Dương Mộng cười lạnh:

“Cô không ngờ là tôi sẽ ra tay trước, hẹn cô ra đây chơi bài ngửa trước khi cô làm hại tôi sao?"

“Thẩm Chỉ, hai chúng ta không giống nhau, con người cô cũng giống như thủ đoạn làm việc của cô vậy, chỉ thích chơi trò mờ ám, giở mấy cái tâm cơ vô dụng đó."

“Không lên nổi mặt bàn."

“Nếu tôi không chủ động tìm cô để cô cùng tôi đ-ánh cược một ván, thì ước chừng người cô thuê để hại tôi bây giờ đang trên đường tới rồi nhỉ."

Thấy ánh mắt Thẩm Chỉ thoáng xao động, vẻ mặt chột dạ vì bị nói trúng tim đen, lòng bàn tay Dương Mộng có chút ngứa ngáy, khuôn mặt này của Thẩm Chỉ đúng là rất hợp để ăn tát.

“Cho nên bây giờ cô cũng không cần phải thuê người ngầm hại tôi nữa, tôi dứt khoát tìm cô ra đây hai chúng ta đường đường chính chính cược một ván."

“Giống như tôi đã nói với cô trước đó, cô cứ việc tìm người nhà hoặc bạn bè của cô đi tìm Ngụy Huy nói cô bị mất tích."

“Bên phía tôi cũng nói với Ngụy Huy là tôi sắp gặp chuyện, thời gian gấp gáp chỉ có thể cứu một người, chúng ta xem xem cuối cùng Ngụy Huy sẽ đi cứu ai."

Cô ấy nhìn Thẩm Chỉ một lượt từ trên xuống dưới, sự chán ghét trong ánh mắt không hề che giấu:

“Cô chẳng phải luôn nói Ngụy Huy là vì yêu cô nên mới liều mình cứu cô, chẳng phải nói Ngụy Huy đối với tôi không có tình cảm cô với anh ấy mới là chân ái sao?"

“Vậy thì để tôi xem thử chân ái của hai người là như thế nào, Ngụy Huy có vì cô mà bỏ mặc tôi không, anh ấy là để tâm đến sự an nguy của tôi hay là lo lắng cho cô hơn."

Ánh mắt Thẩm Chỉ sâu thẳm, trước khi đi chỉ trịnh trọng nói với Dương Mộng một câu ——

“Dương Mộng, hãy nhớ kỹ lời hứa của chị, nếu anh ấy chọn tôi thì chị lập tức nhường chỗ cho tôi mà ly hôn với anh ấy đi, đừng có đến lúc đó lại nuốt lời làm tôi coi thường chị."

Nhìn bóng lưng Thẩm Chỉ biến mất, biết cô ta đã đi đến chỗ thường hay đến với Ngụy Huy để đợi Ngụy Huy qua đó tìm mình.

Tô Tuế đứng dậy không nhịn được mà hỏi một câu:

“Chị dâu, có đáng không ạ?"

Hồi trước ở quán ăn gia đình họ Tống khi Dương Mộng cầu xin cô và Ngụy Tứ giúp đỡ, ban đầu cô cứ tưởng điều Dương Mộng cầu xin là muốn Ngụy Tứ tìm người đến 'cảnh cáo' Thẩm Chỉ một phen.

Thẩm Chỉ này không phải hạng người t.ử tế, kể từ sau khi bị Dương Mộng và cô đ-ánh cho một trận thì vẫn luôn tìm người muốn ra tay với Dương Mộng.

Muốn hủy hoại danh dự của Dương Mộng để ép Dương Mộng phải ly hôn với Ngụy Huy.

Chỉ có điều vận khí của Thẩm Chỉ không được tốt cho lắm, đám du côn mà cô ta tìm được đều là người quen của A Tứ nhà cô, việc đối phó với chị dâu của A Tứ thì chẳng ai dám nhận cả.

Nhưng cứ để mặc cho Thẩm Chỉ nhảy nhót lung tung như vậy cũng không phải là cách, Tô Tuế đã chuẩn bị sẵn sàng tìm người để dạy cho Thẩm Chỉ một bài học rồi, lúc đó Dương Mộng cầu xin đến trước mặt cô và A Tứ, cô tưởng Dương Mộng cũng có ý định như vậy.

Muốn bóp ch-ết con bọ chét này.

Nhưng ai mà ngờ được điều Dương Mộng nghĩ, điều cô ấy cầu xin lại là một chuyện khác.

Dương Mộng cầu xin cô giúp đỡ thiết lập cái cục diện này, cầu xin A Tứ giúp đỡ tìm vài người bảo vệ Thẩm Chỉ.

Đúng vậy.

Là bảo vệ Thẩm Chỉ, chứ không phải đ-ánh Thẩm Chỉ.

Lúc đầu ngay cả Tô Tuế cũng không hiểu nổi rốt cuộc Dương Mộng đang nghĩ cái gì, dù sao trong ấn tượng của cô thì Dương Mộng không phải là người thánh mẫu như vậy.

Nhưng đợi sau khi nghe xong lời giải thích của Dương Mộng, Tô Tuế phải thừa nhận rằng Dương Mộng đã đúng.

Dương Mộng bày ra cái ván cược này chính là muốn đường đường chính chính thử xem rốt cuộc Ngụy Huy có lòng hay không, mà nếu có thì lòng anh ta đặt ở đâu.

Điều cô ấy muốn là Ngụy Huy đưa ra cho cô ấy một lời giải thích, muốn kéo Ngụy Huy xuống nước để bày tỏ lòng mình, chứ không phải rơi vào sự dằn vặt và tự khổ để rồi đi tranh giành đấu đ-á với một người đàn bà khác trông vừa khó coi vừa hèn mọn.

Nói một cách đơn giản, sau khi về nhà ngoại và suy nghĩ suốt một thời gian dài như vậy, Dương Mộng không thèm chấp nhặt như Thẩm Chỉ, kẻ chỉ biết dùng nắm đ-ấm với những người phụ nữ giống mình.

Điều đó quá vô vị và cũng quá khó coi.

Vì vậy sau khi ván cược bắt đầu, cô ấy cần Ngụy Tứ phái người bảo vệ Thẩm Chỉ, không phải vì thánh mẫu, mà là trong cái cục diện cô ấy bày ra, cô ấy không muốn Thẩm Chỉ gặp phải một chút bất trắc nào.

Đó không phải là ý định của cô ấy.

Đêm khuya thanh vắng, hễ Thẩm Chỉ mà xảy ra chuyện gì, dù là do Thẩm Chỉ tự chuốc lấy, thì cuối cùng cũng sẽ là cô ấy Dương Mộng không thể giải thích rõ ràng được.

Cô ấy không muốn gánh cái nồi này.

Hơn nữa Thẩm Chỉ này đầu óc có vấn đề, lỡ như vì giành giật đàn ông mà làm ra chuyện tự tàn não tàn gì đó, Dương Mộng sợ mình có miệng cũng không giải thích nổi.

Tô Tuế cũng là sau khi nghe Dương Mộng giải thích xong những suy nghĩ này mới có cái nhìn khác về người chị dâu Dương Mộng này.

Nhưng có cái nhìn khác thì cũng chỉ là cái nhìn khác thôi, đối với ván cược trước mắt, Tô Tuế vẫn cứ nghĩ thế nào cũng thấy trong lòng không chắc chắn.

“Chị dâu, chị biết rõ Thẩm Chỉ sẽ giở trò mà, vậy mà vẫn cứ dốc hết vốn liếng để cược với cô ta... có đáng không ạ?"

Tờ giấy đưa cho Ngụy Huy là do cô viết xong rồi nhờ người gửi qua đó, cô biết trên tờ giấy viết những gì, nhưng bên phía Thẩm Chỉ thì Dương Mộng đã cho Thẩm Chỉ quá nhiều quyền hạn rồi.

Để Thẩm Chỉ tự tìm người đi nói với Ngụy Huy là Thẩm Chỉ gặp chuyện.

Nghĩ cũng biết, người mà Thẩm Chỉ tìm chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối để tăng thêm tính nghiêm trọng của sự việc.

Tô Tuế cau mày có chút bất an:

“Chị dâu, lỡ như người mà Thẩm Chỉ tìm không thành thật, không giống như tụi em chỉ đơn thuần nói là người gặp chuyện thôi, mà là vừa đe dọa vừa dụ dỗ ép anh cả phải đi tìm Thẩm Chỉ."

“Vậy thì ván cược này ngay từ đầu đã không công bằng rồi..."

Đối với Dương Mộng mà nói thì quá bị động rồi.

Dương Mộng tựa vào tường, trong con ngươi phản chiếu bóng đèn đường, nở một nụ cười khổ:

“Tuế Tuế những gì em nói chị đều hiểu, chị cũng đã nghĩ tới việc Thẩm Chỉ chắc chắn sẽ giở trò."

“Nhưng mà... cho dù người Thẩm Chỉ tìm có là đe dọa hay dụ dỗ đi chăng nữa... thì chị vẫn là vợ của Ngụy Huy mà."

“Em nói chị ngây thơ cũng được, nói chị vừa muốn cược lại vừa muốn bỏ cuộc cũng được, chị chỉ muốn biết bao nhiêu năm tình nghĩa vợ chồng Ngụy Huy rốt cuộc có đặt chị ở trong lòng hay không."

Nếu bắt cô ấy phải giống như Thẩm Chỉ, vì để dẫn dụ Ngụy Huy đến cứu mà không ngừng thêm vào những cái bàn cân cho bản thân mình, dùng sự đe dọa hay dụ dỗ hoặc là vì để thắng mà mời bậc tiền bối ra mặt để gây áp lực cho Ngụy Huy...

Dương Mộng không phải không làm được, nhưng như vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?

Làm sao mà thử thách ra được cái chân tâm ch.ó ch-ết gì chứ.

Nhắm mắt lại, Dương Mộng thì thầm:

“Lần này chị không có bàn cân nào cả, sự cân nhắc về lợi ích chị không bằng Thẩm Chỉ, chị thậm chí giống như Thẩm Chỉ nói... chị không biết sinh nở."

“Cơ hội thắng của chị rất nhỏ, nhưng chị lấy chính bản thân mình ra để cược, cược rằng năm năm qua chị không có gả nhầm người..."...

Bên phía Thẩm Chỉ, cô ta đã không chọn đến quán ăn từng ăn cơm với Ngụy Huy, cũng không chọn đi đến những nơi khác từng đi với Ngụy Huy.