Mà vừa muốn làm ăn lại vừa muốn có thời gian ôn tập, bán đồ ăn sáng dường như là một lựa chọn tối ưu có thể cân bằng cả hai.
Ít nhất Tô Tuế trước đây đã nghĩ như vậy.
Nhưng giờ...
Cô và Từ Lệ Phấn dìu nhau, hai mẹ con đều biết, cứ thế này mãi là không ổn, điều này hoàn toàn khác với dự tính ban đầu của hai người họ.
Ai mà ngờ bánh bao này lại bán chạy đến thế chứ?!
Từ Lệ Phấn xót xa:
“Nếu mà giới hạn số lượng... thì bớt kiếm được bao nhiêu tiền nhỉ?”
Bà không nỡ bán ít đi, lại hiểu sâu sắc rằng cứ tiếp tục thế này quả thực không ổn, vả lại người đông bà còn không biết tính toán cho lắm, vừa tính tiền thối tiền vừa gói bánh bao cũng bận không xuể...
Do dự hồi lâu, bà thử mở lời với con dâu:
“Tuế Tuế, con xem chúng ta tìm người giúp một tay nhé?”
“Bác Hồ nhà mình cũng đang rảnh, thay vì bà ấy ở nhà hậm hực với con dâu, chi bằng chúng ta thuê bà ấy đến tiệm giúp mình.”
Càng nói càng thiếu tự tin, đây dù sao cũng là chuyện làm ăn do con dâu chủ trương, bà làm mẹ chồng mà mở miệng nói muốn thuê người giúp... lời vừa thốt ra, quả thực có chút chột dạ.
Cứ như bản thân làm mẹ chồng này lười biếng đã đành lại còn muốn can thiệp vào chuyện làm ăn của con dâu vậy.
Từ Lệ Phấn có chút ngại ngùng:
“Đương nhiên, nếu con thấy hai mẹ con mình lo liệu được thì chúng ta không tìm người giúp nữa, mẹ chủ yếu là sợ con mệt thôi.”
“Tìm người giúp đương nhiên là được ạ, chỉ là...”
Tô Tuế vẻ mặt do dự, nhìn quanh không thấy ai mới hạ thấp giọng nói với Từ Lệ Phấn.
“Chỉ là bác Hồ có được không mẹ?”
Cô vẫn còn nhớ bác Hồ nói con dâu ở nhà nuôi chuột mà, điều kiện vệ sinh này nghe qua đã thấy không đạt chuẩn rồi.
Tô Tuế khó xử:
“Chúng ta làm đồ ăn đưa vào miệng người ta, nhà bác Hồ... lỡ như vệ sinh không tốt làm người ta đau bụng thì chúng ta tự đ-ập nát bảng hiệu của mình mất.”
Nghe hiểu con dâu đang lo lắng điều gì, Từ Lệ Phấn “xì" một tiếng:
“Đó là con dâu bà ấy bẩn thỉu, chứ bà ấy thì chẳng bẩn chút nào đâu, nếu không thì cũng không đến nỗi cãi nhau với con dâu thành ra như vậy.”
Nếu Hồ Đinh Lan là người lôi thôi một chút, con dâu không dọn dẹp bà ấy nhắm mắt cho qua cũng không dọn dẹp.
Chẳng nói đâu xa, chính Hồ Đinh Lan đã bớt được không ít bực mình rồi.
Chẳng phải là vì thật sự không chịu nổi, không nhìn nổi sự lôi thôi của con dâu, ngày tháng không sống nổi với nhau nên Hồ Đinh Lan mới tự ép mình thành ra thế này sao.
Nói nhỏ giọng, Từ Lệ Phấn cười bảo:
“Con không biết đâu, Hồ Đinh Lan lúc trẻ là người ngăn nắp, sạch sẽ nhất khu tập thể mình đấy.”
“Bà ấy là người yêu sạch sẽ, có cái từ gì ấy nhỉ... sạch gì ấy nhỉ...”
Tô Tuế:
“Sạch sẽ quá mức ạ?
Ám ảnh cưỡng chế?”
Từ Lệ Phấn:
“Đúng, chính là nó, bà ấy thực ra có chút sạch sẽ quá mức, nếu không cũng không đến nỗi vì chuyện vệ sinh mà cãi nhau với con dâu như vậy.”
Tô Tuế nghe xong cũng vui lây.
Sạch sẽ quá mức thì tốt quá!
Sạch sẽ vẫn hơn là lôi thôi.
Cô lập tức giơ cả hai tay tán thành:
“Vậy thì tốt quá, chỉ cần bác Hồ đồng ý giúp, bảo bác Hồ đi làm cái giấy chứng nhận sức khỏe, đến lúc đó chúng ta trả lương hàng tháng cho bà ấy.”
“Một tháng ba mươi tệ bác Hồ có bằng lòng đến không ạ?”
Từ Lệ Phấn tặc lưỡi:
“Lương công nhân bậc hai trong nhà máy một tháng cũng chỉ có ba mươi mấy tệ gần bốn mươi tệ thôi, con trả ba mươi thì đừng nói bác Hồ nhà con, cả cái khu tập thể này ai nghe thấy cũng phải tranh nhau mà đến.”
Khoác lấy tay con dâu, Từ Lệ Phấn nhận việc về mình:
“Chuyện này cứ để mẹ lo, không cần đến ba mươi đâu, cũng chẳng phải làm cả ngày, chỉ là qua giúp bận rộn lúc sáng sớm thôi, con trả bà ấy ba mươi bà ấy lại không biết phải làm thế nào cho phải nữa.”
Tiền nhiều quá mà lại chỉ bận rộn mỗi buổi sáng, người có lương tâm đều sẽ cảm thấy số tiền này kiếm được “phỏng tay".
Từ Lệ Phấn:
“Hai mươi là được, lát về mẹ sẽ nói với bà ấy, thêm một người giúp cũng đỡ cho con cứ ở trong bếp như cái con cù suốt ngày hết gói lại hấp.”
Nghĩ đến việc sắp có thêm người giúp san sẻ, hai mẹ con nhất thời cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
Hai người vừa cùng nhau bước vào khu tập thể, còn chưa kịp vòng ra sân sau đã nghe thấy phía sân sau kêu loảng xoảng không biết đang ầm ĩ cái gì.
Từ Lệ Phấn đỡ trán:
“Lại nữa rồi, nghe tiếng này là mẹ biết ngay chắc chắn là nhà Hoàng Tú Hà.”
Ngoài nhà họ Bùi ra thì sân sau chẳng còn nhà nào hay bày trò hành hạ nhau thế này.
Bà vừa dứt lời, Hồ Đinh Lan đã như con chuột chũi vọt ra tiếp lời:
“Bà đoán chuẩn thật đấy, cái nhà họ Bùi lại loạn lên rồi!”
Từ Lệ Phấn ôm ng-ực:
“Ối mẹ ơi, bà từ đâu chui ra thế?”
Chỉ chỉ vào chiếc ghế trống ở góc tường, Hồ Đinh Lan cười khổ:
“Tôi nãy giờ vẫn ngồi đó mà, bên nhà họ Bùi kia chẳng phải cô con dâu cả lại về gây chuyện sao, con dâu tôi ở nhà lại được đà lấn tới, tôi không muốn nhìn cái mặt vênh váo đó nên ra đây lánh nạn cho thanh thản.”
Câu hỏi này Tô Tuế giải được, con dâu Hồ Đinh Lan rõ ràng là đang thao túng tâm lý mẹ chồng đấy.
Bên Hoàng Tú Hà hễ cãi nhau với con dâu, bên này con dâu Hồ Đinh Lan bắt đầu tiêm nhiễm cho Hồ Đinh Lan rằng cô ta thực ra cũng khá, ít nhất không mắng mẹ chồng như cô con dâu cả nhà Hoàng Tú Hà.
Hồ Đinh Lan cũng chẳng ngốc, tuy không hiểu thao túng tâm lý là gì nhưng những lời con dâu nói bà nghe là thấy không ổn, không lọt tai.
Cứ thế này mãi, thà ra ngoài cho thanh thản còn hơn là ở nhà cãi nhau với con dâu.
Từ Lệ Phấn tò mò hỏi thăm Hồ Đinh Lan:
“Nhà họ Bùi lại loạn chuyện gì thế?
Vẫn là chuyện lần trước à?”
Lần trước con dâu cả Hoàng Tú Hà về gây chuyện chẳng phải là vì muốn nghỉ việc xuống biển làm hộ cá thể nhưng Hoàng Tú Hà nhất quyết không đồng ý sao.
Đã qua một thời gian khá dài rồi, Từ Lệ Phấn còn tưởng con dâu cả Hoàng Tú Hà đã từ bỏ ý định đó rồi chứ, không ngờ lại về gây chuyện tiếp.
Hồ Đinh Lan bĩu môi:
“Đúng là vì chuyện đó, chỉ có điều không giống lần trước.”
“Ồ?”
Từ Lệ Phấn nghe vậy thì nảy sinh hứng thú, “Không giống thế nào?”
Hồ Đinh Lan cũng không úp mở:
“Lần trước là muốn mượn tiền Hoàng Tú Hà bảo là để làm ăn, lần này là không biết nghe ở đâu rằng Hoàng Tú Hà bỏ tiền giúp Quách Uyển trả nợ sính lễ nhà bà.”
“Đây này, trong lòng không cân bằng nên về gây chuyện đấy.”
“Cùng là con dâu, cô ta còn là dâu cả, dâu trưởng cơ đấy, kết quả cô dâu cả này muốn moi chút tiền từ tay mẹ chồng thì Hoàng Tú Hà nhất quyết không đồng ý, quay đi mụ già mẹ chồng này lại chi nhiều tiền như vậy cho cô con dâu thứ hai.”