Ngụy Tứ:
“..."
Trong đêm tối, sắc mặt anh còn đen hơn cả màn đêm.
Tô Tuế phì cười:
“Anh cả, chúng ta mà không biết nói chuyện thì hay là đừng có phát biểu tự do nữa được không?"
Để Ngụy Huy nói tiếp Tô Tuế sợ hai anh em này có thể nhân lúc nóng hổi mà đ-ánh nh-au một trận ngoài đường mất.
Ngụy Huy gãi đầu:
“Em dâu anh không có ý đó...
Thôi, dù sao thì chú hai à, lần này chú làm anh phải nhìn bằng con mắt khác rồi đấy."
“Có khí phách, chúng ta không thèm mấy đồng tiền rách đó, nếu chú thiếu tiền thì cứ nói với anh..."
Lời hào hùng còn chưa nói hết đã bị Ngụy Tứ lạnh lùng ngắt lời.
Ngụy Tứ:
“Anh có không?"
Ngụy Huy lần này thực sự im bặt.
Đừng nói chi, anh thật sự không có.
Chém gió thì c.h.é.m được, nhưng tiền nong trong nhà từ trước đến nay đều do vợ anh nắm giữ, anh có thể dành dụm được chút tiền riêng đưa cho mẹ đẻ đã là tốt lắm rồi.
Đó đều là chắt bóp từ kẽ răng ra đấy.
Lại bảo anh tiếp tế cho em trai... có tâm nhưng không có lực.
Nghe tiếng cười lạnh của Ngụy Tứ, khuôn mặt chính trực của Ngụy Huy nóng ran như lửa đốt.
Anh hậm hực hồi lâu đột nhiên buông một câu:
“Nhưng anh giúp chú tìm công việc rồi."
“Có một công việc đàng hoàng dù sao cũng tốt hơn là làm du côn để em dâu phải húp gió tây cùng chú."
“Chú cứ yên tâm, anh đã nhờ người rồi, sắp có manh mối rồi đấy."
Chuyện này là lần đầu tiên anh mở miệng tiết lộ, Tô Tuế và Ngụy Tứ nhìn nhau đều có chút không kịp đề phòng.
Tô Tuế:
“Anh cả, sao trước đây anh không nói là muốn tìm việc cho A Tứ?"
Ngụy Huy đắc ý:
“Bất ngờ."
Ngụy Tứ:
“..."
Cảm ơn, thấy nực cười muốn ch-ết.
“Tôi không cần, anh đừng có nợ tình cảm của người ta, nợ tình cảm tôi giúp anh trả, công việc của tôi không cần anh lo lắng."
Ngụy Huy nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được những lời khó nghe của mình:
“Chú giúp anh trả?
Chú có thực lực gì mà giúp anh trả nợ tình cảm?"
“Được rồi, đừng quậy nữa, với anh trai mình mà chú còn khách sáo cái gì, công việc giúp chú tìm là đã tìm rồi, nếu chú thấy ngại thì đợi sau này lĩnh lương rồi mời anh ăn một bữa là được."
“Đều là người đã lập gia đình rồi, cũng chẳng nghĩ cho vợ, chú có thể diện thì cuộc sống của vợ chú có tốt hơn được không?"
“Chú cứ coi thường anh ăn bám vợ, ít nhất anh cũng không để vợ anh phải sống những ngày tháng thắt lưng buộc bụng."
Lần này anh không chỉ nói lời khó nghe, mà còn nảy ra ý định học được cách dùng kế khích tướng.
“Chú đừng có coi thường kẻ ăn bám vợ cuối cùng sống còn chẳng bằng kẻ ăn bám vợ như anh đâu!"
Lời nói vô cùng đanh thép, sự thù hận được kéo lên kịch kim.
Trong mắt Ngụy Huy, với cái tính ch.ó má của em trai mình, kế khích tướng một phát là trúng phóc ngay.
Nào ngờ phản ứng của Ngụy Tứ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh.
Không có nổi khùng cũng không có thẹn quá hóa giận.
Mà là rất nghiêm túc nói với anh một câu——
“Tôi không đùa với anh đâu, tôi có công việc đàng hoàng, cùng mấy người bạn làm chút buôn bán nhỏ."
Ngụy Huy:
“Là lập nhóm giúp người ta đòi nợ hay là nhập một lô hàng giả về định bán như hàng thật?"
Dù sao trong lòng anh thì em trai làm du côn thì chẳng có gì tốt đẹp, cũng chẳng học được điều gì tốt!
Thấy sắc mặt Ngụy Tứ thay đổi sắp 'nổ', Tô Tuế kéo mạnh anh một cái.
Cô thực sự không đành lòng nhìn hai anh em này làm tổn thương lẫn nhau nữa, đứng chắn ở giữa dứt khoát nói thật:
“Anh cả anh hiểu lầm rồi."
“A Tứ bây giờ hợp tác với người ta làm ăn là chính đạo, không đi vào con đường tà đạo đâu."
“Anh ấy làm kinh tế cá thể mở nhà máy điện, còn kéo được cả thương nhân kiều bào đầu tư nữa, em không biết anh có đọc báo không, chính là thương nhân kiều bào đến thành phố mình đầu tư rầm rộ đợt trước đấy."
Ngụy Huy:
“Làm cá thể?"
Tô Tuế gật đầu.
Ngụy Huy:
“Mở nhà máy điện?
Chính là nhà máy điện giống hệt Nhà máy Điện Cơ khí Quốc doanh mà Ngụy Hữu Tài làm cả đời sao?"
Tô Tuế gật đầu rồi lại lắc đầu:
“Nhà máy điện của A Tứ là sản xuất đồ điện gia dụng, dây chuyền sản xuất đều là dây chuyền tiên tiến nhất được nhập khẩu thông qua thương nhân kiều bào."
Chuyện này đợt trước cô còn nghe Ngụy Tứ nói với cô, chỉ có điều cô tập trung vào sự nghiệp bánh bao của mình, đối với tiến độ nhà máy điện của Ngụy Tứ chẳng để tâm chút nào.
Ngụy Huy:
“Hả, lại còn là dây chuyền sản xuất tiên tiến nhất?"
Ngụy Tứ mất kiên nhẫn:
“Anh nói chuyện thì nói chuyện hẳn hoi, bớt cái thói mỉa mai đó đi."
Ngụy Huy chẳng thèm để ý đến anh, chỉ nhìn Tô Tuế tổng kết một câu đơn giản thô bạo—— “Em nghe chú ấy nói phét đấy!"
Nước miếng có thể phun xa tới hai dặm.
Đầu Tô Tuế đầy những dấu chấm lửng, đã chẳng dám nhìn sắc mặt của anh chồng đẹp trai nhà mình nữa rồi.
Phải nói là anh cả nhà cô kéo thù hận đúng là có nghề thật, người không thường xuyên bị ăn đòn thì đều phải khen một câu mạng lớn.
Cô không đáp lời, Ngụy Huy lại dường như sợ cô bị Ngụy Tứ lừa.
“Em dâu em nghe anh nói này, lời của thằng nhóc này em một câu cũng đừng tin, em đã thấy mấy tên du côn nào nói chuyện đáng tin chưa?
Em đừng nhìn chú ấy trông ra dáng người, chú ấy chẳng có việc gì chính đáng đâu."
“Nói cái gì mà mở xưởng làm cá thể đó đều là lừa em thôi, thôi được rồi, đợi lát nữa bên anh công việc ổn định rồi anh trực tiếp bảo chú ấy đi làm đàng hoàng, để khỏi suốt ngày chẳng có việc gì chính đáng chỉ biết c.h.é.m gió với vợ mình."
Dứt lời, anh quay đầu nhìn Ngụy Tứ, sự kiêu ngạo và hận sắt không thành thép trong mắt còn chưa kịp che giấu, trực diện đã đón nhận một cú đ-ấm cực mạnh của người sau vào hốc mắt!
Đêm hôm đó.
Ngụy Huy ôm con mắt gấu mèo lén lút về nhà, không dám chạm mặt trực tiếp với mẹ đẻ.
Tô Tuế thì sau khi bị Ngụy Tứ xoay qua xoay lại như lật bánh tráng thì không nhịn được bật cười thành tiếng, cô chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt kinh ngạc của Ngụy Huy sau khi bị đ-ánh lúc đó là không nhịn được cười.
Vừa t.h.ả.m vừa đáng đời.
Rồi lại nghĩ đến lúc này Ngụy Huy tự mình trốn trong phòng dưỡng thương, vì giữ thể diện mà giấu giấu diếm diếm.
Chị dâu cả còn vì món nợ đào hoa do anh gây ra mà giận dỗi không về, khổ nỗi bản thân anh vẫn còn bị che mắt chẳng hay biết gì.
Nghĩ như vậy... càng t.h.ả.m hơn.
Điều chí mạng nhất là, tất cả chuyện này đều là do Ngụy Huy tự chuốc lấy, chuyện này biết nói lý lẽ ở đâu đây?
Ngụy Huy chẳng có chỗ nào nói lý lẽ cả, uất ức đáng thương lại bất lực, sáng sớm hôm sau khi trời vừa tờ mờ sáng, tranh thủ lúc người trong đại tạp viện còn chưa ngủ dậy anh đã lén lút chuồn mất rồi.
Sợ bị người ta nhìn thấy con mắt gấu mèo của mình sau một đêm ủ bệnh đã càng xanh tím hơn.