Bị bao nhiêu người nhao nhao kích tướng, đầu óc bà ta nóng lên, cũng chẳng màng rẻ hay đắt, bất chấp tất cả, bà ta đ-ập mạnh tay xuống quầy, nhịn đau trong lòng, gào to:
“Từ Lệ Phấn, lấy cho tôi mười sáu cái bánh bao!”
“Nhà tôi đông người, mua ít không đủ ăn!”
Lúc xếp hàng bà ta vẫn luôn lắng nghe đấy, người mua nhiều nhất cũng chỉ lấy năm cái, tám cái bánh bao thôi.
Giờ bà ta một hơi lấy mười sáu cái, gấp đôi số người mua nhiều nhất ở đây, bà ta không tin, đám ch.ó mắt thấp này còn dám sủa với bà ta.
Có tiền thì Từ Lệ Phấn đương nhiên phải kiếm, vừa nghe thấy đối thủ truyền kiếp bị kích động đến mức chi đậm, bà đồng ý rất nhanh vì sợ Hoàng Tú Hà bình tĩnh lại sẽ hối hận ——
“Được rồi, tôi gói cho bà ngay đây, mười sáu cái bánh bao phải không?
Bốn tệ tám hào, tiền cứ để trên quầy là được.”
Bốn tệ tám hào?!
Ngay lập tức, bộ não đang nóng bốc khói của Hoàng Tú Hà “xèo" một tiếng, giống như bị Từ Lệ Phấn dội cho một gáo nước lạnh từ xa.
Bà ta thậm chí còn không biết mình đã trả tiền thế nào, xách bánh bao về nhà ra sao, đến khi định thần lại, bánh bao trong tay đã bị ba cục cưng hét lên tranh cướp mất rồi...
Nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc Hoàng Tú Hà còn chưa kịp phản ứng, một tiếng gào thét như bị cắt thịt đã thốt ra:
“Bỏ bánh bao xuống cho bà!
Lũ ranh con này!”
Đây là lần đầu tiên bà ta mắng lũ cục cưng nhà mình.
Chỉ vì mười sáu cái bánh bao, vì bốn tệ tám hào ch-ết tiệt đó!
Bùi Nham nhíu mày ngồi dậy từ trên giường:
“Mẹ, sáng sớm có chuyện gì mẹ cứ nói đàng hoàng, hét cái gì mà hét.”
Tối qua anh ta uống r-ượu đến nửa đêm, lúc về ngủ lơ mơ đầu vốn đã đau, vừa mới đi vệ sinh xong định ngủ nướng thêm lúc nữa, không ngờ mắt còn chưa kịp nhắm đã bị tiếng gào của mẹ mình làm cho tỉnh hẳn.
Nói xong, anh ta hít hít mũi:
“Mùi gì thế?”
Đại Bảo xách bánh bao lon ton chạy lại như dâng bảo vật:
“Bố, bà nội mua bánh bao rồi!”
Vì mấy cái bánh bao thịt lớn, Đại Bảo chẳng thèm để bụng chuyện bà nội mắng mình là lũ ranh con nữa.
Bùi Nham nhìn túi bánh bao lớn thì ngẩn người ra một lúc:
“Đây là mua mấy cân thế, nhiều vậy.”
Nói đoạn, cũng chẳng khách khí, thò tay móc ra một cái bắt đầu ăn, một miếng c.ắ.n xuống, tiếng động phát ra từ mũi anh ta thật là luyến láy...
Bùi Nham:
“Ừm... ngon quá!
Mẹ mua bánh bao này ở nhà ai thế?
Con thấy sau này nhà mình cũng khỏi làm bữa sáng nữa, cứ ăn cái này là được.”
Vốn dĩ trong lòng đã bực bội, nghe con trai nói vậy Hoàng Tú Hà suýt chút nữa trợn mắt ngất xỉu.
Nếu bánh bao dở tệ bà ta còn có thể tìm cớ đợi Từ Lệ Phấn về mà gây gổ một trận ra trò về chuyện cái bánh bao.
Nhưng nhìn tướng ăn của con trai thứ hai nhà mình, chỉ một lúc thôi mà hai tay đã cầm hai cái bánh bao lớn rồi, cái má phồng lên như hai cái gáo nước vậy.
Có thể thấy bà ta chẳng thể mượn cớ nói bánh bao không ngon để mắng đối thủ lừa tiền được rồi....
Càng nghĩ... càng tức!
Bùi Nham miệng nhai bánh bao nói lúng b.úng:
“Mẹ, con đang nói chuyện với mẹ mẹ tính toán cái gì thế?
Con bảo sau này nhà mình cứ ăn cái này là được...”
“‘Cứ’ ăn cái này là được?”
Hoàng Tú Hà dù có nhịn không muốn nổi cáu với con trai giỏi giang đến đâu, lúc này cũng không nhịn nổi nữa.
“Anh có biết một cái bánh bao này bao nhiêu tiền không?
Còn hỏi tôi mua mấy cân?
Hừ, mấy cân?
Tôi nói cho anh biết người ta vốn dĩ không phải bán theo cân đâu, người ta bán theo cái, một cái, hai cái... bán kiểu như vậy đấy!”
Đây là chuyện lạ ở chỗ họ, ít nhất là Hoàng Tú Hà chưa từng thấy ai làm ăn kiểu này.
Nhưng Bùi Nham đi nam về bắc có chuyện lạ gì mà chưa thấy, nghe vậy thản nhiên gật đầu:
“Chỗ khác cũng có nơi bán theo cái mà, những tiệm lâu đời bán hàng rất kiêu, mẹ mua ở tiệm lâu đời nào thế?
Chỗ mình cũng có tiệm lâu đời chuyên làm bánh bao rồi à?”
Hừ.
Tiệm lâu đời?
Hoàng Tú Hà tức đến mức bật cười:
“Phải, tôi mua ở tiệm ‘lâu đời’ đấy, mua từ tay ‘con mụ già lâu đời’ Từ Lệ Phấn đấy!”
Chỉ vào bánh bao, bà ta tiếc tiền đến hít hà:
“Còn đòi ăn hàng ngày, nhà ai ăn nổi?
Một cái đã ba hào, ngày nào cũng ăn anh kiếm bao nhiêu tiền cho đủ?”
Bùi Nham kinh ngạc:
“Mua ở nhà bác Từ á? hèn chi, con đã bảo chỗ mình sao tự dưng có bánh bao ngon thế này, nhìn là biết tay nghề của vợ Ngụy Tứ rồi.”
Nghĩ đến chuyện dạo trước mẹ anh ta dường như có lầm bầm với anh ta, nói nhà họ Ngụy đối diện dự định làm hộ cá thể buôn bán nhỏ, lúc đó mẹ con họ đều coi như trò cười thấy nhà họ Ngụy đúng là làm bậy.
Nhưng giờ nhìn lại, chỉ dựa vào hương vị bánh bao này sợ là không lo không bán được, đừng nói, người ta còn làm nên chuyện thật.
Bùi Nham:
“Haiz, lúc nào cũng vậy, người có tay nghề thì chẳng bao giờ ch-ết đói được...”
Anh ta đang ở đó đổ thêm dầu vào lửa mà cảm thán với Hoàng Tú Hà, thì đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, nhìn theo hướng phát ra tiếng động thì thấy cửa nhà bị người ta từ bên ngoài đ-á vỡ cả khung, giây tiếp theo, chị dâu anh ta dựng ngược lông mày đi vào...
Mặt trời dần dần lên đến đỉnh đầu, hai mẹ con Từ Lệ Phấn và Tô Tuế dọn dẹp xong đống hỗn độn ngày hôm nay rồi đóng cửa tiệm đ-ấm bóp vai đi về nhà.
Từ Lệ Phấn:
“Cũng may lúc đầu nghe lời con thuê một chỗ gần nhà, nếu không mẹ mệt đến mức ngủ quên giữa đường mất.”
Ai mà ngờ được chỉ là một tiệm bánh bao, lại còn là một tiệm bánh bao mà theo bà thấy chắc chắn không mở được lâu lại có thể mệt như thế này chứ!
Tô Tuế bĩu môi:
“Mẹ, từ ngày mai chúng ta bắt đầu cung ứng có hạn thôi, nếu không cứ làm quần quật thế này mẹ con mình mệt đến biến dạng mất.”
Trời mới biết lúc đầu sở dĩ cô muốn bắt đầu từ đồ ăn sáng, chính là để bận rộn xong buổi sáng thì ban ngày cô có thể ôn bài.
Vừa học vừa làm mà.
Nếu không thì chẳng ôn tập gì mà nói muốn tham gia thi đại học, muốn thi vào đại học làm sinh viên đại học thì đúng là lời nói suông.
Tô Tuế chưa bao giờ coi nhẹ kỳ thi đại học của bất kỳ thời đại nào, dù là năm bao nhiêu, chỉ cần là thi đại học thì đều là ngàn quân vạn mã đi qua cầu độc mộc.
Dựa vào cái gì mà cô xuyên không đến lại có thể nhẹ nhàng ở trên cầu độc mộc gạt bỏ những thí sinh đã nỗ lực ngày đêm kia chứ?
Không công bằng, cũng không khoa học.
Nên cô phải dành thời gian nỗ lực gặm sách, phải cho người ta biết ý định tham gia thi đại học của cô không đơn thuần chỉ là một giấc mơ hay một khẩu hiệu.