Sự tin tưởng hoàn toàn.
Cảm nhận được cánh tay ôm mình siết c.h.ặ.t thêm, trong cơn mơ màng Tô Tuế dường như nghe thấy một câu nói —
“Tin anh, không cần dựa vào Ngụy Hữu Tài... không cần dựa vào bất cứ ai, anh có thể để em sống những ngày tháng tốt nhất...”...
Sáng sớm hôm sau, Tô Tuế bị đ-ánh thức bởi một loạt âm thanh “hợp xướng” hỗn loạn.
Tiếng c.h.ử.i bới, tiếng khóc, tiếng khóc của mấy người, còn có tiếng lạch cạch không biết là tiếng gì đan xen vào nhau, ồn đến mức cô chỉ muốn tìm hai cục bông nhét vào tai.
Nghe thấy có người đi vào, cô mơ màng hỏi:
“Bên ngoài làm sao thế?
Sao lại ầm ĩ lên rồi?”
Hai ngày nay nhà họ Bùi vì có ba đứa trẻ nghịch ngợm ở đó, có thể nói là ngoài thời gian đi ngủ ra thì chẳng lúc nào yên tĩnh.
Năng lượng của lũ trẻ nghịch ngợm vượt xa sức tưởng tượng.
Giống như diễn biến trong cốt truyện gốc, một chiếc răng của một đứa trẻ trong số đó vẫn bị rụng.
Cũng rụng một cách rất “trùng hợp”.
Ví dụ như trong sách gốc là vì phun cơm vào mặt nguyên thân mạnh quá mà làm rụng răng.
Bây giờ cô vì thuận nước đẩy thuyền tráo đổi hôn sự mà thoát được một kiếp, cái kiếp này liền ứng nghiệm lên người Quách Uyển, bà mẹ kế hiện tại.
Đứa trẻ nhả nước bọt vào cái ca men uống nước của Quách Uyển bị Quách Uyển nhìn thấy, lúc Quách Uyển đuổi theo dạy dỗ thì đứa trẻ bị ngã một cái, làm cái răng vốn đã “lung lay sắp rụng” bị va vào mà rụng mất.
M-áu chảy đầy mồm.
Ngay lập tức, Quách Uyển gặp rắc rối lớn rồi!
Không đùa đâu, Tô Tuế bấm giờ canh chừng, tận mắt nhìn thấy Hoàng Tú Hà mắng Quách Uyển, đứa con dâu này, ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ mà không thèm uống nước.
Trong miệng Hoàng Tú Hà, Quách Uyển dường như đã trở thành người mẹ kế độc ác nhất thế gian.
Mới gả vào cửa chưa giả vờ được hai ngày đã đ-ánh con chồng đến mức m-áu chảy đầy mồm, dùng lời của Hoàng Tú Hà mà nói thì đó là cả đời này chưa thấy người đàn bà nào lòng dạ sắt đ-á như thế.
Cho dù không phải con ruột của mình thì cũng không thể ra tay nặng như thế chứ!
Sự uất ức của Quách Uyển lúc đó chắc chỉ có nguyên thân trong sách gốc mới thấu hiểu được.
Dù sao đây cũng là con đường cũ mà nguyên thân đã đi qua, rõ ràng chẳng làm gì mà lại phải gánh cái danh “độc ác” nổi tiếng khắp cái đại tạp viện này.
Tô Tuế lúc đó đứng xem trò hay của nhà họ Bùi, nhớ lại cốt truyện trong sách sau khi nguyên thân “nổi tiếng”, Quách Uyển còn giả vờ giả vịt đi khuyên nhủ nguyên thân, bảo nguyên thân phải có dáng vẻ của bề trên đừng có chấp nhặt với đứa trẻ không hiểu chuyện.
Đối ngoại còn “tốt bụng” giúp nguyên thân nói tốt, nói nguyên thân còn nhỏ tuổi đôi khi làm việc không nghĩ đến hậu quả, không nghĩ được nhiều như thế, thực ra không có tâm địa xấu.
Quách Uyển nhân cơ hội đó kiếm được một mớ danh tiếng tốt bụng hiểu lễ nghĩa, ngược lại lại đóng đinh nguyên thân vào cột trụ sỉ nhục ngược đãi con chồng.
Vài câu nói “công bằng” trực tiếp khẳng định nguyên thân đã làm “chuyện xấu”.
Tưởng là giải vây nhưng thực chất là đ-âm cho một nhát chí mạng, nghĩ đến cốt truyện trong sách và sự uất ức của nguyên thân, Tô Tuế sau khi xem xong trò hay của nhà họ Bùi, trực tiếp bắt đầu gậy ông đ-ập lưng ông chơi đến mức bay bổng.
Sở dĩ hôm nay dậy muộn là vì cho đến tận đêm qua cô vẫn còn ở bên ngoài “đ-âm” Quách Uyển đấy.
Vợ nhà lão Tống ở viện trước hỏi thăm cô xem Quách Uyển rốt cuộc có đ-ánh rụng răng con chồng thật không.
Tô Tuế liền đứng ở đó giống như Quách Uyển trong sách gốc giúp nguyên thân nói chuyện, trước mặt mọi người giúp Quách Uyển “nói tốt” —
Nào là trẻ con không dạy dỗ đúng là không được.
Nào là răng trẻ con vốn dĩ đã sắp rụng rồi không thể nói là do chị Quách Uyển đ-ánh rụng được, chị Quách Uyển không phải hạng người như thế, có lẽ là lần đầu làm mẹ không quen nên không biết quản dạy trẻ con, ra tay không biết nặng nhẹ...
Dù sao thì cô đ-âm cũng rất hăng, cũng chẳng quan tâm nói thế lương tâm có đau hay không, cô làm vậy là để trút giận cho nguyên thân, chứ không phải để làm người tốt thực sự đi nói lời công bằng.
Chẳng có tiêu chuẩn đạo đức cao thượng đến thế để thay nguyên thân lấy đức báo oán.
Nghĩ đến vẻ mặt đầy thâm ý của đám người vợ nhà lão Tống sau khi nghe xong những lời “tốt đẹp” của cô đêm qua, Tô Tuế không nhịn được mím môi nhịn cười, rúc vào trong chăn.
Ôi trời, mình đúng là xấu tính thật mà.
“Cười cái gì đấy?”
Ngụy Tứ thấy cô như vậy cũng thấy buồn cười, vươn tay bới cô ra khỏi chăn.
Tô Tuế nũng nịu:
“Không cười mà, khụ, bên ngoài rốt cuộc lại náo loạn cái gì thế?
Vẫn là chuyện răng thằng Đại Bảo bị rụng à?”
“Cứ ầm ĩ mãi thế này đúng là không dứt được mà.”
“Không phải.”
Ngụy Tứ vừa giúp cô mặc áo khoác vừa nói, “Lần này là vì chuyện về nhà ngoại.”
“Hoàng Tú Hà không định cho Quách Uyển về, Quách Uyển không chịu, tức giận bỏ bê không nấu cơm nữa, làm mấy đứa Đại Bảo bị đói, thế là gào lên khóc đấy.”
Tô Tuế cạn lời, phải nói là ba đứa trẻ nghịch ngợm nhà họ Bùi này gây gổ thì gây gổ thật, nhưng cái khoản thèm ăn này thì cũng khá buồn cười.
Nhớ lại sáng sớm ngày đầu tiên cô gả qua đây lúc nấu cơm, ba đứa trẻ vì muốn được miếng ăn mà đúng là nhận “giặc” làm cha, cô chỉ đâu là ba đứa trẻ mê muội đ-ánh đó.
Ngay cả người bà nội ruột bình thường tốt với chúng nhất cũng bị chúng vặc lại không nể nang, bảo bóc phốt là bóc phốt luôn.
Chưa từng thấy ba anh em nhà nào giống nhau đến thế, nghịch ngợm như nhau và cũng có tâm hồn ăn uống như nhau.
Cho nên bây giờ nghe thấy ba đứa trẻ vì không có cơm ăn mà gào khóc, Tô Tuế hết cả cáu gắt lúc ngủ dậy, cười suýt thì lộn nhào từ trên giường xuống.
Ngụy Tứ nhìn thấy vừa bực vừa buồn cười, vội vàng đỡ lấy cô:
“Vui đến thế cơ à?”
Tô Tuế nhân lúc anh đỡ cô thì ôm chầm lấy cái eo thon của anh, dùng giọng mũi nói:
“Không phải vui, mà là may mắn.”
Cô bấm ngón tay út cho Ngụy Tứ xem:
“Chỉ thiếu một chút xíu thôi, chỉ bấy nhiêu thôi, là em đã phải đi làm mẹ kế của ba tiểu ma đầu đó rồi.”
“Em không dám nghĩ nếu như không được tráo đổi hôn sự, em gả cho Bùi Nham...”
Nói đến đây, cảm nhận được bàn tay đang ôm mình đột nhiên siết c.h.ặ.t, Tô Tuế vỗ vỗ cánh tay Ngụy Tứ:
“Em nói là giả sử thôi, giả sử em đi làm mẹ kế thì cả đời này của em không biết sẽ khổ sở đến mức nào.”
Trẻ con ngoan thì còn đỡ, chứ ba đứa nhà họ Bùi đó... chậc, xin miễn thứ lỗi.
Tô Tuế cảm thán:
“Em đúng là thoát được một kiếp mà, tạ ơn trời đất cảm ơn Quách Uyển.”
Nói đoạn, bụng cô không kìm được mà kêu lên một tiếng.
Tô Tuế đỏ bừng mặt.