“Hết thảy những người giúp việc, hạ nhân có mặt tại đó đều bị thu hút bởi sắc tím cao quý thanh nhã và hương thơm độc đáo nồng nàn của oải hương.”
“Hoa đẹp quá!
Thảo nào tiểu thư bằng lòng dồn nhiều tâm sức như vậy để chăm sóc những vị tổ tông nhỏ này, hóa ra lúc nở rộ lại đẹp đến thế!”
“Đây chính là giống hoa từ nước ngoài truyền vào sao?
Thật là xinh đẹp!”
“Tiểu thư, nô tỳ có thể hái một bó mang về cắm bên cửa sổ phòng ngủ của người không ạ?”
Từ Nhâm bật cười nói:
“Các em thích thì cứ hái đi.
Tuy nhiên đừng lãng phí, ta còn có việc dùng đến đấy.”
“Không lãng phí!
Không lãng phí!
Nô tỳ chỉ hái một bó nhỏ thôi, mang về cắm vào bình hoa trong thư phòng.”
T.ử Diên, Hồng Thiến nói xong liền cẩn thận bước vào cánh đồng hoa oải hương, chọn hái mấy cành nụ hoa tròn trịa.
Từ Khuê đi lại hỏi:
“Tiểu thư, những bông hoa này đến lúc đó có phải thu hoạch hết rồi chở về làng Từ gia để làm cái gọi là hương phấn không ạ?”
Trước đó anh ta đã nghe tiểu thư nhắc qua một lần, chỉ là nghe mà như lạc vào sương mù, không hề hiểu rõ.
Tuy nhiên cha đã nói rồi, anh ta đến đây là để chạy việc vặt cho tiểu thư, tiểu thư bảo làm gì thì làm nấy.
Không hiểu thì có thể hỏi, nhưng đừng tự tiện làm theo ý mình.
“Đúng vậy!”
Từ Nhâm hỏi, “Xưởng hương phấn xây dựng thế nào rồi?”
“Tiểu nhân hôm qua vừa mới đến xem qua, sắp xây xong rồi, chỉ còn lại một số chi tiết cần phải xử lý thôi ạ.”
“Không sao, không vội, cứ để mọi người thong thả làm là được.
Đồ lưu ly đặt làm vẫn chưa xong mà.”
Phía xưởng lưu ly mãi vẫn không chế tạo được kiểu dáng cô yêu cầu, đã phải làm đi làm lại mấy lần rồi.
Nếu mà cô biết làm thì thực sự muốn xắn tay áo nói với thợ kỹ thuật của xưởng lưu ly rằng:
“Để chị đây làm cho!”
Nhưng trên thực tế, cô cũng chưa từng nung những dụng cụ phức tạp loại thủy tinh này bao giờ, vì vậy chỉ có thể kiên nhẫn đợi phía xưởng lưu ly nung ra được thành phẩm khiến cô hài lòng.
Cũng may mùa hoa oải hương kéo dài, cho xưởng lưu ly thêm một tháng nữa thì chắc chắn là nung xong rồi chứ?
Sau oải hương, hương thảo cũng đón mùa hoa đúng hẹn.
Mùa hoa của nó còn dài hơn oải hương, nếu chăm sóc tốt có thể nở mãi đến mùa xuân năm sau.
Tuy nhiên so với màu tím mộng mơ cao quý điển hình thì hương thảo hoa nhỏ màu trắng lại không được yêu thích bằng.
Mãi cho đến khi Từ Nhâm nói với các nha hoàn bà t.ử:
“Đừng nhìn những bông hoa nó nở ra đơn sơ thanh đạm không mấy bắt mắt, nhưng nó có công dụng đuổi côn trùng diệt muỗi, an thần tĩnh tâm, rất có ích đấy.”
Đám hạ nhân nghe vậy lập tức bưng mấy chậu hoa qua đây, đ.á.n.h mấy gốc hương thảo chuyển vào, mang về biệt viện vườn trà, bày hương thảo đang mùa hoa nở vào khắp các ngõ ngách, những nơi dễ trú ngụ côn trùng trong viện tiến thứ hai.
Không biết là do loài hoa này thực sự mang lại hiệu quả tốt hay là do tác dụng tâm lý của mọi người, tóm lại các bà t.ử đang xì xào bàn tán riêng với nhau rằng gần đây chất lượng giấc ngủ tốt hơn trước không ít.
Người đầu bếp được chia một chậu hương thảo cũng cho biết mấy ngày nay ngủ ngon hơn trước, những giấc mơ lộn xộn cũng ít đi.
Các nha hoàn ở lứa tuổi này chất lượng giấc ngủ đều rất tốt, mảng an thần tĩnh tâm không có gì để bàn tán, nhưng phát hiện những con côn trùng nhỏ bay trong biệt viện đã ít đi, lập tức liệt hương thảo vào danh sách loài hoa yêu thích nhất, không có loài hoa nào khác.
“Tiểu thư, đúng là không nói ngoa, lúc loài hoa này trồng trên núi trông thanh đạm khiến người ta dễ dàng bỏ qua nó, không ngờ khi để trong chậu riêng biệt như thế này nhìn cũng rất xinh đẹp.”
Từ Nhâm:
“Đó là các em đã dùng bộ lọc cho nó rồi.”
Hoa hồng và hoa nhài nếu ở giữa mùa hè thì lúc này cũng nên nở hoa rồi, đáng tiếc hai loài hoa này không chịu được lạnh, gió thu thổi lên là không dễ nở hoa nữa.
Nhưng không sao, xới đất, bón thêm chút đất dinh dưỡng, nuôi dưỡng cành lá cho cứng cáp hơn, mùa xuân mùa hạ năm sau nhất định sẽ đón mùa hoa rực rỡ của chúng.
Hiện giờ việc trồng trọt ở núi hương liệu đã đi vào giai đoạn ổn định.
Đám tiểu sai vặt phái đi tìm kiếm cây giống đàn hương, ngọc lan, nguyệt quế đã quay về từ lâu, số cây giống mang về đã được trồng dọc theo chân núi trước khi vào thu.
Cũng giống như hoa hồng, hoa nhài, sau khi trải qua cả mùa đông, những cây giống này sẽ mọc cao và vững chãi hơn.
Việc chăm sóc hoa cỏ cây cối hàng ngày đã có những người dân làng được thuê lo liệu, Từ Nhâm không cần phải túc trực ở đó thường xuyên.
Lúc rảnh rỗi cô sẽ theo đại phu trong phủ học một chút kiến thức y học cổ truyền bề nổi, bắt đầu từ việc bắt mạch, từng chút một tiếp thu kiến thức mảng này.
Đương nhiên mỗi sáng cô đều sẽ đi dạo một vòng quanh ngọn núi trồng hoa hương liệu, coi như là tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Cái thân hình nhỏ nhắn này mặc dù khỏe mạnh hơn nhiều so với mỹ nhân bệnh tật ở thế giới ảnh hậu, nhưng thiên kim tiểu thư thời cổ đại “cửa đóng then cài", rèn luyện quá ít, những ngày đầu mới đến nếu không phải cô dùng viên dưỡng sinh thay kẹo mà ăn thì thực sự không chịu nổi môn vận động cường độ cao là leo núi này.
Bây giờ thì ngày ngày rèn luyện, chỉ là màu da không còn trắng như trước nữa, đó cũng là so với trước kia thôi, theo cô thấy thì vẫn trắng trẻo hồng hào như một trái táo khỏe mạnh.
Làm gì có chuyện bị rám nắng quá mức như T.ử Diên nói chứ?
“Tiểu thư, xưởng lưu ly giao hàng đến rồi ạ, lần này nói là đã nung thành công theo yêu cầu của tiểu thư.”
Hôm nay cô đang ôn tập phương pháp tứ chẩn “vọng văn vấn thiết" trong biệt viện thì Từ Khuê chạy lên báo cáo.
Từ Nhâm nghe vậy, dụng cụ chưng cất đã nung xong rồi sao?
Vậy thì nhất định phải đi xem một chút.
“Đi!”
Cô đặt cuốn sổ ghi chép xuống, vào phòng trong thay một bộ trang phục đi ra ngoài, dẫn đầu đi xuống núi.
Vừa đi vừa hỏi Từ Khuê:
“Sau khi xưởng hương phấn xây xong, trong ngoài đều đã quét dọn sạch sẽ rồi chứ?”
“Đã thu dọn ổn thỏa theo dặn dò của tiểu thư rồi ạ.”
“Vậy thì tốt.
Lát nữa nếu nghiệm thu dụng cụ chưng cất không có vấn đề gì thì chúng ta sẽ lắp ráp rồi dùng thử luôn.”
“Tiểu thư yên tâm, tiểu nhân đã nhờ thôn trưởng chọn người xong rồi, có thể bắt đầu làm việc bất cứ lúc nào ạ.”
“Được!
Sau này xưởng hương phấn giao cho anh quản lý.
Kỹ thuật thì thuộc về tôi, còn những việc như ra mặt đàm phán, quản lý nhân sự thì anh cứ làm hết đi.”
Từ Khuê nghe vậy thì cảm động khôn xiết, chắp tay cúi chào:
“Được tiểu thư trọng dụng, tiểu nhân nhất định không phụ lòng tiểu thư ủy thác, tận tâm làm việc, dốc sức vì tiểu thư!”
Cảm động xong, ngẩng đầu nhìn lên thấy tiểu thư đã đi xuống đến lưng chừng núi rồi, vội vàng đuổi theo:
“Tiểu thư, đường núi gồ ghề, người đi chậm một chút!”
Nghĩ bụng anh ta là một đại nam nhi vậy mà lại không theo kịp bước chân của tiểu thư.
Từ Nhâm:
“Khoảng cách giữa anh và chị đây chính là thiếu một đôi 【Miếng lót giày Tiêu Dao】....”
Từ Nhâm nghiệm thu xong dụng cụ chưng cất, xác nhận đạt yêu cầu có thể sử dụng, bảo Từ Khuê dẫn đám thợ xưởng lưu ly xuống thanh toán nốt tiền hàng.