Hắc Mao ngẩng đầu:

“Đây là loại cỏ khác."

Liễu Ti:

...

Tôi nghi ngờ cậu đang qua loa với tôi....

“Đường Nhất Dương!

Anh Đường Nhất Dương, em, em có thể đi theo anh không?"

Khó khăn lắm mới tính kế gặp được nam chính Đường Nhất Dương, Liễu Ti sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Cô ta chẳng khác nào một cuốn “mười vạn câu hỏi vì sao".

Dù là người kiên nhẫn nhất cũng không chịu nổi tiếng vo ve bên tai như vậy.

Hắc Mao mở to đôi mắt tròn xoe đầy vẻ nghi hoặc, nhìn cô bé trông lớn hơn mình vài tuổi, cao hơn mình hẳn một cái đầu đang đứng cạnh, gãi gãi đầu:

“Mọi người cùng chơi thôi mà, sao chị cứ phải đi theo em?"

Còn nữa, sao cô ta phải gọi tên cúng cơm của cậu, lại còn gọi cậu là anh?

Không phải nên người nhỏ tuổi gọi người lớn tuổi là anh hoặc chị sao?

Nhưng đã được chị gái tiêm nhiễm, hiểu rõ tuổi tác nhạy cảm với con gái như thế nào nên Hắc Mao không trực tiếp hỏi ra.

Vừa nãy cô ta đứng đó đáng thương hỏi có thể chơi cùng không, Hắc Mao đã đồng ý.

Hắc Mao:

“Làm người không nên mở miệng quá nhanh.”

Nhị Cẩu đang đào trứng chim trên cây gần đó, nghe thấy cuộc đối thoại của họ, tò mò nhìn sang:

“Hắc Mao, Đường Nhất Dương là tên cúng cơm của cậu à?"

Hắc Mao gật đầu.

Cậu lại quay sang nhìn Liễu Ti:

“Sao chị cứ đi theo nó, lại còn gọi tên cúng cơm, lại còn gọi anh?

Chị rõ ràng cao hơn Hắc Mao nhiều như vậy, nhìn tuổi tác đã thấy già hơn Hắc Mao rồi!"

Già?

Chưa từng bị xã hội vùi dập, Nhị Cẩu đ.â.m trúng điểm yếu của cô ta, Liễu Ti tức đến đỏ cả mặt.

Cô ta gọi Đường Nhất Dương, tự nhiên là để làm nổi bật sự đặc biệt của mình.

Gọi Hắc Mao quê mùa quá, người khác gọi Hắc Mao, cô ta gọi Đường Nhất Dương, so sánh một chút, cô ta chính là tiên nữ tri thư đạt lý, thanh thuần thoát tục.

Tình cảm thanh mai trúc mã phải được bồi đắp bằng sự khác biệt, gọi anh đương nhiên là để thể hiện sự yếu đuối của mình, khiến Đường Nhất Dương có thể bảo vệ cô ta.

Hơn nữa, cô ta già chỗ nào chứ!

Cô ta chỉ lớn hơn Đường Nhất Dương khoảng ba tuổi, nữ lớn ba, ôm vàng ròng.

Đột nhiên Nhị Cẩu nhìn họ cười hì hì:

“Hắc Mao, tôi biết tại sao chị ta lại đi theo cậu rồi."

Mao Đản từ đâu chui ra, giành trả lời như sợ chậm:

“Tôi cũng biết!"

“Chị ta muốn làm vợ cậu đó!"

Hai đứa đồng thanh đáp.

Trẻ con ở nông thôn thực ra từ nhỏ đã hiểu rất nhiều chuyện, có những nhà phòng không đủ, đến bảy tám tuổi còn ngủ chung giường với bố mẹ là chuyện thường thấy, vô tình cũng sẽ nghe được tiếng bố mẹ “đánh bài".

Thêm vào đó, phụ nữ đã kết hôn trong thôn nói chuyện còn có chiều sâu hơn cả đàn ông, trẻ con hiểu chút ít cũng không có gì lạ.

Vợ!?

Hắc Mao ngây người.

Bị nói trúng tim đen, Liễu Ti cũng chẳng để tâm.

Thanh mai trúc mã, từ tình bạn biến chất thành tình yêu chắc chắn cần sự gán ghép và hỗ trợ của người khác, từ nhỏ cứ bị người ta nói mãi thì không chừng sẽ thành thật.

Cho nên cô ta không phản bác, mà là vặn vẹo cơ thể, cúi đầu, tạo dáng kinh điển:

“Gương mặt cúi đầu đầy dịu dàng, như đóa hoa sen không chịu nổi gió lạnh".

Liễu Ti thầm nghĩ, Đường Nhất Dương dù sao cũng là nam chính, dù còn nhỏ chắc chắn cũng phải hiểu chứ, không chừng lúc này mặt cậu đã đỏ ửng vì thẹn thùng, đang nhìn cô ta bằng ánh mắt cháy bỏng, khắc sâu hình ảnh cô ta vào đáy lòng, mầm mống tình yêu đã bắt đầu nảy nở rồi...

Hắc Mao, Hắc Mao không hiểu, Hắc Mao không hề đỏ mặt, cũng không có ánh mắt cháy bỏng, càng không có cỏ mọc trong lòng~

Hắc Mao rất sợ, nhưng Hắc Mao không nói.

Hắc Mao vẫn còn là một đứa trẻ mà!

Vì vậy khi Liễu Ti cảm thấy mình tạo dáng đủ lâu rồi, ngẩng đầu lên, bên cạnh cô ta chẳng còn bóng người nào nữa.

Liễu Ti:

...

Người đâu!

Hắc Mao chạy hổn hển, Nhị Cẩu và Mao Đản cũng chạy theo sát nút.

Thấy cậu dừng lại, chúng cũng phanh gấp.

Nhị Cẩu chống hai tay lên đầu gối, cúi người, thè lưỡi.

“Cậu, sao cậu lại trốn chị ta?

Chị ta trông cũng xinh mà, cậu không muốn chị ta làm vợ cậu à?"

Nhị Cẩu mở miệng ngậm miệng toàn là vợ với chả vợ.

Trẻ con ở nông thôn kết hôn sớm, chưa đủ tuổi pháp định cũng bày tiệc, tính là kết hôn như thường.

Ăn nhiều đám cưới như vậy, trẻ con trong thôn dù chưa kết hôn cũng đã thuộc lòng quy trình cưới hỏi rồi.

Hắc Mao trong lòng rối bời, nghĩ đến việc mình bỏ lại một cô bé chạy đi là rất không phải, nhưng cậu thật sự không muốn Liễu Ti cứ quái gở bám lấy mình như vậy.

Thật sự rất kỳ lạ, cô ta cứ đến gần cậu, Hắc Mao nổi hết cả da gà.

Cậu cảm thấy Liễu Ti quái đản, nói chuyện cũng quái đản, ánh mắt nhìn cậu cũng quái đản, hình như trong mắt cô ta, cậu chính là một bát thịt kho tàu thơm phức, dường như muốn nuốt chửng lấy cậu vào bụng, còn kích động hơn cả Tiểu Hắc nhìn thấy khúc xương.

Nghe lời châm chọc của Nhị Cẩu, Hắc Mao hỏi:

“Cậu thấy chị ta xinh, cậu lấy chị ta làm vợ đi."

Nhị Cẩu thật sự đứng tại chỗ suy nghĩ nghiêm túc, lắc đầu như cái trống bỏi:

“Không được, Liễu Ti nói chuyện như sắp đứt hơi, nghe mà muốn nghẹt thở.

Hơn nữa tôi thích kiểu có da có thịt, m-ông to tròn, như thím Cát trong thôn là tốt nhất."

Nhị Cẩu đã có thẩm mỹ riêng của mình rồi.

Nếu Liễu Ti nghe được lời Nhị Cẩu, chắc chắn sẽ c.h.ử.i thầm:

“Cái gì mà nói chuyện nghẹt thở, đó là dịu dàng, khiến người ta muốn che chở!”

Hắc Mao nhớ lại thím Cát trong thôn, thím Cát là người phụ nữ có phúc nhất thôn, ngay cả chị gái cũng không lợi hại bằng thím Cát, vì thím Cát nặng hơn hai trăm cân, đi đường lắc lư rất đầy đặn.

Hắc Mao nhìn Nhị Cẩu gầy như cây tre:

“Chậc, không ngờ cậu lại là Nhị Cẩu như vậy.”

Mao Đản:

“Cộng một....”

Tống Giải Ứng nhận được một lá thư nặc danh, đọc xong nội dung, anh vô cảm cầm lá thư đặt lên ngọn nến, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, ngọn lửa như con rắn độc nhanh ch.óng nuốt chửng tờ giấy.

Ngọn lửa nóng bỏng làm bỏng tay anh, anh không chớp mắt lấy một cái, cho đến khi lá thư hoàn toàn hóa thành tro bụi đen xám trong tay anh.

Gió thổi qua, cuốn bay, tiêu tan.

Chương 43 - Xuyên Không Về Tn 60: Mang Theo Không Gian Ngàn Tỷ Nuôi Thanh Niên Trí Thức - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia