Anh chẳng giúp được gì thì thôi đi, nếu em trai không đến thì anh đã chịu thiệt thòi lớn rồi... chậc... chuyện gì thế này không biết.

Rõ ràng anh coi thường em trai nhất vì làm dân du côn, kết giao với một lũ bạn xấu, nào ngờ hôm nay ngược lại phải dựa vào người ta mới giải quyết được rắc rối lớn.

Nói không ra lời cảm ơn, Ngụy Huy cũng không biết phải hạ mình với em trai thế nào, anh chỉ vỗ vỗ vai em trai, giả vờ thoải mái nói một câu:

“Đến kịp lúc lắm."

Ngụy Tứ cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay Ngụy Huy, cho đến khi nhìn Ngụy Huy đến mức ngượng ngùng thu tay lại anh cũng không thèm để ý đến Ngụy Huy.

Kéo vợ mình, trực tiếp vượt qua Ngụy Huy đi vào phòng....

“Các cháu đến rồi à?"

Trên giường, bà lão mặt vàng như nến, hơi thở yếu ớt.

Ba anh em nhà họ Ngụy không một ai đáp lời.

Đôi mắt đục ngầu của bà lão tối sầm lại, trong chớp mắt đã ngấn lệ:

“Bà biết các cháu oán hận bà."

“Lúc trước là bà mắt mù mới nhìn trúng Ngô Vi, cảm thấy Ngô Vi tốt hơn mẹ các cháu, ai bảo Ngô Vi dẻo miệng chứ, mẹ các cháu tính tình thế nào các cháu cũng biết rồi, khẩu xà tâm phật, tâm tốt nhưng lời nói khó nghe quá."

Ngụy Tứ:

“Bà có lời gì thì nói thẳng đi, tôi không muốn nghe từ miệng bà nói bất kỳ một câu nào không hay về mẹ tôi nữa."

Anh tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống, ngước mắt cười nói:

“Hơn nữa bây giờ bà cũng không có tư cách nói bà ấy không tốt nữa phải không?"

Anh đúng là biết cách chọc tức người khác, bà già nhà họ Ngụy vừa rồi còn đang nặn ra một mắt đầy lệ, lúc này hận không thể nhảy dựng từ trên giường dậy chỉ tay vào mặt Ngụy Tứ mà mắng vài câu.

Nén giận, bà cố gắng làm cho mình trông có vẻ đáng thương:

“Tiểu Tứ, trước đây đều là bà nội không đúng, bà không phải nói mẹ cháu không tốt, bà đang nói bà không tốt."

“Bao nhiêu năm nay bà đều mắt mù tâm mù, các cháu là cháu ruột của bà, bà không nghĩ đến việc tốt với các cháu mà ngược lại còn chẳng thèm quan tâm."

“Bà tưởng hai đứa con Ngô Vi sinh ra là tốt, cho dù chúng không phải con ruột của bố các cháu, nhưng vì dẻo miệng, bà cũng luôn cảm thấy chúng là những đứa trẻ hiếu thảo, nhưng thực tế...

áp gốc không phải chuyện như vậy."

Ngụy Huy nhìn đồng hồ:

“Bà nội, giống như Tiểu Tứ nói đấy, bà có lời gì thì nói thẳng đi."

Họ còn đang đợi về nhà ăn cơm đấy, không có thời gian uống thu-ốc trong hồ lô của bà đâu.

Lúc này mới biết hối cải, sao trước kia không làm đi?

Bà lão không ngờ mấy đứa này đứa nào đứa nấy đều “nghịch ngợm" như vậy, chuyện này hoàn toàn khác với dự liệu của bà, từ lúc họ bước vào đến giờ bà thậm chí không nhận được một câu hỏi thăm nào về sức khỏe.

Cho nên đây là thật sự không coi bà là bà nội ruột nữa rồi?

Trong lòng lạnh đi một nửa, bà lão ướm hỏi:

“Bà muốn mẹ các cháu và bố các cháu tái hôn..."

Ngụy Huy không thể tin nổi, anh còn tưởng mình nghe nhầm:

“Bà nội, bà đang nói đùa đấy à?"

Ngụy Tứ thì bị sự nực cười làm cho trực tiếp bật cười thành tiếng:

“Bà già, bà lẩm cẩm rồi à?"

Bà già họ Ngụy vội ho khan hai tiếng:

“Bà không phải hão huyền cũng không phải già yếu lẩm cẩm, bà là..."

Bà nhắm mắt lại:

“Các cháu cứ coi như bà là người sắp ch-ết lời nói lương thiện đi."

“Mấy năm trước vì lý do của bà mà gia đình này tan nát, hiện tại tâm nguyện lớn nhất của bà là gia đình mình có thể gương vỡ lại lành, không phải có câu nói thế này sao?

Vợ chồng vẫn là nguyên phối tốt..."

Ngụy Huy ngắt lời:

“Cháu thấy bà cái này không phải người sắp ch-ết lời nói lương thiện đâu, bà còn có thể lải nhải nói nhiều như vậy, còn có thể lo lắng những chuyện vô dụng thế này."

“Có nhã hứng như vậy thì đáng sợ lắm, làm gì có chút dáng vẻ nào là sắp ch-ết chứ."

Tô Tuế đang cúi đầu uống sữa mạch nha do một người thím ở bên ngoài pha cho cô, nghe vậy thì không nhịn được phun cả sữa mạch nha ra ngoài.

Trước đây cô luôn nghe mẹ chồng nói Ngụy Huy nói chuyện rất khó nghe, giống mẹ chồng.

Nhưng chung sống lâu như vậy cô cũng không thấy người anh cả này nói chuyện khó nghe ở chỗ nào.

Cùng lắm là bình thường không mấy hòa thuận với chồng cô, hai người nói chuyện không mấy lọt tai nhau thôi.

Nhưng hiện tại...

Tô Tuế coi như đã thấm thía lời mẹ chồng nói có ý nghĩa gì rồi, Ngụy Huy nói chuyện thật sự khó nghe thật, lúc cơn lên thì chẳng nể mặt ai.

Quản anh là ai, quản anh bao nhiêu tuổi, cần dùng lời lẽ đ-âm thọc là anh sẽ đ-âm thọc.

Ngụy Tứ bất lực giúp cô vuốt lưng, lần đầu tiên cảm thấy cái tên Ngụy Huy vốn chỉ thích ăn bám này thực ra thỉnh thoảng cũng khá có ích, chí ít là vào lúc then chốt thì biết mở miệng.

Bà lão bị chọc tức đến nỗi không kiềm chế được mà ho sặc sụa, nghe tiếng như sắp ngất đi vậy.

Lần này hoàn toàn không phải giả vờ, mặt ho đến trắng bệch.

Tiếng động truyền ra phòng khách, không lâu sau, cửa phòng bị người ta từ bên ngoài cẩn thận đẩy ra, bà già răng sún cầm một ly nước cười tạ lỗi đi vào.

Bà giống như không nhận ra không khí trong phòng không ổn, cười híp mắt vừa giúp bà già họ Ngụy thuận khí vừa hòa giải.

“Đều bớt giận đi, dù sao cũng là bà cháu ruột thịt, người một nhà việc gì phải cãi nhau thành thế này?"

Nói xong, bà trách móc nhìn bà già họ Ngụy một cái:

“Chị à, em biết nói chị thế nào đây?

Lúc không gặp mặt được cháu trai cháu gái thì nhớ nhung hết lòng hết dạ, một ngày có thể nhắc đến mười mấy lần."

“Khó khăn lắm mới gặp được rồi, lại làm ầm lên thế này, bên ngoài đều nghe thấy cả, thật khiến người ta chê cười."

Bà già họ Ngụy biết bà ta vào để khuyên can, nói thật, trong số rất nhiều người thân từ quê lên, quan hệ gần có, xa có, cộng lại cũng chỉ có người trước mắt này là bà thật tâm cảm thấy có thể kết giao được.

Không phải vì nhân phẩm có thể kết giao, mà là vì biết nhìn sắc mặt, trong lòng có tính toán.

Ví dụ như hiện tại, bên phía bà rõ ràng xảy ra chuyện, bên ngoài nhiều người như vậy, những ngày này từng người từng người một chẳng ai là nhận ít lợi lộc, nhưng lúc then chốt cũng chỉ có bà răng sún này biết vào giúp bà nói vài câu.

Mặc kệ bà răng sún mưu đồ cái gì, đây là tình nghĩa, bà phải nhận.

Quan trọng là hiện tại bà thật sự cần một “người ngoài" đứng ra giúp bà nói một câu công bằng.

Mượn chăn che chắn, bà già họ Ngụy lén nắm lấy tay bà già răng sún, ngoài mặt thì bày ra bộ dạng nản lòng thoái chí.

“Em gái à, em đừng khuyên nữa, người ngoài nghe thấy muốn cười thì cứ để họ cười đi, ai bảo trước kia là tôi gây nghiệp quá nhiều, bây giờ tôi làm trò cười cho người ta mắng vài câu thì trong lòng cũng mới thấy thoải mái hơn được."