“Tin hay không tôi báo cảnh sát bắt các người?
Các người dựa vào cái gì mà bắt người?!"
Dựa vào cái gì bắt người?
Ngụy Tứ nghe những lời lẽ hùng hồn này mà tức đến bật cười, vừa nãy nếu anh đến muộn một bước, cái thằng “khoai tây nhỏ" không biết từ đâu chui ra này đã chạm được vào người vợ anh rồi, hắn ta còn muốn báo cảnh sát à.
Lười đôi co với bà lão, anh lạnh lùng nói:
“Ném ra ngoài."
Lời này nói với ai, không cần bàn cãi.
Mấy người anh mang đến cũng không nói nhảm, Ngụy Tứ vừa ra lệnh liền xách Thổ Hành Tôn đi ra ngoài, bà lão ngăn cản không cho, thế là xách luôn cả bà lão đi cùng.
Đều là dân du côn xuất thân, ai mà bị một bà già điêu ngoa vô lý khống chế được chứ.
“Chờ đã."
Ngụy Tứ đột nhiên lên tiếng, động tác đi ra ngoài của mấy người kia dừng lại.
Ngay khi bà lão tưởng rằng đây là dọa dẫm xong rồi, chuẩn bị nể mặt mọi người đều là người thân mà bắt đầu cho họ “kẹo ngọt".
Ngụy Tứ thản nhiên nói:
“Ném đến nơi rồi thì tiếp đãi cho t.ử tế một trận."
Gã đàn ông đang xách Thổ Hành Tôn nghe vậy thì cười sảng khoái:
“Tứ ca yên tâm đi, anh có không lên tiếng thì anh em tụi em cũng không thể 'đãi ngộ nhẹ nhàng' cho thằng nhóc này được."
“Dám động tay động chân với chị dâu, thằng nhóc này gan cũng to thật, hôm nay tụi em cao thấp gì cũng phải giãn gân cốt cho nó một chút."
Gã vừa nói, vừa nhìn bà lão đang sợ đến ngây người bằng ánh mắt cười như không cười:
“Bà vừa nói muốn báo cảnh sát đúng không?"
“Báo cảnh sát...
đúng, hôm nay nếu các người dám đ-ánh con trai tôi thì tôi sẽ báo cảnh sát..."
Bà ta tưởng đó là lời đe dọa, nào ngờ đối phương nghe xong thì cười lớn.
“Đường đến đồn cảnh sát tôi quen lắm, đợi tôi đ-ánh xong con trai bà tôi sẽ đưa bà đi, đúng rồi, hạng như tôi chắc cùng lắm là ở trong đó mười ngày thôi, đợi tôi ra ngoài tôi lại đến 'thăm' con trai bà."
Gã nói xong, mấy người phía sau cũng cười theo:
“Thôi đi, bà đừng lo lắng nữa, sau khi bà vào đó anh em tụi tôi chắc chắn sẽ tạ lỗi t.ử tế với thằng 'khoai tây nhỏ' này."
Những người này nói chuyện thì một người so với một người còn khách sáo hơn, nhưng lọt vào tai mọi người có mặt ở đó thì lại là từng câu từng câu khiến người ta nổi da gà.
Ai cũng không ngốc, những lời đe dọa ẩn ý trong đó ai mà không nghe ra?
Thấy hai mẹ con nhà kia không có chút sức phản kháng nào bị xách đi, mà kết cục nghe qua có vẻ rất t.h.ả.m.
Đều là “người thân tốt", mọi người tuy không đồng tình nhưng tự hỏi nếu ở vị trí tương tự thì tim họ cũng đang run rẩy lắm.
Bà già nhà họ Ngụy trước khi gọi họ đến cũng không nói con cháu trong nhà hung dữ như thế này mà.
Hơn nữa đây không chỉ đơn thuần là hung dữ, cứ nhìn cách nói chuyện, làm việc của nhóm người vừa rồi... nói là người lương thiện thì ai tin chứ?
Họ từ xa xôi lặn lội tới đây, không tiền không thế, làm sao dám chọc vào những kẻ hung ác như vậy.
Trong chốc lát mọi người lòng dạ hoang mang, ngay cả những người vừa rồi ùa tới vòi tiền lì xì của Ngụy Huy lúc này cũng đều biết điều mà trả lại.
Bất kể tiền nhiều hay ít, số tiền này họ cầm thấy nóng tay.
Lại có người nhạy bén, thay đổi thái độ bề trên vừa rồi, ân cần hỏi mấy người Tô Tuế muốn uống gì, trà hay là sữa mạch nha?
Chu đáo như thể đang ở nhà mình vậy.
Tô Tuế ngẩng đầu nhìn Ngụy Tứ một cái, đều không hiểu nổi nhóm người này đang quậy phá cái gì nữa, “ăn chực" cũng không đến mức này, đúng là lộn xộn như một lũ ô hợp.
Có người già đời đại khái là nhìn ra sự thắc mắc của họ, thở dài một tiếng, nhỏ giọng nói:
“Các cháu đã đến rồi thì vào phòng xem bà nội các cháu đi."
“Chuyện nhà các cháu chúng tôi nói là người thân nhưng rốt cuộc cũng là người ngoài, không tiện nói quá nhiều, tôi chỉ có thể nói là tuy chúng tôi kéo đến nhiều người như thế này có vẻ rất phiền phức."
Tô Tuế:
“..."
Không phải có vẻ, mà là rất phiền phức đấy.
Nhận ra ý tứ trên mặt Tô Tuế, bà lão đó cười gượng một tiếng:
“Đúng là rất phiền phức, nhưng cũng có nguyên do cả, chúng tôi phiền phức như vậy nói trắng ra là điều bà nội các cháu muốn đấy."
“Nếu chúng tôi hiểu chuyện, biết tiến biết lui thì đó mới là làm hỏng việc của bà ấy."
“Dù sao lát nữa các cháu cứ hỏi bà ấy là hiểu thôi, tôi nói những lời này cũng không có ý gì khác, đây là Tiểu Tứ nhỉ?
Tôi vừa nghe cái cậu thanh niên cao lớn vạm vỡ kia gọi nó là Tứ ca."
Bà lão cười híp mắt, thay đổi hẳn bộ mặt chiếm tiện nghi lúc nãy, trông hiền hậu vô cùng.
Bà ôn tồn nói:
“Lúc cháu còn nhỏ bà thật sự đã bế cháu đấy, hồi đó bà cũng đến ăn chực, thuận tay còn nhét cho cháu một viên kẹo, chắc chắn cháu không nhớ đâu."
“Nhưng chúng ta rốt cuộc cũng là người thân, cháu đừng coi chúng tôi như kẻ trộm."
Nói đến đây, vẻ mặt bà đầy vẻ khó tả.
“Vừa rồi mẹ con nhà Đại Hoa làm không đúng không đại diện cho chúng tôi, chúng tôi không bắt nạt vợ cháu và em gái cháu, cho nên Tiểu Tứ à, cháu chỉ huy người của cháu đ-ánh họ xong rồi thì không được đ-ánh chúng tôi đâu nhé!"
Cái thân già xương cốt này của bà không chịu nổi đòn đâu.
Tô Tuế chưa từng thấy bà lão nào trơn nhu như vậy, cái sự trơn nhu này không phải nghĩa tiêu cực, cô thật sự thấy thú vị, không nhịn được trực tiếp bật cười thành tiếng.
Bà lão cũng cười theo, để lộ hàm răng sún.
Bà cười như vậy làm bầu không khí dịu đi, những người xung quanh bị dọa sợ cũng lần lượt lộ ra vẻ mặt tươi cười.
Nụ cười đó mang theo sự nịnh nọt, mang theo sự nhiệt tình muốn làm quen, nhưng đều biết điều không còn ai được đằng chân lân đằng đầu như lúc mới đầu nữa.
Có người còn lén lấy bánh quy mà mấy ngày nay vòi vĩnh được từ chỗ Ngô Vi ra cho mấy người Tô Tuế ăn.
Trong chốc lát không khí hòa hợp như thể màn kịch vừa rồi chưa từng xảy ra vậy, còn về mẹ con Đại Hoa mà bà già răng sún vừa nói...
Đó là ai?
Ai mà nhớ được!
“Ch-ết đạo hữu chứ không ch-ết bần đạo", đều là đến ăn chực cả, đều là đối thủ cạnh tranh, ai mà ngốc đến mức đi nói chuyện tình nghĩa với đối thủ cạnh tranh chứ.
Tự mình gây họa tự mình chịu, suýt chút nữa liên lụy đến họ, họ không tìm hai kẻ hãm hại kia tính sổ là tốt lắm rồi.
Ngụy Nhiên được người ta nhiệt tình đút cho miếng bánh quy mà ngẩn cả người.
Không chỉ cô, ngay cả Ngụy Huy cũng không ngờ chuyện lại có thể phát triển theo hướng này.
Khi bị mọi người đẩy vào phòng, Ngụy Huy thậm chí còn thấy hơi ngượng ngùng, trước mặt em trai anh luôn cảm thấy mình rất có thể diện, rất biết xử lý công việc.
Nhưng hôm nay anh đưa em dâu và em gái đến lại suýt chút nữa khiến hai cô gái chịu thiệt.