Gặm bánh bao, ánh mắt Dương Mộng nhìn Thẩm Chỉ mang theo một sự hung dữ như muốn liều mạng với đối phương, nhìn đến mức anh đại ca đầu bếp cảm thấy yếu đuối nhỏ bé mà bất lực.
Anh ta thử khuyên Dương Mộng:
“Em gái à cô hãy bình tĩnh chút, cô nhìn em gái cô bên kia còn chưa ra tay kìa, sao tôi cứ cảm thấy cô như sắp xông tới đ-ánh người vậy?"
Trong lòng tự tát mình một cái, anh ta cảm thấy mình đúng là đồ rỗi hơi.
Bên kia hai vị nữ đồng chí còn đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, anh ta hay thật, trực tiếp đưa viện trợ của một bên vào trong rồi.
Chút nữa nếu mà đ-ánh nh-au loạn thành một cục...
được rồi, nghĩ thôi đã thấy náo nhiệt hơn rồi.
Ăn xong một cái bánh bao, cảm xúc của Dương Mộng đã bình ổn lại không ít, cô kìm nén cơn giận cố gắng để giọng điệu mình tốt hơn một chút:
“Anh trai à, anh có thể đưa tôi tới gần cái bàn bên kia một chút không?"
“Tôi muốn nghe xem em gái tôi và cái con vừa xấu xí vừa không biết xấu hổ vừa ghê tởm sao không ch-ết quách đi cho rồi đó nói gì với nhau."
Đầu bếp đầu trọc:
“..."
Chẳng biết nói gì hơn nhưng em gái à mấy cái từ ngữ bổ nghĩa cô dùng để hình dung người ta đúng là dài thật đấy....
Đằng khác, Thẩm Chỉ và Tô Tuế đều không chú ý tới một người mặc chiếc áo bông kiểu nam to sụ quấn c.h.ặ.t như nêm cối đang quay lưng về phía họ ngồi xuống chiếc bàn gần đó.
Hai người cứ như đang đấu khí với nhau mà mắt to trừng mắt nhỏ đối diện nhau, không ai mở lời trước.
Đối峙 hồi lâu, Thẩm Chỉ bại trận trước, cô mỉm cười rót cho Tô Tuế một tách trà, giọng điệu nhiệt tình:
“Tuế Tuế tới muộn rồi."
Tô Tuế nhìn cũng không thèm nhìn tách trà cô ta rót, lạnh lùng nhấn mạnh:
“Đừng gọi tôi là Tuế Tuế, chúng ta chưa thân đến mức đó đâu."
Ở bàn bên cạnh, Dương Mộng quấn áo bông mà lòng hả dạ thầm khen một tiếng hay.
Tô Tuế:
“Có lời thì nói thẳng đi, tôi không rảnh ở đây khách sáo với cô, cô đột nhiên tìm tôi là muốn làm gì?"
Không ngờ cô nói chuyện không nể mặt như vậy, Thẩm Chỉ nhìn cô hồi lâu, bỗng nhiên nói:
“Cô trông thật sự rất xinh đẹp."
Tô Tuế nhướng mày, không hiểu Thẩm Chỉ có ý gì.
Thẩm Chỉ cũng không úp mở:
“Cô xinh đẹp như vậy làm lu mờ cả Dương Mộng, thái độ của Dương Mộng đối với cô chắc chắn là không tốt lắm đâu nhỉ?"
Tô Tuế:
“Cô có lời thì nói thẳng, chị dâu cả đối với tôi rất tốt, hơn nữa quan hệ của chị dâu cả và tôi không đến lượt cô ở đây khua môi múa mép."
Tiếng cười nhẹ vang lên, ánh mắt Thẩm Chỉ nhìn Tô Tuế từ sự tán thưởng nhan sắc ban đầu chuyển sang sự tán thưởng dành cho chính con người Tô Tuế.
Cô ta khen một cách thẳng thắn:
“Cô là một người em dâu tốt, nhân phẩm cũng tốt, ra ngoài không nói xấu chị dâu một lời, điểm này rất ít người có thể làm được."
Phải biết rằng ngay cả ở nhà cô ta, mấy người chị dâu của cô ta nhìn bên ngoài thì chung sống hòa thuận, nhưng hễ có ai lén hỏi đến, cũng không tránh khỏi nói vài câu xấu về đối phương.
Chỉ bấy nhiêu thôi, trong mắt người ngoài đã là quan hệ chị em dâu rất tốt rồi.
Thẩm Chỉ:
“Thật ra cô có thể nói thật với tôi, Dương Mộng là hạng người gì tôi đã tìm hiểu qua rồi, mắt cao hơn đầu tự cao tự đại, và quan trọng nhất là cô ta tai mềm còn có chút ngu ngốc."
“Có người như vậy làm chị dâu chắc Tuế Tuế đau đầu lắm nhỉ?"
Gắp cho Tô Tuế một miếng thức ăn, giọng Thẩm Chỉ dịu dàng.
“Trước khi tới tìm cô tôi còn nói chuyện với bạn của Dương Mộng, vốn tưởng sẽ rất khó mua chuộc, nhưng ai ngờ cho chút lợi lộc là đối phương đã như đổ hạt đậu ra khỏi ống tre, kể hết sạch sành sanh chuyện của Dương Mộng rồi."
Tô Tuế đôi mày hơi nhíu lại, rất không ưa thủ đoạn của Thẩm Chỉ.
Nhìn ra ý của Tô Tuế, Thẩm Chỉ cười tươi hơn:
“Tuế Tuế có muốn biết bạn của Dương Mộng đã nói gì với tôi không?"
Tô Tuế mất kiên nhẫn:
“Không phải cô định ly gián quan hệ của tôi và chị dâu, định nói với tôi là chị dâu lén lút kể xấu tôi với bạn bè đấy chứ?"
Cô hừ lạnh:
“Nếu là thủ đoạn như vậy tôi khuyên cô sớm đừng đem ra múa rìu qua mắt thợ trước mặt tôi cho đỡ mất mặt, tôi có thể đặt lời ở đây trước, lời cô nói tôi một chữ cũng không tin, cô cũng đừng hòng ly gián cái gì."
Nghe đến đây, ở bàn bên cạnh Dương Mộng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên mặt.
Dương Mộng vô cùng cảm động, nhưng lại không biết lý do Tô Tuế đứng về phía cô như vậy áp quyền không phải vì cái tình chị em dâu tuyệt mỹ gì cả.
Mà so với nhân phẩm của kẻ thứ ba như Thẩm Chỉ, Tô Tuế đương nhiên thiên về và tin tưởng nhân phẩm của chị dâu Dương Mộng hơn.
Dù Dương Mộng thật sự có nói xấu cô sau lưng, thì đó cũng là chuyện gia đình cần hai chị em dâu đóng cửa bảo nhau xử lý, không phải lý do để cô bênh vực người ngoài đi thân cận với một kẻ tiểu tam.
Cô có điên mới tỏ ra quan hệ với Dương Mộng không hòa thuận để thuận ý tiểu tam, để người ngoài xem trò cười.
Tô Tuế nghĩ như vậy, nhưng trong lòng Dương Mộng lúc này, cô em dâu này đang tỏa sáng!
Thẩm Chỉ có lẽ không ngờ Tô Tuế lại khó nhằn đến thế, ngẩn người hồi lâu khuôn mặt mới lại mang theo vẻ tươi cười.
“Tuế Tuế, tôi phát hiện ra cô không chỉ có nhân phẩm tốt, mà cô còn rất thông minh."
Cô ta thừa nhận:
“Đúng vậy, lúc đầu tôi tìm cô đúng là có ý định như vậy, nhưng đã bị cô nói toạc ra rồi, tôi cũng không dùng cái loại thủ đoạn mà cô gọi là không lên nổi mặt bàn đó để sỉ nhục cô nữa."
“Nhưng mỗi câu tôi vừa nói đều không phải là giả, Dương Mộng người này đúng là ngu ngốc, cô biết không trước khi gặp cô cô ta còn đặc biệt đi tìm bạn mình để thỉnh giáo xem nên đối phó với em dâu như thế nào đấy."
“Cô nói xem có buồn cười không?"
Tô Tuế đến mí mắt cũng không thèm động đậy:
“Bình thường thôi, tôi không thấy có gì buồn cười cả."
“Cô đúng là dầu muối không vào."
Lắc đầu Thẩm Chỉ nói tiếp, “Tôi còn biết bạn cô ta lúc đó đã bày cho cô ta không ít chiêu trò."
“Nói tốt nhất là ngay từ đầu phải cho cô một đòn phủ đầu, để cô biết thế nào là chị dâu cả."
Đòn phủ đầu?
Tô Tuế nghĩ đến lần đầu gặp Dương Mộng, Dương Mộng thèm bữa sáng đến mức mồ hôi đầm đìa, lớp trang điểm cũng trôi hết vì thèm, trôi thành hai con mắt gấu trúc đầy lúng túng.
Nếu đó mà gọi là đòn phủ đầu, thì Tô Tuế cô có lẽ thật sự là bị dọa mà lớn lên đấy.
Thẩm Chỉ:
“Hơn nữa dù cô mới gả vào Ngụy gia, nhưng Dương Mộng đối xử với mẹ chồng cô tệ bạc như thế nào cô cũng biết mà nhỉ?"
Tô Tuế im lặng:
“..."
Nếu cô nhớ không lầm, tối qua chậu ngâm chân của mẹ chồng là do chị dâu cô tranh phần bưng vào đấy.