“Chị cả của tôi cả đời tính cách cương trực, cương trực nhưng lại lẩm cẩm, có những lời chị ấy không nói ra được, nhưng tôi biết, nếu chị ấy còn không nói ra được thì đợi lần sau chúng tôi tới..."
“Chưa biết chừng là tới tham dự tang lễ của chị ấy rồi."
“Ngô Vi không phải hạng hiền lành, chị ấy đến giờ mới nhận ra, tôi biết có hơi muộn rồi, nhưng hết cách rồi, thực sự là hết cách rồi."
Vừa nói bà vừa nắm c.h.ặ.t lấy tay bà già họ Ngụy, như dặn dò cũng như nhắc nhở:
“Chị à, những lời chị vừa nói em đứng ngoài cửa đều nghe thấy cả, cái gì mà muốn con dâu cũ và con trai chị tái hôn."
“Chị đừng trách em nói lời khó nghe, Hữu Tài... thật sự không xứng với con dâu cũ của chị đâu."
“Chuyện đã đến nước này đứa con trai đó là người thế nào trong lòng chị cũng đã hiểu rồi, đừng nói mấy lời mê sảng đó nữa, tranh thủ lúc các cháu đều ở đây, tranh thủ lúc chị bây giờ còn có thể tự cứu lấy mình, chúng ta hãy thực tế có gì nói nấy đi."
“Đừng bàn chuyện tình nghĩa gì nữa, chị và các cháu có tình nghĩa hay không tự chị hiểu, cho dù là việc nào ra việc nấy không bàn tình nghĩa chỉ bàn lợi ích, chỉ cần các cháu đồng ý bảo vệ chị thì ít nhất chúng ta cũng không đến mức đi vào đường ch-ết phải không?"
Lời đã nói rõ ràng đến mức này rồi, bà đối với bà già họ Ngụy coi như là nhân chí nghĩa tận rồi.
Bà già họ Ngụy không phải người ngu, bà chẳng có gì không nghe hiểu cả, nghe đến đây không kìm được nước mắt tuôn rơi đầy mặt...
Đó là sự nhục nhã khi lớp mặt nạ cuối cùng bị lột bỏ, cũng là sự hối hận vì lúc trước đối xử với cháu ruột như thế, lại càng là sự bất an trong lòng không biết cháu trai cháu gái sau khi biết chuyện nội tình liệu có giúp mình hay không.
Cả đời bà có quá nhiều chuyện hối hận, nhưng bà cũng muốn sống mà!
Bà già răng sún thấy bà như vậy trong lòng cũng khó chịu, những người chị em ở quê như họ trước đây luôn cho rằng bà già họ Ngụy chuyển đến thành phố lớn này từ nhiều năm trước là đã phát đạt rồi.
Định cư ở đây con trai lại có tiền đồ, cuộc sống không biết tốt hơn họ ở quê bao nhiêu lần.
Mỗi lần gửi thư cho nhau cũng đều là báo tin vui không báo tin buồn, ai mà không ngưỡng mộ người chị này bay ra khỏi quê nhà sống cuộc sống của người thượng đẳng chứ.
Nhưng ai mà ngờ được tình hình thực tế lại như thế này?
Con trai không hiếu thảo thì thôi đi, con dâu còn hổ báo chực chờ định hành hạ người ta đến ch-ết, chuyện này ở quê họ là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới mà lại xảy ra với người chị này của bà.
Dù biết người chị này không phải hạng hiền lành, sống hơn nửa đời người cũng chẳng làm được mấy việc tốt.
Nhưng rốt cuộc nhìn thấy lúc người ta sa cơ lỡ vận t.h.ả.m hại, bà khó tránh khỏi thấy mủi lòng.
Mủi lòng, nhưng biết điều tốt xấu.
Trước khi ra ngoài bà còn đặc biệt dặn dò bà già họ Ngụy:
“Chị à, chị đừng trách em nhiều chuyện, em xin nói thêm một lời cuối cùng."
“Có chuyện gì thì nói hẳn hoi với các cháu, đừng ép các cháu, chuyện này các cháu đồng ý là tốt nhất, nếu không đồng ý thì chúng ta quay về nghĩ cách khác."
Bà hạ quyết tâm nói một câu mà bà già họ Ngụy chắc chắn sẽ không thích nghe:
“Dù sao cũng là chúng ta nợ lũ trẻ, chứ không phải lũ trẻ nợ chúng ta."
Tô Tuế nhìn bóng lưng bà già răng sún, chỉ có thể nói trên đời này vẫn có người có suy nghĩ thấu đáo.
Bà già họ Ngụy nghe lời này cũng không có vẻ bất mãn như tưởng tượng, bà cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, khi mở miệng lần nữa giọng điệu đã đầy vẻ mệt mỏi.
“Chuyện là như thế đấy, Ngô Vi bây giờ điên rồi, bà không biết các cháu có nghe nói chuyện Ngụy Xuân Tuyết g-iết chồng không, cụ thể là thế nào bà cũng không rõ."
“Bà chỉ biết Ngụy Xuân Tuyết bây giờ vẫn chưa được thả về đâu, có tội hay không vẫn chưa có kết luận mà Ngô Vi đã điên trước rồi."
“Cho nên bà mới hết lần này đến lần khác vội vã muốn tìm các cháu tới, cứ nhìn cái điệu bộ điên khùng của Ngô Vi bây giờ, chỉ cần đám họ hàng này của bà đi rồi, bà ta phỏng chừng có thể cầm gối bịt ch-ết tươi bà luôn đấy."
Bà già họ Ngụy không phải giật gân, bà không chỉ một lần nhìn thấy sự oán độc trong ánh mắt của Ngô Vi.
Đôi khi nhắm mắt lại nghĩ đến ánh mắt Ngô Vi nhìn mình là có thể sợ đến vã mồ hôi lạnh.
Bà nhượng bộ:
“Giống như bà Trương của các cháu nói, chuyện đã đến nước này bà cũng không nói lời mê sảng nữa, tốn thời gian mà các cháu cũng chẳng kiên nhẫn nghe."
“Bà biết các cháu hận bà, cầu xin các cháu nể tình quan hệ huyết thống mà bảo vệ bà e là không thể nào rồi."
Nói đến đây bà cố ý dừng lại một chút, không ai lên tiếng, có thể thấy tất cả mọi người đều đồng tình với câu nói trước đó của bà.
Vẻ cay đắng trên mặt bà già họ Ngụy càng sâu hơn:
“Chúng ta đổi cách nói khác đi, nếu bà bảo chỉ cần các cháu giữ cho bà một mạng này, bà có thể đem toàn bộ số tiền tích cóp cả đời của bà đưa cho các cháu."
“Các cháu xem như vậy có được không?"
Bà đầu tiên nhìn về phía đứa cháu đích tôn là Ngụy Huy.
Ngụy Huy vẫn im hơi lặng tiếng.
Lại quay đầu nhìn sang Ngụy Nhiên.
Vốn dĩ tưởng rằng với tính cách của đứa cháu gái út này, tám phần cũng không thể lên tiếng, nào ngờ ngay khi bà đưa mắt nhìn qua...
Ngụy Nhiên lên tiếng rồi.
Giọng rất nhỏ, nhưng tất cả mọi người trong phòng đều có thể nghe thấy.
Ngụy Nhiên nói:
“Bà nội, bà có nhớ lúc trước cháu cũng từng cầu xin bà như vậy không?"
Tô Tuế đột ngột quay đầu nhìn Ngụy Nhiên!
Cô bé nắm tay cô run rẩy khiến cô đau lòng.
Ngụy Nhiên:
“Bà nội, bà không nhớ nữa phải không?"
“Lúc đó cháu cũng chịu uất ức ở chỗ Ngô Vi, cháu cũng không được ăn no, cháu cũng cảm thấy Ngô Vi sẽ hại ch-ết cháu, cho nên cháu đi cầu xin bà vì bà là bà nội của cháu, người một nhà mà."
“Nhưng bà có nhớ lúc đó bà đã trả lời cháu thế nào không?"
Giọng cô run lên:
“Bà bảo đó là mẹ cháu, bà ta có thể hại cháu sao?"
“Bà bảo con nhóc con như cháu nghĩ nhiều, giống mẹ đẻ cháu là đồ bạch nhãn lang, đối xử tốt đến mấy trong lòng cũng không nhớ ơn, có một chút không vừa ý là cháu lại quậy phá..."
Những lời còn lại quá khó nghe cô không nói ra được, chỉ là ánh mắt nhìn bà già đầy oán hận xen lẫn sự hả dạ, ngay cả bản thân cô cũng không nói rõ được lúc này trong lòng là tư vị gì.
Hình như đây là lần thứ hai trong đời cô thấm thía thế nào gọi là phong thủy luân hồi, nhân quả có tuần hoàn.
Lần trước là lúc Ngụy Xuân Tuyết kết hôn.
Ngụy Xuân Tuyết từng chế giễu cô chỉ xứng gả cho một ông già, kết quả bản thân gặp báo ứng thay cô gả cho một ông già.