Ngụy Tứ không cười nhạo cô, ngược lại còn mượn động tác ôm người mà xốc cô lên một chút, dịu dàng hỏi:

“Đói rồi à?

Đi, ra ngoài ăn sủi cảo chiên nào.”

Tô Tuế mặt càng đỏ hơn, thấy Ngụy Tứ ôm cô định đi ra ngoài cô liền giãy giụa hai cái:

“Anh đặt em xuống trước đã, đi ra ngoài thế này trông ra làm sao.”

Bên ngoài nhà họ Bùi đang náo loạn như thế, cô lại nhàn nhã được Ngụy Tứ bế kiểu công chúa đi ra ngoài, hai nhà lại còn ở đối diện nhau, vừa mở cửa ra là chạm mặt ngay...

Nghĩ đến cảnh tượng đó Tô Tuế xấu hổ đến mức nóng bừng cả người.

Và lại...

Tô Tuế thắc mắc:

“Sáng sớm ra lấy đâu ra sủi cảo chiên?”

Ngụy Tứ:

“Mẹ và Nhiên Nhiên gói đấy, nếu không ba đứa trẻ nhà họ Bùi sao lại khóc t.h.ả.m thiết thế.”

Ý ngoài lời chính là nhà họ Bùi sáng ra cơm cũng chẳng có, mẹ chồng nàng dâu đấu đ-á nhau.

Bên nhà họ Ngụy lại đang chiên sủi cảo thơm phức, so sánh như vậy, lũ trẻ nghịch ngợm hàng xóm không thèm đến phát khóc mới là lạ.

Tô Tuế:

“Phụt...”...

Trong bếp, mẻ sủi cảo chiên thứ hai của Từ Lệ Phấn vừa vặn ra lò thì thấy con dâu cưng của mình từ trong phòng đi ra.

Thằng con trai trời đ-ánh của bà cao lớn lù lù đi theo phía sau, nhìn mà thấy ngứa mắt.

Từ Lệ Phấn:

“Hôm nay lạnh thế này anh không biết nhắc Tuế Tuế mặc thêm áo vào à?”

Lời này là nói với ai, người nghe đều tự hiểu lấy.

Ngụy Tứ bất lực, cũng không biện minh.

Tô Tuế thì cười giải thích:

“Mẹ, không trách anh Tứ đâu, anh ấy bảo con mặc thêm rồi nhưng con chê mặc nhiều rườm rà trông không đẹp nên không nghe lời anh ấy.”

Từ Lệ Phấn đổi giọng cực nhanh:

“Cũng đúng, thanh niên các con thích làm đẹp, không mặc thì không mặc.”

“Mẹ nhớ mẹ có cái áo len gile ấm lắm, để lát nữa mẹ tìm cho con, cái đó mặc bên trong vừa ấm lại không bị b-éo.”

Nói xong bà dường như sợ mình nói lời không lọt tai, vội vàng chữa cháy thêm một câu:

“Vả lại con cũng chẳng b-éo.”

Ngụy Nhiên ló đầu ra từ sau lưng bà xen vào:

“Chị dâu em không b-éo tí nào đâu.”

Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé vui vẻ vẫy vẫy Tô Tuế, như thể đang dâng bảo bối nói:

“Chị dâu chị mau lại đây xem em làm gì cho chị này, hôm qua chị chẳng phải nói muốn ăn sủi cảo chiên sao?”

“Anh hai sáng sớm còn định đi mua cho chị, em liền giữ c.h.ặ.t anh ấy lại luôn, bên ngoài làm sao nhiều nhân thịt bằng nhà mình làm được, chị xem mấy cái trông xấu xấu này đều là em gói đấy.”

“Tuy nhìn không đẹp, nhưng em gói chắc chắn là nhân rất to.”

So với vẻ rụt rè lúc mới về, có lẽ là vì đã nói chuyện rõ ràng với Từ Lệ Phấn, hoàn toàn xóa bỏ khoảng cách bao nhiêu năm qua, cũng có lẽ là cảm thấy ở nhà mẹ ruột thực sự thoải mái hơn.

Tính tình Ngụy Nhiên đã cởi mở hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Tô Tuế hưởng ứng:

“Thế thì chị phải ăn mười mấy cái mới được!”

Từ Lệ Phấn cười trêu chọc:

“Mười mấy cái là không được đâu, con nhìn thì biết, em chồng con sợ con ăn không no nên cái nào cái nấy nó gói to gần bằng cái bánh bao luôn rồi, chẳng phải nhân to là gì.”

Tô Tuế:

“...?”

Hay thật, sủi cảo chiên trực tiếp tiến hóa vượt cấp thành bánh bao chiên nước luôn à?

Đây đúng là sợ chị dâu này bị đói mà!

Đang nói cười, Tô Tuế nhìn thoáng qua thấy phía sau có một bóng người dường như luôn chằm chằm nhìn về phía này.

Hoài nghi quay đầu lại nhìn, bất thình lình chạm ngay phải đôi mắt đỏ hoe đầy cay đắng của Quách Uyển...

Hơi đáng sợ.

Đặc biệt là Quách Uyển cứ thế lẳng lặng nhìn chằm chằm về phía này, không nói năng gì cũng không có động tác gì.

Nhìn mà thấy rợn cả người.

Nhận ra sự không tự nhiên của Tô Tuế, Từ Lệ Phấn liếc nhìn về phía Quách Uyển một cái, bực bội lườm cho bà ta đi chỗ khác rồi mới nhỏ giọng nói với Tô Tuế.

“Con đừng để ý đến nó, náo loạn suốt cả buổi sáng rồi.”

Tô Tuế tò mò:

“Quách Uyển náo loạn à?”

Không nên chứ, Quách Uyển không phải hạng người thiếu kiên nhẫn như thế.

Từ Lệ Phấn:

“Không phải, là Hoàng Tú Hà và con gái bà ta náo loạn.”

Vốn là đối thủ lâu năm, hai bà già Hoàng Tú Hà và Từ Lệ Phấn có thể nói là so kè nhau trên mọi phương diện, muốn đè đầu cưỡi cổ đối phương.

Ngay cả chuyện sinh con đẻ cái cũng so đo với nhau mà sinh.

Con trai lớn của Hoàng Tú Hà sinh sớm, con trưởng giờ đã 30 rồi, cũng giống như anh cả của Ngụy Tứ, đã không còn ở cái đại tạp viện này từ lâu rồi.

Cũng vì Hoàng Tú Hà sinh con sớm, Từ Lệ Phấn muộn hơn vài năm, mấy năm đó Hoàng Tú Hà không ít lần cười nhạo Từ Lệ Phấn sau lưng là con gà không biết đẻ trứng.

May mà Từ Lệ Phấn không bốc đồng, không uống linh tinh mấy thứ thu-ốc nam làm hỏng c-ơ th-ể, tuy có con muộn một chút nhưng vẫn có hai trai một gái, chính là Ngụy Tứ, anh cả Ngụy Tứ và Ngụy Nhiên.

Hoàng Tú Hà thì khác, bà ta đúng là khéo đẻ, tổng cộng sinh được ba trai một gái.

Bùi Nham kết hôn cùng ngày với Ngụy Tứ là con trai thứ hai của Hoàng Tú Hà, mấy đứa em bên dưới đều chưa lập gia đình.

Về điểm này Hoàng Tú Hà coi như đã thắng Từ Lệ Phấn một ván trong cuộc chiến sinh con.

Hồi trẻ suốt ngày khoe khoang Từ Lệ Phấn không bằng mình, khoe mãi cho đến tận lúc Từ Lệ Phấn ly hôn.

Sau này Từ Lệ Phấn ly hôn rồi Hoàng Tú Hà không khoe khoang nữa, cũng không phải là vì đạo đức tiến bộ gì.

Mà là lúc đó mấy đứa con nhà bà ta vừa vặn đến cái tuổi ch.ó cũng ghét, bà ta suốt ngày đ-ánh mắng còn không xuể nên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà khoe khoang đa t.ử đa phúc nữa.

Con cái đông thì chuyện tương ứng cũng nhiều.

Giống như bây giờ, con trai lớn nhà họ Bùi dọn ra ngoài không ở chung với gia đình nữa, nhưng hai đứa nhỏ nhà họ Bùi chẳng phải là chưa lập gia đình sao?

Hai đứa đó một đứa ham ăn một đứa lười làm, hai đêm trước không có nhà là vì anh hai cưới vợ mới, chúng vì muốn nhường chỗ cho đôi vợ chồng mới cưới nên sang nhà ngoại của Hoàng Tú Hà ở nhờ.

Buổi tối không về thì ban ngày về ăn cơm.

Bây giờ hai ngày tân hôn đã qua, hai đứa đó dọn hẳn về rồi chẳng phải là phải đụng độ với Quách Uyển, người chị dâu mới này sao?

Nghe Từ Lệ Phấn nói nhỏ, Tô Tuế nhớ lại một chút, trong sách gốc hai đứa em chồng này của nhà họ Bùi, hoàn toàn là hai kẻ ích kỷ phiền phức.

Không ít lần gây khó dễ cho nguyên thân.

Mà mỗi lần xảy ra mâu thuẫn nguyên thân chịu uất ức Quách Uyển, người hàng xóm người chị tốt này nhất định sẽ khuyên nhủ nguyên thân.

Nói nguyên thân làm chị dâu thì phải nhường nhịn em chồng một chút, nhìn thì có vẻ giúp nguyên thân nói chuyện nhưng thực chất từng câu từng chữ đều thiên vị em chồng nhà họ Bùi.

Chương 34 - Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia