Nói xong, cô ta nghiến răng nghiến lợi dồn hết sức lực mạnh bạo ném tấm ván cửa vừa giật xuống xuống đất một cách thô bạo!

Một tiếng động lớn vang lên, làm Hoàng Tú Hà giật mình hét to.

Người xem náo nhiệt bên ngoài bàn tán xôn xao, Tô Tuế thì mắt sáng rực lên.

Xuyên không đến bây giờ cô mới lần đầu thấy một người phụ nữ trẻ tuổi cứng cỏi, nói năng làm việc dứt khoát sảng khoái như vậy.

Đây đúng là... quá đỉnh luôn chị ơi!

Thấy Tất Song trút giận xong quay người định đi, Hoàng Tú Hà cũng chẳng màng đến việc có mất mặt trước mặt hàng xóm láng giềng hay không nữa, dù sao thể diện cũng đã bị Tất Song chà đạp sạch sẽ rồi.

Bà ta lạch bạch đôi chân ngắn đuổi theo, ánh mắt nhìn Tất Song như nhìn kẻ thù...

“Tất Song, hôm nay cô mà không nói cho rõ ràng, không t.ử tế nhận lỗi với tôi, thì sau này cô đừng có gọi tôi là ‘mẹ’ nữa!”

“Cái nhà này không phải là nơi cô muốn đến gây một trận rồi bỏ chạy như vậy đâu!”

Tất Song dừng bước:

“Bà vốn dĩ cũng chẳng phải mẹ đẻ của tôi, tôi lớn thế này bà đã nuôi tôi ăn, hay nuôi tôi mặc nuôi tôi đi học chưa?”

Lấy cái đó ra uy h.i.ế.p cô ta, cô ta thèm vào mà gọi mụ già ăn cướp này là mẹ, cô ta đâu có rẻ rúng đến thế.

Cô ta cười lạnh:

“Bà tốt với tôi, tôi mới coi bà là mẹ mà phụng dưỡng, bà không tốt với tôi, đến cả con trai đẻ mình bà còn đối xử tệ bạc, vậy tôi gọi bà một tiếng mụ già ăn cướp không phải là rất chuẩn sao?”

Còn bảo cô ta nói cho rõ ràng?

Còn làm thế nào mà rõ ràng được nữa?

Tất Song:

“Những gì cần nói con đều nói rồi, sau này con sẽ không coi bà là mẹ mà kính trọng nữa, bà cũng không cần phải tìm ‘bậc thang’ cho con xuống làm gì, cũng bớt tìm con trai cả của bà mà nói xấu con đi.”

“Hôm nay trước khi đến đây con đã nói rõ với anh ấy rồi, anh ấy mà còn quản chuyện bên này nữa thì con sẽ ly hôn với anh ấy, đương nhiên, chúng con cũng có lòng tự trọng rồi, bà cũng chẳng cần sợ chúng con lại quay lại mở miệng mượn tiền bà đâu.”

“Chúng con sống được thì sống, không sống được thì dù cả gia đình có đi ăn xin cũng không bao giờ quay lại đây để bị mắng nữa.”

Tất Song nhìn lần cuối người mẹ chồng có trái tim thiên vị đến tận nách của mình, giọng điệu kiên quyết đến mức gần như là lời nguyền rủa.

“Hoàng Tú Hà, bà cứ giữ lấy cái tiền quan tài của bà mà cho cả gia đình con trai thứ hút m-áu đi, để tôi xem sau này bà già rồi không cử động được nữa thì ai thèm quản bà!”

Giống như Tất Song vừa nói, nhà họ Bùi hễ có chuyện gì, lần nào chẳng phải tìm chồng cô ta là Bùi Hà về làm khổ sai.

Có lần nào Bùi Nham gánh vác chưa?

Bùi Nham bận rộn lắm cơ, người ta có tiền đồ mà, không phải bận đi công tác thì cũng bận tiếp khách, cứ như chồng cô ta là kẻ vô dụng nhàn rỗi không bằng, dù có tăng ca đến nửa đêm cũng phải mệt như con gấu ngựa quay về giúp việc nhà.

Cứ như tất cả những điều này đều là đương nhiên vậy.

Bao nhiêu lần rồi, không phải bóng đèn hỏng thì là trong nhà có ai ốm đau Bùi Đại Dũng cõng không nổi phải gọi con trai cả về hoặc là đi mua thu-ốc hoặc là phải cõng người đến bệnh viện.

Ngay cả ba đứa con của Bùi Nham, trẻ con dễ ốm đau, Bùi Nham làm bố chẳng mấy khi quản, lần nào cũng là hành hạ chồng cô ta quay về chạy đôn chạy đáo lo liệu.

Thế mà cũng chẳng được lấy một lời khen.

Làm xong ‘anh hùng vô danh’ mẹ chồng cô ta ra ngoài chẳng bao giờ kể với ai cả, người khác nói không chừng còn chẳng biết chồng cô ta thường xuyên về giúp sức đâu.

Chẳng phải là vì không có tiền sao?

Chẳng phải là vì không có tiền đồ giỏi giang như em trai Bùi Nham sao?

Muốn mượn chút tiền làm ăn nhỏ cũng không xong, trong xưởng mắt thấy sắp không phát lương nổi nữa Hoàng Tú Hà cũng ép hai vợ chồng họ phải bám trụ ở xưởng, trong nhà cơm sắp không có mà ăn cũng chẳng ai quan tâm hỏi han lấy một câu xem có cần giúp đỡ gì không.

Gia đình như vậy, không chỉ Tất Song coi thường, chính Bùi Hà cũng thấy lạnh lòng, nếu không thì hôm nay cũng chẳng để mặc cho vợ về gây ra một trận như thế này.

Tất Song nhìn thấu đáo, mẹ chồng cô ta sở dĩ đối xử với hai vợ chồng họ như vậy, chẳng qua là vì coi thường họ, cảm thấy họ không có khả năng cả đời này chỉ được như vậy thôi.

Nhưng cô ta nhất định không tin vào cái vận mệnh đó.

Lúc đi Tất Song thẳng lưng hiên ngang, nhà chồng cô ta chẳng phải coi thường hai vợ chồng họ sao?

Chẳng phải cảm thấy họ nghèo hèn cả đời không thể trở mình sao?

Cô ta nhất định phải chứng minh điều ngược lại cho họ xem!

Dù chẳng dựa vào ai, cô ta cũng phải cùng chồng sống ra dáng con người!

Nghe thấy Hoàng Tú Hà ở phía sau nhảy dựng lên đòi ‘đoạn tuyệt quan hệ’, Tất Song mỉm cười giễu cợt, chẳng phải là đoạn tuyệt quan hệ sao?

Đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt thôi.

Để xem sau khi đoạn tuyệt quan hệ rốt cuộc là ai hối hận, ai chịu tổn thất lớn hơn.

Mất đi cái ‘thợ lực điền’ gọi là đến đuổi là đi này, bà mẹ chồng tốt của cô ta chắc đêm ngủ cũng không yên đâu.

Để đề phòng vài ngày nữa nhà họ Bùi nhận ra thiếu đi sự giúp đỡ của con trai cả thì không thuận tiện nữa rồi lại quay đầu cho chồng cô ta vài viên kẹo ngọt muốn dỗ dành anh ấy quay lại tiếp tục làm lao lực cho gia đình.

Tất Song nghĩ việc nghỉ việc xuống biển là chuyện cấp bách.

Nghỉ việc xong là đưa chồng con đi nơi khác ngay, không làm nên trò trống gì cô ta nhất định không đưa gia đình quay về.

Còn về phía nhà họ Bùi... hừ, để xem sau khi hối hận mà không tìm thấy họ nữa, Hoàng Tú Hà sẽ tức đến mức nào!

Bên kia Hoàng Tú Hà vẫn còn đang hướng về bóng lưng Tất Song mà hét đấy, lời ra tiếng vào cứ như khẳng định chắc chắn Tất Song sẽ hối hận, hai vợ chồng họ sớm muộn gì cũng phải quỳ gối quay lại cầu xin gia đình tha thứ.

Hoàn toàn không biết cô con dâu mà bà ta đang hận đến nghiến răng nghiến lợi lúc này đã lên kế hoạch rời xa nhà chồng đến nơi khác mưu sinh rồi.

Và đợi đến khi Hoàng Tú Hà nghe được tin tức lại đi tìm con trai cả, thì cả gia đình con trai cả đã trả lại ký túc xá của xưởng, giống như một giọt nước rơi vào biển cả, muốn tìm lại... khó như lên trời.

Chẳng màng đến việc lúc đó Hoàng Tú Hà sẽ đ-ấm ng-ực dậm chân hối hận ra sao, chỉ nói hiện tại, Hoàng Tú Hà vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chỉ tưởng con dâu cả vẫn giống như lần trước chỉ là vì tức giận nên về làm loạn một trận thôi.

Lời nói có cứng rắn đến đâu cuối cùng vẫn phải quay lại mở miệng mượn tiền thôi.

Chẳng có cách nào khác, người nghèo thì chí phải ngắn thôi!

Hướng về bóng lưng con dâu cả nhổ một ngụm nước bọt thật mạnh, đến khi định thần lại Hoàng Tú Hà phát hiện người xem náo nhiệt tụ tập trong sân thế mà vẫn chưa tản đi.

Đứng ở nơi con dâu cả vừa mắng c.h.ử.i lúc nãy bắt chước động tác của con dâu cả chống nạnh, đừng nói, tư thế này bày ra đúng là có khí thế thật.

Bà ta ngẩng cao đầu, cố gắng vớt vát thể diện:

“Người đi rồi các người còn nhìn cái gì nữa?

Nhà ai chẳng có lúc mẹ chồng nàng dâu cãi cọ?

Lúc này lại biết xem trò cười của tôi rồi, cứ như nhà các người không có trò cười để xem vậy.”