Chưa từng thấy ai không biết nhìn sắc mặt người khác như vậy, Tô Tuế thiếu kiên nhẫn:

“Cô có chuyện gì?

Tôi bên này còn đang bận, muốn mua bánh bao thì cứ nói trực tiếp với dì Hồ."

Nói xong cô thật sự không buồn để ý đến sự tự nói tự nghe của người này, xoay người định đi, không ngờ đối phương đã gọi cô lại trước một bước.

“Tô Tuế phải không?

Không ngại nếu tôi gọi cô là Tuế Tuế chứ?

Tôi tìm cô đúng là có chút việc riêng, cô xem lúc nào tiện tôi có thể mời cô dùng bữa không?"

“Đúng rồi, tôi họ Thẩm, Thẩm Chỉ."

Tô Tuế:

“Tôi không có thời gian..."

Lời vừa mới mở đầu, dư quang đã nhìn thấy chị dâu cả đang xách đồ đi về phía họ, nhìn Thẩm Chỉ dường như nếu không hẹn được cô thì sẽ không chịu đi.

Đôi mày Tô Tuế càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Không có thời gian chần chừ, sợ Dương Mộng và Thẩm Chỉ chạm mặt nhau, Thẩm Chỉ lại tự tiện nói năng lung tung.

Tô Tuế chỉ đành vội vàng đổi ý để đuổi Thẩm Chỉ đi:

“Được rồi, tôi biết rồi, cô đi đi, một tiếng nữa gặp nhau ở quán ăn nhà họ Tống."

Nơi Tô Tuế nói đối với Thẩm Chỉ mà nói được tính là ‘chỗ cũ’ rồi, dù sao lúc trước cô và Từ Lệ Phấn tình cờ bắt gặp Ngụy Huy và Thẩm Chỉ ăn cơm riêng chính là ở đó.

Không ngờ Tô Tuế lại nói ra địa điểm này, Thẩm Chỉ lại ngẩn ra, rồi sau đó như nghĩ đến điều gì thẹn thùng mỉm cười:

“Được, vậy tôi đến đó đợi cô."

“Ai vậy?

Không phải đến mua bánh bao à?"

Dương Mộng đi tới giao đồ trong tay cho Hồ Đinh Lan, nhìn bóng lưng Thẩm Chỉ mà đầy đầu mờ mịt.

Lúc nãy đứng từ xa cô thấy tư thế của cô gái này còn tưởng là muốn mua không ít bánh bao đâu, một mình chiếm cứ quầy hàng khua tay múa chân, kết quả cuối cùng lại đi tay không?

Dương Mộng thắc mắc:

“Lúc nãy chị nghe cô ta nói muốn đợi em ở đâu đó, em dâu, em quen cô ta à?"

Tô Tuế:

“Duyên phận một lần gặp mặt."

Cô thật ra muốn nói là không quen, nhưng không quen đối phương, đối phương lại hẹn cô, cô còn nhận lời, chuyện này nói không thông, người bình thường nghe qua là biết chắc chắn có vấn đề.

Nên nhịn sự ghê tởm, Tô Tuế chỉ đành c.ắ.n răng thừa nhận mình quen Thẩm Chỉ.

Nghĩ đến ‘duyên phận một lần gặp mặt’ đó Thẩm Chỉ ‘dính’ Ngụy Huy như thế nào, Tô Tuế hít sâu một hơi... phi, xui xẻo.

Dương Mộng như suy nghĩ gì đó gật gật đầu:

“Ồ, vậy em dâu nếu có việc thì cứ bận trước đi, nhân bánh bao đều là làm sẵn chỗ còn lại chị giúp em gói là được."

“Không cần đâu."

Lời từ chối thốt ra khỏi miệng, sau khi phản ứng lại Tô Tuế vội vàng chữa cháy, “Ý của em là em bên này không bận, lo liệu được."

“Chị dâu lát nữa chẳng phải còn phải đi làm sao?

Đừng để lỡ việc của chị."

Lời Tô Tuế nói ra không có vấn đề gì, vẻ mặt nhìn cũng không có vấn đề, nhưng Dương Mộng cứ thấy có gì đó không đúng.

Không biết có phải ảo giác của cô không, cô cảm thấy Tô Tuế dường như... quá khách sáo.

Và có lẽ nên nói, lúc nãy nhìn kỹ cô gái vừa đi kia, cũng không biết có phải ảo giác không, Dương Mộng cứ thấy quen mắt một cách lạ lùng.

Rõ ràng không quen, chắc cũng chưa từng gặp, nhưng lại càng nhìn càng thấy quen.

Trong lòng có chút không thoải mái, cô đờ đẫn gật đầu rồi xoay người rời đi.

Bên này Tô Tuế bận rộn xong nói với Hồ Đinh Lan một tiếng, nhìn đồng hồ treo tường, đã quá giờ hẹn với Thẩm Chỉ.

Chẳng chút áy náy bĩu môi, suy nghĩ hiện tại của Tô Tuế rất rạch ròi, đã nhận lời đến hẹn thì cô sẽ đi, còn chuyện đến muộn...

đúng vậy, cô chính là cố ý đấy.

Thẩm Chỉ đợi được thì đợi, không đợi được thì đi.

Dù sao ngay từ đầu cô đã không muốn để ý tới Thẩm Chỉ, nếu không phải chị dâu cô đến quá đúng lúc thì Thẩm Chỉ dù có lăn lộn trước cửa tiệm cô cũng chẳng thèm màng tới.

Quán ăn nhà họ Tống cách cửa hàng bánh bao của Tô Tuế không gần, đi bộ nhanh nhất cũng phải mất hai mươi phút, đương nhiên, Tô Tuế không dùng tốc độ nhanh nhất.

Cô thong thả đi tới nơi, khoảng cách so với giờ hẹn với Thẩm Chỉ lại trôi qua thêm một tiếng nữa.

Có lẽ vì cô có nhan sắc khiến người ta ấn tượng sâu sắc, lúc đẩy cửa đi vào, vị đầu bếp đầu trọc của quán ăn liếc mắt một cái đã nhận ra cô.

Như nhìn thấy người quen cũ vậy, anh ta nhiệt tình chào hỏi cô.

“Cô gái, tới ăn cơm à?"

Tô Tuế cười nói:

“Không phải, hôm nay tôi vẫn là tới tìm người."

Nói xong ánh mắt tìm kiếm một vòng trong quán ăn, sau khi nhìn thấy Thẩm Chỉ đang ngồi ở ‘vị trí cũ’, trong mắt Tô Tuế hiện lên vẻ phiền muộn.

Người này, kiên nhẫn cũng khá tốt đấy.

Bên kia đầu bếp đầu trọc lúc đầu còn định nhiệt tình hỏi Tô Tuế tìm ai, đợi sau khi nhìn thấy Tô Tuế đi về phía bàn nào, anh ta nheo mắt nhìn một hồi...

Ký ức bị lãng quên dần dần phục hồi, đợi sau khi nhớ lại cô gái đang ngồi ở vị trí đó, cũng chính là người mà Tô Tuế tìm là ai... ngay lập tức, đại ca đầu trọc thất sắc!

Sờ sờ cái đầu bóng loáng của mình, anh ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

“Mẹ ơi, lúc trước còn ở cửa sổ phía sau bắt gian, lần này hay thật, trực tiếp hẹn ra mặt đối mặt nói chuyện luôn."

Cái quán nhỏ này của anh ta vẫn là lần đầu tiên tiếp đãi khách hàng như vậy, anh ta đều sợ lát nữa hai vị nữ đồng chí đ-ánh nh-au anh ta không biết phải can ngăn thế nào.

Đều là nữ đồng chí, gạt bỏ sự đứng về phía đạo đức, anh ta một đấng nam nhi ra tay kéo ai cũng không tiện.

Lỡ không xong còn dễ bị c.ắ.n ngược lại nói là giở trò lưu manh.

Nghĩ vậy, đầu bếp khó xử xoa xoa tay, đã không xen vào được thì dứt khoát không xen vào nữa, trốn vào bếp sau làm cơm thôi, chỉ cầu xin hai tình địch này đừng dỡ quán của anh ta là được.

Anh ta bên này coi như biết điều âm thầm lui khỏi hiện trường, vừa mới tới nhà bếp chuẩn bị nổi lửa lên chảo, trong tầm mắt đã xuất hiện một cái đầu lén lút từ cửa sổ phía sau ló lên...

Vẫn là cách nhìn trộm quen thuộc, vẫn là mùi vị quen thuộc, đầu bếp đầu trọc rầu rĩ vuốt đầu, chẳng còn sự kinh hoàng như lần đầu tiên gặp tình huống này khi cứ ngỡ người bên ngoài là trộm nữa.

Anh ta thành thục bước tới mở một nửa cửa sổ, hạ thấp giọng hỏi người bên ngoài:

“Làm gì thế?"

Ngoài cửa sổ, bị bắt quả tang, Dương Mộng hơi ngại ngùng cười khì khì:

“Tôi cái đó... tôi chỉ xem thôi."

Chỉ xem thôi mà còn cứ hướng về một phía không chớp mắt lấy một cái mà nhìn?

Liếc nhìn theo hướng Dương Mộng vừa xem, đầu bếp hiểu rõ:

“Cô là người nhà của vị nữ đồng chí xinh đẹp kia?"