“Từ Nhâm trong lòng thầm vui mừng, thế là chẳng cần phải tìm lý do nữa rồi.”
Cô thuận theo lời đối phương mà gật đầu:
“Vâng ạ!
Trăm nghề nghề nào cũng vậy, nếu làm tốt thì nghề nào cũng có thể trở thành trạng nguyên!”
“Đúng thế, đúng thế!”
“Vậy Nhâm Nhâm này, hôm nào con rảnh có thể dạy cho các bác cách ủ loại phân này được không?”
“Đúng đấy Nhâm Nhâm, nếu con có việc gì làm không kịp thì cứ bảo, các bác sẽ sang giúp con một tay.”
Từ Nhâm xua xua tay:
“Không cần đâu ạ, nhà con cũng không có bao nhiêu việc.
Nếu các bác muốn học thì hay là để ngày kia hoặc ngày kìa được không ạ?”
Dạo gần đây cô cũng có ý định ủ mẻ phân mới.
Hôm nay vừa mới bón đủ phân cho mảnh đất tự lưu và vạt rau nhỏ sát tường rào trước nhà xong.
Chút phân còn lại vẫn đủ dùng thêm một lần nữa, như vậy vừa hay nối tiếp được với mẻ phân mới.
Lý Xuân Hoa và những người khác vội vàng gật đầu:
“Vậy thì ngày kia nhé!
Cũng tầm giờ này hả con?”
“Vâng ạ!
Các bác cứ tan làm rồi qua đây là được.”
“Được, được, được.”
Có được lời hứa chắc chắn, mọi người hớn hở ra về.
Mẹ Trần Lôi đi cuối cùng, bà quay đầu nhìn Từ Nhâm một cái, thầm nghĩ nếu ông Từ ba không kén rể ở rể thì con bé Nhâm với thằng Lôi nhà mình đúng là khá xứng đôi.
Chỉ tiếc là…
Từ Nhâm đưa tay dụi dụi cái mũi đột nhiên thấy ngứa, nhìn ráng chiều đang xuống, việc đồng áng cũng đã hòm hòm rồi, nên về nấu cơm tối thôi.
Vừa về đến nhà thì thấy bà nội Từ xách một cái giỏ tre đến:
“Nhâm Nhâm này, gà con con dặn bà tìm cho con đây, con chăm sóc cho khéo, nuôi đến Tết là có thịt gà ăn rồi.”
“Con cảm ơn bà nội ạ.”
“Có gì đâu mà phải cảm ơn.”
Bà nội Từ xua tay.
Bà quay đầu nhìn ra ngoài cửa, dáng vẻ cẩn trọng như đang bắt liên lạc với mật thám vậy, bà rón rén lôi từ trong ng-ực áo ra một bọc lương thực.
“Có phải lại sắp hết gạo rồi không?
Chỗ này con cứ cầm lấy mà ăn trước, ông nội con đang nghĩ cách mua lương thực ở chợ đen rồi, một thời gian nữa có hàng về là sẽ nối được thôi.”
Trước đây hai ông bà thấy vợ chồng đứa con trai út lười biếng như vậy, có lúc tức lên thực sự không muốn để ý đến đứa con này nữa, trừ phi ông ấy mặt dày chạy sang nhà cũ ăn chực, họ coi như mắt không thấy thì tim không đau, dù sao cũng chẳng làm việc mấy, ăn ít một chút cũng không ch-ết đói được.
Nhưng dạo gần đây, Từ Nhâm cứ cách dăm bữa nửa tháng lại mang sang cho hai ông bà ít cá nhỏ tôm nhỏ bắt được ở dưới sông, lại thấy ông Ba ngày nào cũng đi làm kiếm đủ điểm công, nên không khỏi lo lắng nhỡ nhà ông Ba không đủ lương thực ăn thì lấy đâu ra sức mà làm việc?
Còn lâu mới đến lúc chia lương thực sau vụ gặt, thế nên ông nội Từ mới nhờ người tìm mua lương thực ở chợ đen.
Từ Nhâm không từ chối lòng tốt của bà cụ.
Nếu không phải cô có kho hệ thống, thỉnh thoảng lại lôi được ít khoai lang, khoai tây hay cao lương, kê và các loại ngũ cốc phụ khác ra, trộn với gạo địa phương nấu cơm độn khoai, cơm độn kê thì nhà cô đã hết sạch lương thực từ lâu rồi.
Hai đồng chí Từ ba và Trần Huệ Lan hễ có cái ăn là chẳng bao giờ thèm quan tâm xem hũ gạo trong nhà còn bao nhiêu lương thực.
Cùng lắm là ăn hết sạch thì một người chạy sang nhà cũ, một người về nhà ngoại, kiểu gì chẳng tưng tẩy xách được ít đồ về.
Hơn nữa bây giờ ngày nào họ cũng xuống ruộng kiếm điểm công, nếu không cho họ ăn no thì chắc chắn họ sẽ buông xuôi không làm nữa mất.
Cho nên Từ Nhâm cũng đang đau đầu không biết làm sao để kiếm được một ít lương thực mang về một cách công khai minh bạch.
Kết quả vẫn là hai ông bà cụ ra tay kịp thời.
“Bà nội, đây là tiền mua lương thực, còn đây là tiền gà con ạ.”
Cô đưa tiền cho bà cụ.
Bà nội Từ nhất quyết không nhận:
“Hai con gà con thì đáng bao nhiêu tiền đâu, tiền lương thực thì cứ đợi lúc nào mua được rồi tính sau.”
Từ Nhâm thấy bà nhất quyết không lấy nên bèn hái một nắm hẹ non mới cắt cho bà, còn thêm mấy quả trứng chim rừng nữa, nhét vào giỏ của bà cụ:
“Bà mang về thêm một món ăn ạ.”
Bà nội Từ từ chối một hồi, cuối cùng vẫn nhận lấy.
Bà bước đôi chân nhỏ, tươi cười hớn hở về đến nhà, đưa cho ông cụ xem đồ ăn mà cháu gái hiếu kính cho hai người:
“Con bé Nhâm dạo này vận khí đúng là tốt thật, cứ dăm bữa nửa tháng lại nhặt được trứng chim rừng.
Còn đám hẹ này nữa, trồng có tốt không cơ chứ?
Con bé này, trước đây trông cứ lười lười nhác nhác, tôi thực sự lo nó giống tính thằng Ba, đến lúc đó lại khó tìm nhà chồng, không ngờ đột nhiên lại thông minh hẳn ra, việc đồng áng thì tranh nhau làm đã đành, trong nhà cũng dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, thế này thì chắc chắn không phải lo chuyện gả chồng nữa rồi.”
Từ Nhâm lại đưa tay dụi dụi cái mũi đang ngứa.
Lạ thật, hôm nay sao cứ thấy ngứa mũi muốn hắt hơi thế nhỉ?
Chẳng lẽ là dấu hiệu sắp cảm lạnh sao?
Cô vội vàng lấy hai viên thu-ốc dưỡng thân tăng cường miễn dịch ra uống, rồi tu thêm mấy ngụm nước suối ở tông môn Linh Hư, sau đó bắt hai con gà con cho vào cái l.ồ.ng gà mới đan bằng nan tre mấy hôm trước, rắc một nắm kê, ném một lá rau vào cho chúng mổ ăn trước.
Cô dự định sẽ dành thời gian làm một ít thức ăn cho gà.
Cái này cô từng làm ở thời đại nông nữ rồi:
dùng loại cỏ gà thích ăn, cám gạo, cám lúa mạch cùng với một số loại thảo d.ư.ợ.c thông thường dễ dàng tìm thấy trên núi, băm nhỏ cùng với côn trùng giàu đạm, bây giờ cô còn có cả nước suối tông môn Linh Hư nữa, trộn vào cho gà con ăn thì đảm bảo giàu dinh dưỡng, khỏe mạnh và không bao giờ bị bệnh.
Nghĩ là làm.
Sáng sớm hôm sau, Từ Nhâm tranh thủ lúc chưa đến giờ làm việc chạy ra chân núi cắt một giỏ cỏ gà, phát hiện ra có cỏ linh lăng dại, loại này gia súc đều rất thích ăn nên cô vơ một đám lớn.
Đồng thời cô cũng rắc một ít hạt giống cỏ linh lăng chất lượng cao đã qua mấy đời lai tạo xuống, tranh thủ mùa xuân hạt giống nảy mầm nhanh, hai tháng sau lại có thể thu hoạch được một đợt nữa.
Tiện thể đã đến đây rồi, cô đi lên núi một đoạn.
Trên núi đa số là cây bụi, cây dại, ngoài chim ch.óc làm tổ ở đây ra thì rất hiếm khi thấy loại thú rừng nào khác.
Nhưng trong đội có người từng nhặt được trứng gà rừng, chứng tỏ là có gà rừng tồn tại.
Từ Nhâm đi một vòng, chọn một con gà núi nhỏ nhất trên hành tinh Đào Nguyên ra.
Xét về kích cỡ thì ở hành tinh Đào Nguyên nó chỉ đứng cuối bảng xếp hạng thôi, nhưng ưu điểm là khung xương nhỏ nhiều thịt, béo tốt vô cùng.
Từ Nhâm nhét con gà vào gùi, phủ lên mấy lớp thảo d.ư.ợ.c thường thấy như rau sam, bồ công anh, rồi đeo gùi, xách giỏ tre đi về nhà.
Vợ chồng ông Từ ba mới ngủ dậy, thấy cô lấy một con gà rừng từ trong gùi ra thì mắt sáng rực lên:
“Nhâm, Nhâm Nhâm, đây là gà rừng à?”
“Vâng ạ!
Vận may tốt nên bắt được đấy ạ.”
“Ôi đúng là gà rừng rồi này!
Trông còn béo hơn cả gà nhà mình nuôi ấy chứ!”
“Thế mới nói con gái nhà mình vận khí tốt mà, chẳng những thường xuyên nhặt được trứng gà rừng mà lần này còn bắt được cả gà rừng nữa!
Haha!”
Từ Nhâm giục họ đi làm:
“Thời gian không còn sớm nữa, bố mẹ đi trước đi, con dọn dẹp một chút rồi sẽ ra ngay.”
“Được được, con cứ thong thả dọn dẹp đi, bố mẹ đi trước đây.”
Vợ chồng ông Từ ba vốn dĩ vẫn còn uể oải không muốn xuống ruộng làm việc sớm như vậy, thấy có thịt gà rừng để ăn là lập tức hồi phục đầy m-áu ngay.