, Ngụy Huy nhỏ giọng nói:
“Chắc là chưa đến ngày lâm chung đâu, con nghe người truyền tin nói chỉ là bị bệnh nhẹ thôi, hình như phát sốt nằm không dậy nổi rồi."
Người truyền tin?
Nghe thấy ba chữ này Từ Lệ Phấn dừng động tác lấy đồ trong tay lại, ngửi thấy mùi vị không bình thường:
“Ai truyền tin cho con?
Mà không đúng, sao lại truyền tin cho con?"
Ngay từ hồi bà và Ngụy Hữu Tài ly hôn, bà cụ Ngụy đã từng buông lời nói không thèm nhận mấy đứa con do bà sinh ra.
Bao nhiêu năm nay bà cụ nói là làm, chưa từng đặc biệt đến thăm cháu nội lấy một lần, hai bên cứ như không quen biết vậy, sao tự nhiên ốm đau lại đặc biệt sai người đến thông báo thế này?
Ngụy Huy thật thà nói:
“Già rồi sức khỏe không tốt, hễ phát sốt là người hơi lú lẫn, là nhờ hàng xóm qua tìm con, nói là cứ nhắm mắt gọi tên con và Tiểu Tứ suốt."
Hừ.
Từ Lệ Phấn suýt chút nữa thì nghe mà cười ra tiếng:
“Vậy con nghĩ thế nào?
Định qua thăm bà ta à?"
Trong lúc hai mẹ con nói chuyện, Dương Mộng thò đầu vào bếp, ngạc nhiên hỏi:
“Mẹ sao lại về rồi?
Chẳng phải đang bận việc kinh doanh bên cửa hàng bánh bao sao?"
Từ Lệ Phấn hiện tại thái độ đối với cô con dâu này khá tốt, tranh thủ trả lời một câu.
“Bên đó có dì Hồ giúp đỡ, mẹ thấy nhân bánh còn lại không đủ, em dâu con nói vừa hay lần này trộn nhân nhiều trong nhà vẫn còn nửa chậu, thế là mẹ về lấy thôi."
Trả lời xong câu hỏi của con dâu cả, bà lại tập trung sự chú ý vào con trai cả của mình, giọng điệu không tốt:
“Nói đi chứ, con định qua thăm bà cụ để biểu diễn cảnh bà hiền cháu thảo à?"
Dương Mộng trợn tròn mắt:
“Tình hình gì vậy?"
Từ Lệ Phấn hất cằm:
“Hỏi chồng con kìa, xem nó là chưa ngủ tỉnh hay là thăng chức đến phát ngốc rồi, rảnh rỗi sinh nông nổi muốn thân cận với bà nội nó rồi."
“Mẹ, con không có."
Ngụy Huy dở khóc dở cười, “Con còn chưa nói gì mẹ đã vội giận rồi, con nói lúc nào là con định đi thăm bà nội đâu?"
Lúc ba và mẹ ly hôn anh đã bao nhiêu tuổi rồi, cũng chẳng phải đứa trẻ lên ba không biết nhớ việc, lúc đó bà nội anh thế nào anh vẫn còn nhớ rõ đến tận bây giờ.
Chỉ là phận làm con cháu anh không tiện treo lời khó nghe trên môi, nhưng cũng tuyệt đối không đến mức thời gian trôi qua là chuyện cũ cho qua luôn rồi không phân biệt được tốt xấu.
Ngụy Huy:
“Mẹ, con là hạng người hay quên nỗi đau sao?
Nếu con muốn đi thăm bà nội thì hôm nay đã không nói chuyện này với mẹ."
Nếu mủi lòng thì anh đã lén lút đi rồi, chính vì không có ý định đi, nên anh mới chẳng hề chột dạ mà mang chuyện này ra kể.
Nghe đến đây Dương Mộng cũng coi như hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra rồi, đỡ lấy đồ trong tay mẹ chồng, cô chẳng hề có ý định giải cứu chồng mình chút nào.
Cô nháy mắt đầy hả hê với Ngụy Huy rồi bỏ lại hai câu:
“Mẹ và Huy t.ử cứ thong thả nói chuyện, Huy t.ử đôi khi đầu óc không nhảy số kịp, nếu anh ấy có phạm ngốc thì mẹ cứ mắng anh ấy, chẳng phải có cây cán bột đó sao?
Đ-ánh thật mạnh vào."
“Haha con mang nhân bánh bao qua cho em dâu trước đây, mẹ không cần vội đâu, cứ thong thả giảng đạo lý cho Huy t.ử."
Nói xong cô chạy biến đi thật nhanh, suýt chút nữa là khắc bốn chữ ‘không có nghĩa khí’ lên lưng luôn rồi, Ngụy Huy nhìn theo mà nghiến răng nghiến lợi.
Từ đằng xa, Dương Mộng vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ chồng mắng chồng mình:
“Con nhìn vợ con kìa, con còn chẳng hiểu chuyện bằng vợ con nữa!"
Sờ sờ cái tai đang hơi nóng lên vì được khen, Dương Mộng giấu kỹ công lao và danh tiếng của mình.
Cô sớm đã nhìn ra chồng và mẹ chồng mình hai người cư xử với nhau rất gượng gạo.
Cũng không biết là vì bao nhiêu năm hai người không qua lại nên nảy sinh khoảng cách, hay là vì cả hai đều không biết cách nói chuyện, nói chuyện với nhau cứ phải dè chừng.
Dù sao bất kể là vì lý do gì, trong mắt Dương Mộng thì mẹ con ruột thịt làm gì có tảng băng nào không tan được, cũng chẳng phải ai làm ra chuyện lỗi lầm gì khiến đối phương không thể tha thứ.
Cô luôn muốn xoa dịu quan hệ của hai mẹ con họ, lại không ngờ cơ hội lại tự đưa tới cửa.
Có chuyện gì có thể làm người ta cảm thấy thân thiết hơn việc để mẹ ruột đ-ánh mắng cho một trận chứ?
Chẳng phải có khoảng cách sao?
Chẳng phải cư xử khách sáo xa lạ sao?
Đ-ánh cho một trận là được, một trận không được thì hai trận, cũng chẳng phải người ngoài, đ-ánh tan khoảng cách rồi thì quan hệ cũng tự khắc gần lại thôi.
Vừa ngâm nga vừa đi ra khỏi ngõ nhỏ, Dương Mộng càng lúc càng tiến gần đến cửa hàng bánh bao, từ xa đã nhìn thấy trước cửa hàng có vài người đang xếp hàng.
Có lẽ vì đã đến giờ đi làm, người xếp hàng đã ít hơn hẳn so với sáng sớm, không cần chen chúc, cô có thể nhìn rõ một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng đang ra hiệu bằng tay dường như muốn mua khá nhiều bánh bao.
Trong lòng cảm thán một câu tay nghề của em dâu cô thật tốt, bánh bao cung không đủ cầu, sợ nhân bánh cung cấp không kịp cô vội vàng bước nhanh hơn vài bước...
Nhưng không ngờ lúc này không khí ở cửa hàng bánh bao hoàn toàn khác với những gì cô đoán.
Cô gái ăn mặc thời thượng đứng trước quầy ra hiệu bằng tay căn bản không phải nói muốn mua bao nhiêu bánh bao.
Mà là...
“Dì ơi, cháu tìm ông bà chủ."
Hồ Đinh Lan ngẩn người:
“Cô gái à, nếu cô muốn mua bánh bao thì cứ mua của tôi là được."
“Cháu tìm ông bà chủ."
Một câu nói cứ lặp đi lặp lại cùng với tư thế đứng ch-ết trân trước quầy làm Hồ Đinh Lan nhìn đến ngây người, đây là muốn làm gì?
Đến để kiếm chuyện sao?
Tô Tuế đang bận hấp bánh bao ở phía sau nghe thấy động tác phía trước không đúng, lau tay đi ra:
“Dì Hồ, có chuyện gì vậy?"
Hồ Đinh Lan:
“Có một khách hàng cứ nói muốn tìm ông bà chủ, tôi cũng không biết cô ấy muốn làm gì, bảo cô ấy mua bánh bao cũng không mua, không mua mà cứ đứng chắn ở đây."
Gật đầu tỏ ý đã biết, nhìn theo hướng Hồ Đinh Lan chỉ, Tô Tuế đang định ôn tồn hỏi một câu xem đối phương có chuyện gì không, nhưng đợi sau khi nhìn rõ diện mạo của đối phương...
Khuôn mặt vốn đang mỉm cười lập tức lạnh xuống, đôi mày hơi nhíu lại, Tô Tuế lạnh nhạt hỏi:
“Tìm tôi có việc gì?"
Đối phương ban đầu bị nhan sắc của Tô Tuế làm cho sững sờ tại chỗ, đợi sau khi nghe thấy câu hỏi của Tô Tuế, người mới tỉnh táo lại lộ vẻ hiểu rõ:
“Cô biết tôi sao?
Là anh Ngụy Huy đã nhắc đến tôi với các cô?"