Bà ta mắt sắc, lập tức nhìn thấy đối thủ truyền kiếp của mình là Từ Lệ Phấn trong đám đông.
Nghĩ đến khoản ‘tiền lớn’ hơn bốn tệ bị đối phương ‘lừa’ mất sáng nay, Hoàng Tú Hà trút hết cơn giận dữ lên Từ Lệ Phấn...
“Từ Lệ Phấn, chị cũng thật là có mặt mũi mà xem trò cười nhà tôi, sao hả, chị và con dâu cả của chị quan hệ tốt lắm à?”
Hoàng Tú Hà đầy vẻ mỉa mai:
“Cả cái khu tập thể này ai mà chẳng biết chị và con dâu cả của chị đã làm loạn đến mức nào, con trai đều cho không nhà người ta làm con rể ở rể rồi, chị còn mặt dày mà xem trò cười của tôi sao?”
“Ồ, cái này là nhắm vào tôi đấy à?”
Từ Lệ Phấn đều nghi ngờ Hoàng Tú Hà là giống ch.ó điên, sao lại cứ thấy người là c.ắ.n thế nhỉ?
Tô Tuế ghé vào tai mẹ chồng mình, nói nhỏ một câu:
“Bốn tệ tám hào ạ.”
Từ Lệ Phấn bừng tỉnh đại ngộ:
“...”
Được lắm, bà đã bảo Hoàng Tú Hà rảnh rỗi tìm chuyện với bà làm gì, hóa ra là đang đợi ở đây đây.
Kiếm của Hoàng Tú Hà chút tiền thật chẳng dễ dàng gì, làm ăn với người khác là tiền hàng sòng phẳng, làm ăn với Hoàng Tú Hà lại thành kết thêm thù mới rồi.
Cái này biết kêu oan ở đâu đây?
Bà không thể vì muốn giao hảo với Hoàng Tú Hà mà để Hoàng Tú Hà chiếm hời mua đồ không trả tiền được chứ?
Trong lòng cảm thấy bất lực, nhưng Từ Lệ Phấn cũng không phải là người dễ bị bắt nạt.
Nhìn Hoàng Tú Hà từ trên xuống dưới một lượt, bà thấy Tất Song gọi Hoàng Tú Hà là ‘mụ già ăn cướp’ đúng là rất chuẩn.
Từ Lệ Phấn:
“Hoàng Tú Hà bà bớt tìm chuyện đi, tôi và con dâu cả của tôi quan hệ dù không tốt người ta cũng chưa từng chỉ vào mũi tôi mà mắng tôi, tôi và bà không giống nhau, tôi không làm chuyện thất đức đó.”
Bàn về cãi nhau, Hoàng Tú Hà biết mình chắc chắn không cãi lại Từ Lệ Phấn.
Bàn về đ-ánh nh-au... càng không có cửa.
Nhưng cục tức này cứ nghẹn ở đây, bà ta hễ nghĩ đến việc mình để Từ Lệ Phấn kiếm tiền lại còn ‘mời’ người ta xem trắng một trận trò cười... là không nhịn được muốn dùng cái miệng mình lấn lướt Từ Lệ Phấn vài phần.
Hoàng Tú Hà bĩu môi:
“Chị không thất đức, chị giỏi tính toán quá cơ, vì để lấy lòng nhà thông gia mà đem con trai đi cho không ở rể, chị làm mẹ chồng chu đáo thế này, con dâu đương nhiên là không tiện chỉ vào mũi chị mà mắng rồi.”
Bà ta làm bộ làm tịch cười lạnh hai tiếng:
“Không chỉ vào mũi chị mắng thì cũng chẳng thèm để mụ già mẹ chồng như chị vào mắt đâu.”
“Theo tôi thấy ấy, những gia đình bình thường như chúng ta thì đừng có trèo cao, mọi người đừng nhìn con dâu tôi lúc nãy lên cơn mà đối đầu với tôi, nhưng ít nhất người ta trong mắt còn có mụ già mẹ chồng này, có chỗ cần cầu cạnh mụ già mẹ chồng này thì dù lời nói có tuyệt tình khó nghe đến mấy, quay đi người ta vẫn phải hiếu thảo với tôi.”
“Nhưng có những người lại khác, cứ phải muốn cô con dâu trèo không tới đó, nhà người ta là cưới vợ bà ta lại là gả con trai, bao nhiêu năm nay đừng nói là con dâu không để bà ta vào mắt, mà đến cả nhà thông gia lợi hại đó cũng chẳng thấy đến đi lại một lần nào nhỉ.”
Từ Lệ Phấn lúc này thực sự nổi giận rồi:
“Hoàng Tú Hà bà có ý gì hả?
Muốn nếm mùi đ-ánh nh-au hay sao mà tìm chuyện thế?!”
Hoàng Tú Hà:
“Ai tìm chuyện đ-ánh nh-au chứ?
Tôi nói sự thật thôi.”
Tô Tuế cười cười:
“Nói sự thật?
Theo cháu thấy là hẹp hòi mượn cớ gây sự vì sáng sớm ra tiệm bánh bao nhà cháu bỏ tiền mua mấy cái bánh bao thấy xót tiền, nên giờ mới tìm cách gây khó dễ đây chứ gì?”
“Cái đồ hồ ly tinh nhỏ nhà cô nói bậy bạ cái gì thế?!”
Hoàng Tú Hà hét lên một tiếng, chẳng trấn áp được ai, ngược lại có hai giọng nói vang lên từ phía sau đám đông ——
Dương Mộng:
“Ai bảo mẹ chồng tôi là gả con trai?”
Liễu Nhạn Lan:
“Ai bảo tôi và thông gia của tôi không đi lại với nhau?!”
Đối với Liễu Nhạn Lan, hàng xóm láng giềng trong khu tập thể có lẽ không quen thuộc cho lắm.
Nhưng nhìn thấy Dương Mộng, lại nghe Liễu Nhạn Lan gọi Từ Lệ Phấn là ‘thông gia’, mọi người đảo mắt một vòng là phản ứng lại được người đến là ai ngay.
Từ Lệ Phấn cũng kinh ngạc:
“Sao mọi người lại đến đây?”
Liễu Nhạn Lan cố ý trách móc:
‘Sao hả, chúng tôi đến thông gia không chào đón à?’
Không phải không chào đón...
Từ Lệ Phấn có chút lúng túng, bà chẳng hiểu mô tê gì không biết Liễu Nhạn Lan đột nhiên đến chốn thấp hèn này là định bán ‘thu-ốc’ gì đây.
Vả lại trong nhà chẳng có chuẩn bị gì cả, nghĩ đến sự khinh miệt của Liễu Nhạn Lan đối với nhà bà bấy lâu nay...
Từ Lệ Phấn thầm thở dài trong lòng, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận những lời khó nghe tiếp theo của Liễu Nhạn Lan rồi.
Chẳng còn cách nào khác, Liễu Nhạn Lan và Hoàng Tú Hà không giống nhau, Hoàng Tú Hà miệng thối hôm nay bà cứ thế túm tóc Hoàng Tú Hà lăn lộn trên đất đ-ánh một trận ra trò cũng chẳng sao.
Nhưng Liễu Nhạn Lan có giống vậy không?
Đừng nói là túm tóc đ-ánh nh-au, bà mà dám động vào một sợi tóc của Liễu Nhạn Lan, quay đi gia đình êm ấm của con trai cả bà sẽ tan nát ngay.
Nên trong lòng Từ Lệ Phấn, nói thật, bà thà đối mặt với Hoàng Tú Hà không ưa nhau có thể chỉ vào mũi nhau mà mắng, còn hơn là đối mặt với Liễu Nhạn Lan trông có vẻ đoan trang nói năng nhẹ nhàng hòa nhã với bà.
Liễu Nhạn Lan nham hiểm lắm, nói năng không lộ một chữ tục tĩu nào nhưng bên trong toàn là d.a.o găm, lại còn khinh thường bà từ tận xương tủy, bà chẳng thiết tha gì đi lại nhiều với hạng người như vậy.
Cũng chẳng biết vị ‘đại thần’ này sao tự dưng lại hứng chí ghé thăm.
Từ Lệ Phấn nụ cười gượng gạo:
“Chào đón chứ, sao có thể không chào đón được, chỉ là trong nhà chưa chuẩn bị gì, tôi chẳng phải là sợ tiếp đãi thông gia không chu đáo sao.”
“Không cần chuẩn bị gì đâu.”
Như thể không nhận ra Từ Lệ Phấn gượng gạo thế nào, Liễu Nhạn Lan vung tay ra hiệu phía sau, “Đừng ngây ra đó nữa, mau chuyển đồ vào đi thôi!”
Từ Lệ Phấn:
“Thông gia bà đây là...”
Không cần bà hỏi kỹ, mọi người đã thấy một nhóm người từ sân trước ùa vào.
Người khiêng đầu giường, người bê tủ, còn có người xách túi lớn túi nhỏ nhìn là biết hành lý.
Trong lòng có một linh cảm kỳ quái, Từ Lệ Phấn kinh ngạc đến mức không dám hỏi, sợ hỏi ra sẽ làm tan biến cái khả năng vừa hiện lên trong đầu mà bà không dám nghĩ tới.
Nhận thấy mẹ chồng đang nắm tay mình run lên bần bật, Tô Tuế vỗ vỗ bà trấn an.
Quay sang hỏi Dương Mộng:
“Chị dâu, mọi người đây là...”
Dương Mộng trả lời dứt khoát:
“Lần trước chẳng phải chúng ta đã bàn bạc xong rồi sao?
Em và anh Huy chuyển về ở.”
“Hai ngày nay mẹ em chuẩn bị những thứ này đấy, nội thất đều là mới đóng cả, còn cái này nữa...”
Cô cười tươi giơ chùm chìa khóa trong tay ra:
“Sân sau này chẳng phải có một căn phòng vẫn luôn không có ai ở sao?
Ten ten ten!
Mẹ em mua lại rồi, như vậy sau này cả đại gia đình mình có thể ở cùng nhau mà không lo chật chội nữa.”