Cô ấy mắt đầy lệ.

“Hai đêm trước chị nằm mơ thấy Ngụy Huy và Thẩm Chỉ ở bên nhau, để bù đắp cho chị anh ấy đã đưa cho chị rất nhiều tiền, Tuế Tuế em biết không?

Chị đã khóc đến tỉnh cả người, lúc đó chị mới hiểu những năm qua chị và Ngụy Huy tụi chị đã khốn nạn và có lỗi với mẹ chồng đến mức nào."

Cô ấy muốn bù đắp, nhưng hình như không kịp nữa rồi.

Dương Mộng hiện giờ chẳng có chút lòng tin nào vào Ngụy Huy cả, nhưng cô ấy vẫn muốn đ-ánh cược ván cuối cùng.

Bao nhiêu năm tình nghĩa, không cược mà rút thì làm sao cam tâm.

Dương Mộng nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Tuế, giống như một con bạc điên cuồng chộp lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Tuế Tuế, em và A Tứ giúp chị một việc, coi như chị cầu xin em..."...

Một đời người có thể gặp bao nhiêu lần lựa chọn?

Ngụy Huy chưa bao giờ cảm thấy chuyện gì hóc b.úa như hiện tại.

Rõ ràng là một ngày chẳng có gì khác biệt so với bình thường, nhưng nhìn tờ giấy trên tay, anh ta chỉ thấy nực cười.

Cái gì gọi là bắt anh ta đúng bảy giờ rưỡi tối nay phải có mặt tại hẻm Cà Chua để cứu vợ mình?

Nếu không phải trên này có chữ ký của Dương Mộng mà anh ta nhận ra, anh ta đã có thể nghĩ đây là một trò đùa dai thô thiển nào đó rồi.

Đang định đến nhà họ Dương hỏi xem rốt cuộc là tình hình thế nào, chuyện Dương Mộng bị bắt cóc là thật hay giả, thì nghe thấy tiếng chuông báo giờ trầm đục trên tường vang lên.

Bảy giờ tối rồi.

Chỉ còn cách thời gian trên tờ giấy nửa tiếng đồng hồ nữa thôi.

Thời gian ngắn ngủi như vậy để đi từ xưởng đến nhà nhạc phụ rồi lại đến hẻm Cà Chua thì căn bản là không kịp, Ngụy Huy bồn chồn một cách lạ thường, theo bản năng không muốn tin vở kịch như thế này có thể là thật.

Dù sao thì bất kể là anh ta hay Dương Mộng, đều không có thù oán gì với ai cả, ai rảnh rỗi mà đi bắt cóc Dương Mộng để uy h.i.ế.p anh ta chứ?

Uy h.i.ế.p anh ta thì đồ cái gì cơ chứ?

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, chuyện này thà tin là có còn hơn không, Ngụy Huy mặc áo khoác vào đang định đi đến vị trí ghi trên tờ giấy thì ngoài văn phòng bỗng nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân.

Có người vội vã đi về phía anh ta, người chưa tới tiếng đã tới trước:

“Ngụy Huy!

Ngụy Huy cậu có ở đó không?"

Chỉ nghe tiếng thôi là có thể nhận ra người gọi anh ta đang sốt ruột đến mức nào.

Trong lòng Ngụy Huy chùng xuống, anh ta bước ra đón:

“Sao thế?

Đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Người đến là anh hai của Thẩm Chỉ, nhìn thấy Ngụy Huy xong cả người anh ta thả lỏng hơn hẳn, anh ta không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Tiểu Chỉ đâu?

Con bé có ở chỗ cậu không?"

“Thẩm Chỉ?"

Ngụy Huy không hiểu chuyện gì:

“Thẩm Chỉ làm sao có thể ở chỗ tôi được, đã mấy giờ rồi, Thẩm Nhị bên này tôi còn có việc phải đi trước đây..."

Anh ta muốn đi, anh hai Thẩm Chỉ túm lấy anh ta không buông:

“Ngụy Huy, Tiểu Chỉ hôm nay vì cậu mà bỏ nhà đi rồi, cậu còn tâm trí lo chuyện khác sao?"

“Nhạc phụ nhạc mẫu của cậu hôm nay chẳng phân biệt trắng đen gì đã xông vào nhà tôi gây chuyện, lời ra tiếng vào bảo con gái nhà tôi không biết xấu hổ bám lấy cái thứ đàn ông có vợ như cậu."

“Cậu có biết lúc đó suýt nữa làm cha tôi tức đến phát bệnh tim không!"

Ngụy Huy:

“..."

Anh ta tất nhiên là không biết rồi, nếu anh ta biết thì hôm nay chắc chắn không tăng ca mà có thể trốn bao xa thì trốn rồi.

“Thẩm Nhị, bên này tôi thực sự có việc, nếu hai nhà chúng ta có hiểu lầm gì thì đợi hôm khác hai nhà chúng ta ngồi lại nói chuyện cho rõ ràng, cậu buông tôi ra trước đã."

“Cậu có việc?

Việc của cậu có lớn bằng việc của em gái tôi không?!"

Anh hai Thẩm Chỉ tức đến mức muốn vung nắm đ-ấm vào mặt Ngụy Huy:

“Danh dự của em gái tôi sắp bị thằng nhóc cậu hủy hoại hết rồi, vậy mà cậu còn ở đây không coi ra gì hả."

“Sau khi nhạc phụ nhạc mẫu cậu đi khỏi nhà tôi hôm nay cha tôi đã mắng Tiểu Chỉ một trận, đến tận bây giờ Tiểu Chỉ vẫn chưa về nhà, vốn dĩ tôi tưởng con bé qua đây tìm cậu, kết quả người cũng không có ở chỗ cậu."

Mắt anh ta đỏ ngầu:

“Ngụy Huy tôi nói cho cậu biết, em gái tôi mà có chuyện gì thì lão t.ử sớm muộn gì cũng xử đẹp cậu!"

Ngụy Huy vốn dĩ vì tờ giấy trên tay mà trong lòng đang hoảng loạn vô cùng, bây giờ lại bị anh hai Thẩm Chỉ đe dọa như vậy, nhất thời cũng nổi hỏa lên.

“Được được được, các người đều giỏi cả, đều xử đẹp tôi đi, tôi Ngụy Huy chính là thằng hèn hạ nhất các người hết người này đến người khác đều có thể lên mặt với tôi."

“Tránh ra, tôi nói có việc là có việc, bớt cái thói lão t.ử này lão t.ử nọ trước mặt tôi đi, cậu là lão t.ử của ai hả?"

“Không tìm thấy em gái cậu thì cậu mau đi mà tìm đi, cũng chẳng phải tôi giấu người đi đâu, lải nhải ở chỗ tôi thì có ích lợi gì chứ?!"

Nói xong anh ta mạnh bạo đẩy anh hai Thẩm Chỉ một cái, không ngờ đối phương còn khỏe hơn anh ta:

“Ngụy Huy, Tiểu Chỉ hôm nay bỏ nhà đi suy cho cùng là vì cậu, cậu bớt ở đây giả vờ như không liên quan đến mình đi."

“Hai người trước đây hay đi những đâu thì tốt nhất cậu nên nhanh ch.óng dẫn tôi đi tìm người, nếu không bây giờ tôi đ-ánh gãy chân cậu luôn!"

“Dù sao ở đây cũng chẳng có ai khác, tôi đ-ánh gãy chân cậu thì ai biết là tôi làm chứ."

Anh ta cũng là lúc nóng giận lời qua tiếng lại mà nói đến đây, sau khi buông lời đe dọa xong lại sợ ép Ngụy Huy quá mức, bèn dùng chút lý trí còn sót lại mà đưa ra một miếng mồi ngọt...

“Bây giờ đã đến giờ này rồi, tôi không cần biết cậu rốt cuộc có vô tội hay không, coi như cậu xui xẻo đi vì bị tôi tóm được rồi, cậu tốt nhất nên tìm thấy em gái tôi càng sớm càng tốt."

“Chỉ cần tìm thấy người rồi, chẳng phải dạo này cậu vẫn luôn nhờ vả quan hệ muốn kiếm một công việc sao?

Nhà tôi có thể giúp cậu sắp xếp, tìm thấy người rồi thì chuyện gì cũng dễ nói, nhưng nếu không tìm thấy..."

Anh ta cười lạnh:

“Đừng nói là cho cậu thêm một công việc nữa, công việc hiện tại của cậu được điều động tới đây như thế nào thì tôi sẽ khiến cậu phải cuốn gói ra đi như thế ấy!"...

Hẻm Cà Chua, Dương Mộng và Thẩm Chỉ đối mặt nhau mà đứng.

Tô Tuế giống như một trọng tài ngồi xổm một bên với vẻ mặt đầy bất lực, chỉ ước gì lúc này mình có thể biến thành một bông nấm mọc trong góc tường để khỏi phải bị cuốn vào cái bãi chiến trường Tu La như thế này.

Con hẻm tĩnh mịch, Thẩm Chỉ là người lên tiếng trước.

“Dương Mộng, tôi không ngờ chị lại có bản lĩnh như vậy, trước đây là tôi đã coi thường chị rồi."

Những thông tin cô ta thu thập được từ miệng bạn bè của Dương Mộng cơ bản đều là tiêu cực.

Ví dụ như Dương Mộng nhẹ dạ cả tin, Dương Mộng tính tình ngu ngốc lại tự phụ kiêu ngạo, Dương Mộng ích kỷ tư lợi cậy vào điều kiện gia đình tốt nên kiêu căng ngạo mạn...

Tất cả thông tin gộp lại có thể nói Thẩm Chỉ chưa bao giờ để Dương Mộng vào mắt.

Ngay cả lần trước bị Dương Mộng đ-ánh, Thẩm Chỉ cũng không thấy Dương Mộng lợi hại đến mức nào, chỉ là thầm dán cho Dương Mộng cái mác 'mụ đàn bà đanh đ-á' trong lòng thôi.