Nào phải vì Thẩm Chỉ đâu, chẳng có tí quan hệ gì với Thẩm Chỉ cả, anh ta là vì sĩ diện thôi.

Nếu không phải nể tình Dương Mộng hiện giờ tâm trạng không tốt, Tô Tuế đã bật cười thành tiếng rồi, cô cũng không ngờ chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng có thể vô tình sinh ra hiểu lầm.

“Anh cả dạo này không đến thăm chị là vì anh ấy không còn mặt mũi nào để gặp chị cả."

“Không phải vì chuyện của Thẩm Chỉ mà không còn mặt mũi gặp chị đâu, mà là theo đúng nghĩa đen là 'không còn mặt mũi' để gặp chị ấy ạ."

Đối mặt với ánh mắt hoang mang và khó hiểu của Dương Mộng, Tô Tuế không bắt cô ấy phải đoán nữa:

“Anh ấy và A Tứ đ-ánh nh-au một trận...

ừm... nói chính xác hơn là anh ấy bị A Tứ đ-ánh cho một trận rồi ạ."

Đưa tay chỉ vào hốc mắt mình, Tô Tuế nháy mắt tinh nghịch với Dương Mộng:

“Chỗ hốc mắt này tím bầm hết cả rồi, thành mắt gấu trúc luôn.

“Anh cả vốn là người trọng sĩ diện như thế, bị đ-ánh thành ra như vậy thì làm sao dám để chị nhìn thấy, lúc vết thương chưa lành thì chẳng phải phải né tránh chị một chút sao?"

Còn về việc tại sao dạo này Ngụy Huy lại xoay quanh Thẩm Chỉ, chuyện này Tô Tuế cũng có thể đoán được.

“Chị dâu, tin tức chị nghe được về việc anh cả xoay quanh Thẩm Chỉ có lẽ là do Thẩm Chỉ cố ý tung ra cho chị nghe đấy, vì theo như em biết thì dạo này anh cả vẫn luôn muốn nhờ vả quan hệ để giúp A Tứ mua một công việc."

“Anh ấy ước chừng là đã tìm Thẩm Chỉ, Thẩm Chỉ chắc là không nói ch-ết lời, anh ấy liền tưởng bên phía Thẩm Chỉ có quan hệ, thế là mới vội vàng muốn qua lại nhiều hơn với Thẩm Chỉ để sớm lo liệu xong chuyện tìm việc làm."

Nói đến chuyện tìm việc làm Tô Tuế cũng thấy bất lực, cô chưa từng thấy ai bướng bỉnh như Ngụy Huy:

“Em với A Tứ đã nói từ lâu là tụi em không cần công việc, mà anh cả cứ không chịu nghe."

“Bên phía A Tứ có công việc rồi, anh cả không tin, không những không tin mà lời nói ra còn khó nghe, thế là vì chuyện này mà A Tứ mới ra tay với anh cả..."

Cô tóm tắt lại những chuyện đã xảy ra gần đây cho Dương Mộng nghe.

Chuyện bên phía bà già họ Ngụy, chuyện nhà họ Ngụy, và cả lý do tại sao Ngụy Huy lại bị đ-ánh, ngọn ngành mọi chuyện đều được cô kể tỉ mỉ cho Dương Mộng nghe một lượt.

Dương Mộng nghe mà muốn rớt cả hàm luôn.

Đến thức ăn cũng chẳng buồn ăn nữa, Dương Mộng chỉ cảm thấy lượng thông tin Tô Tuế nói quá lớn, cô ấy nghe thôi mà não cũng không kịp nhảy số.

Lúc bắt đầu nghe Tô Tuế kể về việc Ngô Vi vừa đắc thế một cái là bắt đầu ngược đãi bà già họ Ngụy, Dương Mộng không nhịn được mà vỗ bàn khen hay!

Cô ấy và Ngụy Huy là vợ chồng bao nhiêu năm làm sao có thể không hiểu tình hình bên phía Ngụy Hữu Tài được, để cô ấy nói thì bà già đó hiện giờ rơi vào kết cục như vậy đều là đáng đời cả.

Lúc trẻ không hiền từ thì lúc già đừng có trách con cháu không hiếu thảo!

Đặc biệt khi nghe Tô Tuế kể về việc Ngụy Nhiên đã phải chịu bao nhiêu ấm ức dưới bàn tay của bà nội ruột này, Dương Mộng thậm chí còn cảm động mà rơi nước mắt thêm lần nữa.

Đến cả nỗi thất vọng và xót xa dành cho người chồng Ngụy Huy lúc đầu cũng quên sạch sành sanh.

Sau đó nghe Tô Tuế nói Ngụy Xuân Tuyết đã g-iết người, g-iết lão già Khấu Lập Ngôn kia, Dương Mộng sững sờ kinh ngạc.

Cứ tưởng đời Ngụy Xuân Tuyết thế là tàn rồi, không ngờ chuyện vẫn còn chuyển biến.

Nghe Tô Tuế nói Ngụy Xuân Lâm bị Ngụy Xuân Tuyết liên lụy, vì chuyện của Ngụy Xuân Tuyết mà công việc không giữ được, vợ lại đang đòi ly hôn với anh ta...

Dương Mộng hả hê đến mức vỗ bàn đen đét!

Theo lời cô ấy thì chỉ có một chữ —— đáng.

Đáng đời hết!

Giống như Tô Tuế, Dương Mộng cũng từng gặp vợ của Ngụy Xuân Lâm, đến tận bây giờ cô ấy vẫn còn nhớ ánh mắt của vợ Ngụy Xuân Lâm nhìn mình lúc đó là như thế nào.

Nhìn cô ấy giống như nhìn một con lợn vậy, trong ánh mắt đều là sự chán ghét.

Dương Mộng biết vóc dáng mình so với mấy người mảnh mai thì có hơi đậm người một chút, nhưng cô ấy không thấy mình xấu, chẳng phải có từ gọi là châu tròn ngọc nhuận sao.

Cô ấy thấy mình trông châu tròn ngọc nhuận vừa nhìn đã thấy là tướng có phúc rồi, ai mà ngờ được đến chỗ vợ Ngụy Xuân Lâm thì ba chữ sau của 'châu tròn ngọc nhuận' trực tiếp bị lược bỏ luôn.

Trong lòng người ta hình như cô ấy chỉ chiếm mỗi chữ 'lợn' thôi.

Cho nên bây giờ nghe tin đôi vợ chồng đó đòi ly hôn, Dương Mộng thấy hả dạ biết bao nhiêu.

Chữ 'đáng' cứ thế thốt ra liên thanh như s-úng liên thanh vậy.

Nói xong chuyện vui thì phải nói một chút về việc cụ thể là vì sao Ngụy Huy lại bị đ-ánh.

Tô Tuế:

“Trong mắt anh cả có lẽ cảm thấy cuộc sống của em và A Tứ gặp khó khăn."

“Cuộc sống khó khăn mà A Tứ lại không tham lam lợi ích mà bà nội đã hứa hẹn, cũng không có cái nhìn hạn hẹp đến mức vì chút lợi ích đó mà nhúng tay vào chuyện nhà của Ngụy Hữu Tài."

Tô Tuế cười khổ.

“Cho nên anh cả có lẽ vì vậy mà nhen nhóm lại 'hy vọng' đối với A Tứ, cảm thấy A Tứ vẫn còn có thể 'cứu chữa' được, thế là mới bắt đầu một mực muốn giúp A Tứ đi vào con đường chính đạo."

Cũng chính vì lý do này mà bị A Tứ đ-ánh cho một trận nhừ t.ử.

Cô kể lại một lượt những gì Ngụy Huy đã nói lúc đó và cách cô với Ngụy Tứ giải thích cho Dương Mộng nghe, Dương Mộng nghe xong hồi lâu không nói gì.

Lần này là hoàn toàn không khóc nổi nữa, Dương Mộng thậm chí cảm thấy toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối đều mang theo một sự nực cười quái dị.

Cô ấy che miệng hồi lâu rồi mới thốt ra được một chữ, một chữ mà cô ấy sử dụng nhiều nhất hôm nay ——

“Đáng!"

“Anh cả của các em đúng là đáng đời, anh ấy bị đ-ánh đều là đáng đời cả!"

Đối với những lời Tô Tuế nói, Dương Mộng không có nửa phần không tin.

Cô ấy hiện giờ thà không tin tưởng nhân phẩm và lời nói của Ngụy Huy chứ cũng sẽ không không tin nhân phẩm của Tô Tuế và những lời Tô Tuế nói.

Nghĩ đến việc Tô Tuế nói Ngụy Tứ hiện giờ đang hợp tác làm ăn với người ta, Dương Mộng cũng không nhịn được mà cảm thán.

“Trước kia là chị đã hiểu lầm A Tứ rồi, không giấu gì em trước kia chị cũng nghĩ giống anh cả em, đều cảm thấy A Tứ không ra gì, không làm việc đàng hoàng."

Đây đều là nói giảm nói tránh rồi, Dương Mộng là người trong nhà nên biết rõ tình hình, trước kia cô ấy và gia đình cô ấy đã coi thường Ngụy Tứ như thế nào cô ấy biết rõ.

Nhưng ai mà ngờ được chứ.

Ngụy Tứ vốn là tên du côn không ai coi ra gì một khi kết hôn lại trở thành người đáng tin cậy nhất.

Ít nhất là trong mắt Dương Mộng, Ngụy Tứ bây giờ còn đáng tin hơn cả Ngụy Huy.

Kể từ sau khi kết hôn là dốc lòng thương vợ đối xử tốt với vợ, để không cho vợ phải chịu khổ cùng mình mà bây giờ còn tính đến chuyện làm ăn.

Đổi lại là trước kia ai mà nghĩ tới được tên du côn Ngụy Tứ bây giờ vì gia đình mà có thể làm đến mức này.

Dương Mộng thở dài:

“Chuyện này là do anh cả của các em làm quá đáng, lời nói cũng khó nghe, chị hiểu tại sao A Tứ lại ra tay với anh ấy, anh ấy đáng đời."