Lần này...
Ngụy Nhiên không dám nói kết cục này của bà nội cũng là báo ứng.
Cô chỉ có thể hết lần này đến lần khác tố cáo sự bạc đãi của bà già đối với cô lúc trước.
“Hồi nhỏ lúc bố mẹ ly hôn, bà thuận theo ý Ngô Vi cướp cháu từ chỗ mẹ đẻ cháu về, lúc đó bà có từng nghĩ xem lòng dạ Ngô Vi độc ác xấu xa thế nào không?"
“Dù lúc đó cháu không nhớ chuyện thì cũng có thể tưởng tượng được, cướp chồng của mẹ cháu rồi lại cướp con gái của mẹ cháu, lúc khiến cháu và mẹ cháu cốt nhục chia lìa Ngô Vi đã kiêu ngạo đắc ý thế nào."
“Bà nội, lúc đó bà không nhìn ra điểm nào bất ổn sao?
Phải là người độc ác đến mức nào mới có thể làm chuyện tuyệt tình đến mức đó?"
Bà già họ Ngụy á khẩu không trả lời được.
Nói thật, lúc đó bà không phải không nhìn ra bộ mặt thật độc ác của Ngô Vi, nhưng lúc đó bà không quan tâm chuyện này.
Bà cảm thấy bà nắm thóp được Ngô Vi và có thể nắm thóp Ngô Vi cả đời.
Cho nên Ngô Vi dù có độc ác đến đâu cũng chỉ có thể chịu sự sai bảo của bà trở thành con d.a.o trong tay bà để tát vào mặt Từ Lệ Phấn người luôn không vừa mắt bà.
Nhưng ai biết được con 'dao' này là sẽ c.ắ.n ngược lại người chứ.
Ngụy Nhiên:
“Hồi nhỏ Ngô Vi thiên vị đối xử không tốt với cháu, Ngụy Xuân Tuyết và Ngụy Xuân Lâm bắt nạt cháu, cháu chỉ có thể tìm bà và ông nội bảo vệ cháu."
“Dù hai người không bảo vệ cháu mà chỉ cho cháu miếng cơm ăn thì cháu cũng đã từng biết ơn hai người, nhưng sau này cháu mới biết, hóa ra mẹ cháu sợ cháu sống không tốt nên hàng tháng nhờ người đưa tiền cho hai người."
“Nghĩa là tiền sinh hoạt của cháu đủ để cháu được ăn no mặc ấm rồi."
“Nhưng cháu đã ăn cái gì?"
Cô cười khổ lắc đầu.
“Chỉ khi có mặt bố cháu cháu mới được ăn chút đồ ngon, thế mà còn bị Ngụy Xuân Tuyết cười nhạo là không ra thể thống gì như thể chưa từng được ăn đồ ngon bao giờ vậy."
Lúc đó cuộc sống khổ cực, cô còn nhỏ lại chẳng hiểu gì, chỉ biết mình không được ăn no, chỉ có đi tìm ông bà nội mới có thể lấp đầy cái bụng.
Không phải chưa từng mách lẻo với bố cô, nhưng thủ đoạn của Ngô Vi cao thâm thế nào, chỉ nhẹ nhàng giải thích một câu bảo là con gái nhỏ không được ăn quá nhiều đến mức căng bụng ra, đợi đến khi dạ dày càng ngày càng to ra thì cẩn thận ăn b-éo múp míp như quả cầu thì khó tìm đối tượng.
Liên quan đến vấn đề 'liên hôn' trong tương lai, dù cô còn nhỏ bố cô cũng sẽ đứng về phía Ngô Vi.
Khổ nỗi hồi nhỏ cô thật sự ngốc, tưởng Ngô Vi thực sự vì tốt cho cô nên sợ cô ăn quá nhiều đến mức b-éo phì, mãi đến sau khi lớn lên hiểu chuyện hơn.
Cô mới biết Ngô Vi chẳng qua là thiên vị mà thôi.
Có đồ ngon không nỡ cho cô ăn nên cố ý tìm cái cớ bịt miệng cô lại.
Nhưng vấn đề là cô còn nhỏ, cô không hiểu chuyện, bà nội cô hiểu mà!
Cô không tin cái tâm địa của Ngô Vi lúc đó bà nội cô không nhìn ra, nhưng bà nội cô chính là dung túng Ngô Vi bạc đãi cô, thỉnh thoảng tiếp tế cho cô chút đồ như thể là ban ơn lớn lắm cho cô vậy.
Đối xử với một đứa trẻ như vậy, dùng bộ não của người lớn xoay một đứa trẻ như chong ch.óng, như trêu đùa một con ch.ó vậy, Ngô Vi bên kia đưa ra cái gậy thì bà nội bên này đưa ra quả táo.
Xoay cô như chong ch.óng thấy vui lắm sao?
Ngụy Nhiên thực sự không muốn nói những điều này, dù là trên đường đến đây cô thà để chị dâu hai yêu quý nhất của mình hiểu lầm mình là đồ bạch nhãn lang.
Thà để người ta thấy mình lòng lang dạ sói không biết ơn nghĩa, cô cũng không muốn nói những điều này.
Nhưng nhìn thấy bà già giống như mình lúc nhỏ không nơi nương tựa cầu xin cái gọi là người thân bảo vệ, cô đột nhiên thấy nực cười.
Hồi nhỏ, có người thân nào bảo vệ cô đâu?
Dưới ánh mắt hoảng hốt của bà già, Ngụy Tứ trực tiếp đứng dậy, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đặt lên đầu em gái mình xoa mạnh một cái.
Ngụy Nhiên kinh ngạc ngước nhìn với chiếc mũi đỏ hoe:
“Anh hai?"
Ngụy Tứ:
“Đừng khóc nữa, đi thôi, về nhà, mẹ còn đang đợi ở nhà đấy."
Ngụy Nhiên:
“Nhưng mà..."
“Không có nhưng nhị gì hết."
Ngụy Tứ khi nói chuyện từ đầu đến cuối không thèm nhìn bà già đối diện lấy một cái.
Vốn dĩ anh không có ý định qua đây, người bà già sai đi không dám quấn lấy anh cũng không có gan quấn lấy anh.
Nếu không phải nhận được tin vợ mình qua đây anh hôm nay cũng không thể đi chuyến này, còn về cái gia tài bà già nói...
Hừ.
Ai thích lấy thì lấy.
Ngụy Tứ anh lớn bằng ngần này cũng không phải dựa vào gia tài của bà già mà lớn lên, trước đây không c.ầ.n s.au này càng không cần.
Bà già họ Ngụy thấy anh điệu bộ này thì sợ đến mức bò lê bò càng muốn từ trên giường dậy ngăn người lại.
“Tiểu Tứ, Tiểu Tứ cháu đừng đi, cháu nghe bà nói, bà ở đây còn có cái vòng tay hồi trước cụ nội cháu để lại, nếu vợ cháu thích bà có thể đưa cho cô ấy."
“Bà không có ý gì khác, cũng không phải bám lấy các cháu để các cháu dưỡng lão cho bà, chỉ là muốn các cháu giúp bà chống lưng thôi..."
Bước chân Ngụy Tứ khựng lại, anh sớm đã không còn là đứa trẻ chưa cao bằng bà già chẳng làm được gì kia nữa rồi.
Cúi người, trong đôi mắt đào hoa không thấy một chút tình cảm nào, anh dùng chính lời chất vấn của Ngụy Nhiên lúc nãy để hỏi ngược lại bà già——
“Bà già à, hồi trước lúc bố tôi bỏ rơi chúng tôi, đẻ mà không nuôi, bà đã từng chống lưng cho chúng tôi chưa?"
Dứt lời, bóng lưng của cả nhóm cuối cùng cũng dần biến mất trước mắt bà già họ Ngụy.
Bà không giữ được.
Trong lúc thẫn thờ bà dường như nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé của mấy anh em Ngụy Huy, cười gọi bà là bà nội, hỏi bà tối nay ăn gì.
Bà cười híp mắt lấy ra đồ ngon mình giấu đi, nhìn mấy đứa trẻ ăn vào, lòng thấy mãn nguyện.
Mấy đứa trẻ không g-ầy gò nhỏ bé như trong ký ức, đứa nào đứa nấy được bà bồi bổ trắng trẻo b-éo mầm, đều là những đứa trẻ ngoan, đều hiếu thảo, đều thành tài...
Đều là ảo giác.
Bà không kìm được mà nghĩ, giả sử lúc đầu mình không nhảy dựng lên quậy phá, không thêm dầu vào lửa sau khi biết con trai có ý định khác, mà là người đầu tiên đ-ánh cho con trai tỉnh ra rồi đ-ánh đuổi cái con tiểu tam không biết xấu hổ kia đi.
Thì có phải bây giờ mọi chuyện sẽ khác đi không?...
Trên đường về, Ngụy Huy nhìn Ngụy Tứ với ánh mắt kỳ quặc.
Ngụy Tứ bị anh nhìn đến phát phiền:
“Anh có việc gì à?"
“Không."
Ngụy Huy xoa mũi, “Anh chỉ là kinh ngạc sao chú đi còn dứt khoát hơn cả anh, anh tưởng chú sẽ ham tiền của bà già..."
Nói đến đây biết lời mình có ẩn ý khác, anh giải thích——
“Ý của anh là chú thiếu tiền, vả lại mấy người làm du côn các chú vốn dĩ cũng chẳng màng đạo nghĩa, bà già đã bưng tiền đến trước mặt chú rồi anh còn tưởng chú không lấy thì uổng chứ."