“Bây giờ xảy ra chuyện rồi, Ngụy Xuân Tuyết bị bắt, khai ra Ngô Vi chẳng qua là chuyện sớm muộn thôi, cái tính tình của Ngụy Xuân Tuyết thì làm sao có thể vì che chở cho Ngô Vi mà tự mình nhận hết tội được, nó không đổ hết tội lên đầu Ngô Vi là may lắm rồi."

“Đúng là như vậy đấy!"

Bà lão sún răng xòe tay ra:

“Cho nên Ngô Vi bây giờ đang chạy đôn chạy đáo muốn tìm cửa nẻo để cứu con gái."

“Vụ án g-iết người, ai mà dám nhúng tay vào chứ, Ngô Vi không tìm được người thì chỉ có thể quay về cầu xin Ngụy Hữu Tài, bà ta bây giờ không còn chỗ dựa rồi, Ngụy Hữu Tài lại đang lúc 'lương tâm trỗi dậy' cảm thấy áy náy với bà chị già của tôi nhất."

Nói đến đây, bà lão sún răng không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng.

Hạng người như Ngụy Hữu Tài, lợi ích trước mắt thì mẹ già cũng có thể bỏ mặc, lợi ích mất rồi mới chợt nhớ ra là có lỗi với mẹ già.

Để bà ta nói thì đứa con trai như thế hồi đó sinh ra nên bóp ch-ết quách cho xong!

“Cho nên bây giờ nhà họ Ngụy lại thành ra bà chị già của tôi làm chủ rồi, điều kiện bà chị tôi đồng ý để Ngụy Hữu Tài cứu Ngụy Xuân Tuyết chính là bảo Ngụy Xuân Lâm nhường công việc lại cho con trai tôi."

“Ngô Vi vất vả lắm mới thấy được hy vọng, có người hứa hẹn có thể giúp bà ta rồi, bà ta bây giờ còn mong con trai tôi mau ch.óng đến hơn cả tôi nữa, công việc bàn giao xong xuôi một cái là Ngụy Hữu Tài có thể đi nhờ vả quan hệ thuyết phục nhà họ Khấu viết đơn xin giảm nhẹ tội."

Từ Lệ Phấn chậc lưỡi, chuyện này nếu không phải hôm nay bà lão sún răng đến tận cửa nói rõ ngọn ngành cho bà nghe, ước chừng đợi đến sau này nhà họ Ngụy đổi đời, Ngụy Xuân Lâm trở thành kẻ thất nghiệp bà cũng chẳng biết là chuyện gì nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến việc Ngụy Xuân Lâm sắp thất nghiệp, trong lòng Từ Lệ Phấn chỉ có hai chữ —— hả dạ!

Nghĩ lại hồi đó Ngụy Xuân Lâm coi thường con trai thứ hai của bà như thế nào?

Ngay cả vợ của Ngụy Xuân Lâm cũng coi thường con trai và con dâu bà.

Kết quả mới qua bao lâu mà gió tầng nào gặp mây tầng đó, Ngụy Xuân Lâm sắp trở thành kẻ lông bông ngoài đường rồi.

Khóe miệng bà bây giờ còn khó đè xuống hơn cả cái bập bênh bị hỏng ở công viên Lao Động nữa!

Tô Tuế cũng nghĩ giống như bà, nhớ lại hồi mới kết hôn với A Tứ đến nhà họ Ngụy ăn bữa tiệc Hồng Môn Yến đó.

Lúc đó Ngụy Xuân Lâm cao cao tại thượng, đắc ý biết bao nhiêu, bây giờ nhìn lại... trực tiếp trở thành dự bị cho đám du côn rồi.

Con người ta ấy mà, đôi khi không chấp nhận số phận không được đâu.

Kẻ đê tiện ắt có trời phạt mà.

Tô Tuế:

“Ngụy Xuân Lâm cứ thế mà bấm bụng chịu đựng sao?"

“Nó không chịu cũng chẳng có cách nào, làm gì đến lượt nó lên tiếng chứ."

Bà lão sún răng buôn chuyện:

“Có điều vợ nó hình như đang đòi ly hôn với nó đấy, không biết có phải vì thấy nó sắp mất việc hay không."

Chuyện này thì chẳng liên quan gì đến bà lão bà ta cả, bà ta chỉ biết có công việc tốt này, sau này không còn nỗi lo sau lưng, cuộc sống của con trai con dâu bà ta chắc chắn sẽ càng tốt hơn nữa.

Đến lúc đó đôi vợ chồng trẻ ngọt ngào sinh cho bà ta một đứa cháu trai hay cháu gái bà lão bà ta đều vui mừng.

Đây đều là công lao 'đ-ánh' hạ giang sơn cho con trai của bà lão bà ta khi lặn lội đường xá xa xôi đến đây đấy.

Từ Lệ Phấn vẫn còn hơi chưa hiểu:

“Nhưng mà vì Ngô Vi bây giờ không còn chỗ dựa lại phải khép nép nịnh bợ Ngụy Hữu Tài và bà già, vậy bà già còn giữ bác lại làm gì nữa?"

“Cháu không phải muốn phá hỏng chuyện tốt của bác đâu, cháu chỉ là không hiểu thôi."

Chuyện này đơn giản lắm mà.

Bà lão sún răng thốt ra một câu nói đầy tính triết lý:

“Một lần bị rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng."

Cái hạng người như Ngô Vi, miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, trước kia không biết lúc bà ta lật mặt thì không ra con người như thế nào nên không có phòng bị thì thôi đi.

Bây giờ đã từng trải qua sự ngông cuồng của Ngô Vi lúc đắc thế rồi thì cho dù bây giờ Ngô Vi có khép nép đến mấy bà già họ Ngụy cũng không dám tin nữa.

Không có người ở bên cạnh, ngủ cũng chẳng dám ngủ, cứ sợ Ngô Vi giả vờ tội nghiệp rồi nửa đêm lẻn qua bóp ch-ết mình.

Chuyện bên phía bà già họ Ngụy tạm thời đã có kết quả.

Bà lão sún răng Điền Đại Phấn cũng hớn hở cáo từ ra về để chuẩn bị thu dọn đồ đạc về quê gọi người lên.

Tô Tuế đến quán ăn gia đình họ Tống trước năm phút so với thời gian đã hẹn với Dương Mộng, lúc đến Dương Mộng đã ngồi ở vị trí cũ gọi sẵn một bàn thức ăn rồi.

“Chị dâu đến sớm thế ạ?"

Vị trí quen thuộc, Tô Tuế nhắm mắt lại dường như vẫn có thể tái hiện lại cảnh tượng Thẩm Chỉ bị đ-ánh t.h.ả.m hại như thế nào ở đây.

Cô không tin với tính cách của Thẩm Chỉ mà có thể nhịn nhục bỏ qua sau khi bị đ-ánh, dù sao cái vị kia tính tình ngông cuồng ra sao, giới hạn đạo đức thấp đến mức nào Tô Tuế cũng hiếm thấy trong đời.

Cho nên hôm nay chị dâu cô gấp gáp hẹn cô ra ngoài như thế này...

Tô Tuế không có ý định khách sáo xa lạ, sau khi ngồi xuống trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi:

“Chị dâu, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không ạ?"

Cô không hỏi thì thôi, vừa quan tâm hỏi một câu là nước mắt Dương Mộng đã tuôn ra rào rào rồi.

Người phụ nữ mạnh mẽ như chim ưng này lại khóc lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê trong mưa làm Tô Tuế sợ hết hồn.

“Chị dâu chị đừng làm em sợ, có chuyện gì thì mình cứ thong thả mà nói, có phải Thẩm Chỉ lại bày trò gì rồi không?

Hay là chị phát hiện ra anh cả với Thẩm Chỉ có gì mờ ám rồi?"

“Không có."

Dương Mộng vừa khóc vừa gắp thức ăn cho cô:

“Em ăn trước đi, chị chỉ là trong lòng thấy khó chịu thôi."

“Em đừng chê chị dâu phiền..."

Tô Tuế nhìn cô ấy như vậy vừa thấy bực vừa thấy buồn cười:

“Em chê chị phiền làm gì chứ?

Không đúng, vô duyên vô cớ chị không thể vừa lên đã khóc như vậy được."

Nếu vẫn là chuyện Thẩm Chỉ tìm đến tận cửa lần trước thì chuyện đó cũng đã qua bao nhiêu ngày rồi.

Có khóc thì cũng đã khóc xong từ lâu rồi, người có phản xạ dài đến mấy cũng không thể nào bây giờ mới sực nhớ ra mà ngồi khóc trước mặt cô được.

Tô Tuế suy nghĩ một chút:

“Là anh cả em đã làm gì khiến chị đau lòng ạ?"

Dương Mộng khựng lại một chút, không phủ nhận nữa, vừa sụt sịt vừa kể tội với Tô Tuế:

“Anh cả em mấy ngày rồi không đến thăm chị."

“Chị nghe nói dạo này anh ấy cứ xoay quanh Thẩm Chỉ suốt, hôm qua chị tức quá nên đến xưởng tìm anh ấy muốn hỏi cho rõ ràng xem rốt cuộc anh ấy có ý gì."

Nghĩ đến cảnh tượng hôm qua, trong ánh mắt Dương Mộng đều mang theo sự oán hận.

“Lúc đó anh ấy rõ ràng đang ở xưởng, vậy mà anh ấy lại bảo người ta nói với chị là anh ấy không có ở đó, trốn tránh không chịu gặp chị."

“Tuế Tuế em nói xem có phải anh ấy thực sự không cần cái gia đình này nữa rồi không?

Nếu anh ấy không muốn sống chung nữa thì cứ nói thẳng với chị, cùng lắm thì ly hôn..."

Tô Tuế gãi đầu:

“Chị dâu... nếu chị trăn trở chuyện này... thì đúng là chị hỏi đúng người rồi đấy ạ."

Ngụy Huy dạo này vì sao không đến nhà họ Dương, người khác không rõ chứ cô còn không rõ sao?