Dương Mộng trợn tròn mắt, đầy mắt đều là một câu hỏi – Sao anh đoán được hay vậy?!

Đầu bếp mỉm cười bí hiểm, chẳng vì gì cả, chỉ vì nhìn quen mắt thôi.

“Lần trước cũng ở vị trí này, mẹ cô và em gái cô đã tới bắt gian."

Dương Mộng:

“..."

Mẹ tôi và em gái tôi?

Chẳng cần cô hỏi, miệng đầu bếp tự nhiên chẳng có cái khóa nào, chỉ vào phía Tô Tuế:

“Chính là cô em gái này cùng với cô em gái nhỏ tuổi hơn kia nữa, ba người chính ở vị trí này của cô mà bám cửa sổ bắt gian."

Thở dài một tiếng, đầu bếp còn có chút đồng cảm với Tô Tuế:

“Lúc đó ấy à, em rể cô cùng với vị nữ đồng chí bên kia ăn cơm riêng, cô em gái này của cô tức đến đỏ cả vành mắt."

Đây cũng là vì Tô Tuế không nghe thấy, Tô Tuế mà nghe thấy chắc chắn phải phản đối một câu nói cô lúc nào đỏ vành mắt chứ?

Trình bày sự thật thì trình bày sự thật sao còn tự tiện thêm mắm dặm muối làm ‘gia công nghệ thuật’ thế hả?

Nghe lời đầu bếp, Dương Mộng chớp chớp mắt, khoan đã, bắt gian?

“Anh trai à anh nói chậm chút tôi hơi theo không kịp mạch, cái gì gọi là bắt gian?

Là cô em gái bên trong kia của tôi đích thân nói với anh sao?"

“Cái đó thì không."

Đầu bếp hồi tưởng lại, “Cô ấy nói người nam đồng chí đang ăn cơm riêng với vị nữ đồng chí bên kia giống chồng của một người bạn của cô ấy, cho nên cô ấy mới ở đây nhìn trộm."

“Nhưng loại chuyện này chúng ta đều hiểu mà, người biết giữ thể diện ai có thể nói là đang bắt quả tang chồng mình ăn vụng chứ?

Chắc chắn phải nói là tôi có một người bạn, nhưng chúng ta nói thật lòng đi, nếu thật sự là chồng của bạn ăn vụng bị cô ấy bắt quả tang, cô ấy có thể đỏ vành mắt nhìn chằm chằm ch-ết trân thế không?"

“Ánh mắt đó ấy à, cứ như có thể g-iết người luôn rồi."

Dương Mộng hiện tại đầu óc có chút loạn, ý của anh đầu bếp quán ăn này là Ngụy Tứ ngoại tình bị Tô Tuế bắt quả tang.

Nhưng chuyện này không đúng.

Những ngày dọn về nhà chồng cô đã chứng kiến Ngụy Tứ ân cần với Tô Tuế như thế nào rồi, đúng là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, quan tâm như vậy làm sao còn tâm trí ăn vụng?

Cô thầm lẩm bẩm:

“Không đúng chứ..."

Đầu bếp đầu trọc nghe cô nói vậy thì lại hiểu lầm ý của cô, gật đầu nói:

“Cô cũng thấy không đúng phải không?

Em gái cô đẹp như vậy mà đàn ông còn ngoại tình được, lúc đầu tôi cũng thấy không đúng."

“Nhưng không cách nào khác, đây là nhân tính!

Em gái à nghe anh nói này, chẳng phải có câu nói thế này sao – đừng quản vợ ở nhà xinh đẹp thế nào, bên ngoài dù là phân chưa được nếm qua thì cũng thấy thơm!"

Dương Mộng nghe mà liên tục gật đầu, nhưng cứ thấy có gì đó không đúng một cách kỳ lạ.

Cô hỏi để xác nhận:

“Anh trai anh thật sự không nhìn nhầm chứ?

Thật sự là em rể tôi ngoại tình à?

Em rể tôi dáng người cao, đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt hình như gọi là mắt đào hoa..."

Đầu bếp đầu trọc:

“Mắt đào hoa gì chứ?

Em rể cô làm gì phải mắt đào hoa, mắt khá tròn lúc trừng lên cứ như mắt bò ấy."

Dương Mộng:

“...!"

Cái này không đúng nha!

Mắt tròn lúc trừng lên còn giống mắt bò?

Sự miêu tả này Dương Mộng càng nghe càng thấy quen.

Cô theo bản năng không đi sâu vào suy nghĩ đó:

“Không thể nào, chính là mắt đào hoa, em rể tôi người đẹp trai lắm đi qua một cái là đến bà lão nhìn còn không rời mắt được."

Những lời cô nói trong tai anh đại ca đầu bếp thì có chút xa rời thực tế rồi.

Đến cả bà lão nhìn còn không rời mắt được.

Thổi phồng quá đà rồi.

“Em gái à cô nói chuyện cũng không thật thà gì cả, làm gì đẹp đến thế?

Tôi thấy cũng không cao như cô nói đâu, chỉ có thể nói là một nam đồng chí đoan chính lông mày rậm mắt to, cô thổi phồng quá rồi."

“Tóc húi cua, diện mạo khá chính trực, nói năng văn nhã, à đúng rồi, ăn cơm bằng tay trái."

Anh ta là đầu bếp, những đặc điểm khác không nhớ nổi chứ người khác ăn cơm như thế nào anh ta luôn có ấn tượng.

Dương Mộng:

“...!!!"

Đầu bếp đầu trọc:

“Ơ kìa em gái cô đừng làm tôi sợ nha, sao mặt cô tự nhiên trắng bệch ra thế kia?

Có phải bị hạ đường huyết không?"

Dáng vẻ Dương Mộng hiện tại thật sự đáng sợ, khuôn mặt trắng bệch đôi môi run rẩy thấy rõ, run đến mức anh đầu bếp đầu trọc cũng thấy hoảng.

Sợ người ta ngất xỉu ngay trước quán mình, anh ta vội vàng nói.

“Thôi được rồi, tôi biết em rể cô ăn vụng trong lòng cô không dễ chịu gì, nhanh lên, đi cửa sau vào đây tôi vẫn còn bánh bao cô ăn tạm một miếng đi, đừng để xỉu ngang."

Chuyện này mà xỉu ngang không rõ ràng ở chỗ anh ta, anh ta làm sao giải thích với người nhà của vị nữ đồng chí này đây?

Hơn nữa anh ta mở quán ăn, có người ngất xỉu không rõ ràng ở chỗ anh ta, người ngoài nhìn thấy sẽ nghĩ gì?

Đừng lại tưởng anh ta bỏ thu-ốc vào thức ăn chứ.

Anh đại ca dù thô kệch, nhưng lại đa sầu đa cảm tâm tư tỉ mỉ lắm đấy!

Đưa người vào quán từ cửa sau, nhét một cái bánh bao vào tay Dương Mộng, anh đại ca sốt ruột không thôi:

“Cô mau ăn đi, loại chuyện này có lo lắng nữa cũng chẳng có ích gì."

“Hơn nữa cô nhìn bên kia kìa, em gái cô đã lấy hết can đảm tới tìm kẻ thứ ba để nói chuyện rõ ràng rồi, cô làm chị cả sao lại không mạnh mẽ bằng em gái mình chứ?"

“Người không biết còn tưởng là chồng cô ngoại tình không bằng ấy."

Dương Mộng run rẩy đưa cái bánh bao lên miệng, há miệng hung hăng c.ắ.n một miếng thật lớn.

Cô có thể nói gì đây?

Hà, trùng hợp quá phải không?

Thật sự là chồng cô ngoại tình rồi!

Nhai bánh bao mà cổ họng cô nghẹn đắng, không phải do bánh bao làm nghẹn, mà là do cố nhịn khóc nên cổ họng mới nghẹn ngào.

Lúc đầu cô còn tưởng Ngụy Tứ có lòng riêng, còn đang không tin ở đó, cảm thấy Ngụy Tứ quan tâm Tô Tuế như vậy làm sao có thể có lòng riêng được.

Dù là về mặt tinh lực cũng không cho phép nha.

Cô còn định nói chuyện này có phải có hiểu lầm gì không?

Chính vì không tin nên mới đuổi theo hỏi.

Nhưng ai mà biết kết quả hỏi ra lại là thế này.

Đúng là không phải Ngụy Tứ có lòng riêng, chuyện này quả thực có hiểu lầm, nhưng hiểu lầm này là gì?

Là anh đại ca quán ăn này nhận nhầm người, người ngoại tình áp quyền không phải Ngụy Tứ mà là chồng cô Ngụy Huy!

Lông mày rậm mắt to diện mạo chính trực, mắt tròn trừng lên càng to hơn, lúc nghe thấy những điều này cô còn không dám liên tưởng tới chồng mình, mãi cho đến khi anh đại ca đầu bếp nhớ ra người ngoại tình đó là người thuận tay trái.

Được rồi, không cách nào trốn tránh được nữa rồi, bằng chứng thép rồi, cả nhà trên dưới chỉ có Ngụy Huy là giống Ngụy Hữu Tài thuận tay trái.

Cũng chỉ có Ngụy Huy, người chồng tốt của cô mới có thể khớp với những lời miêu tả về diện mạo mà anh đại ca vừa nói.

Chương 118 - Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia