“Những món ăn nông gia bình dị mà không tầm thường lại mang một hương vị quê nhà mà ngự đầu bếp không thể làm ra được.”
Ăn xong có chút lười biếng, định ngủ trưa thì lại chê trong phòng ngột ngạt nóng nực, thế là bảo Đông Tuyết khiêng chiếc ghế nằm ra bóng cây ở hậu viện, nhắm mắt chợp mắt một lát.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng nghe thấy một trận reo hò.
“Ma ma, bên ngoài có chuyện gì vậy?”
“Vương phi, cái thứ gọi là guồng nước mà người mang tới đã lắp đặt xong rồi ạ.”
Phùng ma ma giữa chừng đã đi xem một cái, chiếc guồng nước cao lớn được dựng lên khiến bà chấn động không nhỏ, khi nói lời này trong đáy mắt vẫn khó giấu nổi vẻ xúc động.
Trước đây bà cứ mãi không hiểu nổi:
“Tại sao Vương phi lại thích làm ruộng như vậy?”
Nếu chuyện này đặt ở kinh thành e là sẽ trở thành trò cười của Vương phủ mất.
Thân là Vương phi, đường đường là chủ mẫu của phủ Cẩn Nam Vương, lẽ ra phải…
Phùng ma ma nhớ lại cuộc sống thường ngày của những quý phụ có m-áu mặt trong kinh thành, dường như đều là trấn giữ hậu trạch rồi đấu đá tranh giành tình cảm với đám thiếp thất ghen tuông.
Nhưng phủ Cẩn Nam Vương cho tới nay không có trắc thất, mỗi lần Vương gia từ bên ngoài trở về phủ đều là lần đầu tiên chạy tới viện chính thăm Vương phi, chuyện bàn luận với Vương phi nhiều nhất chính là chuyện trồng trọt.
Nghĩ như vậy thì việc Vương phi nhà mình thích làm ruộng cũng chẳng có gì không tốt.
Phùng ma ma kể từ giây phút này sẽ không còn hở một tí là đem phong cách hành sự của những quý phụ trong kinh thành ra để khuyên nhủ Vương phi một cách khổ tâm nữa.
Từ Nhâm nghe ma ma nói guồng nước đã lắp xong liền nôn nóng chạy đi xem.
Vương bá và những người khác đang quây quanh chiếc guồng nước xem của lạ, thấy nàng đi tới liền vội vàng tiến lên hỏi:
“Vương phi, đã dùng được chưa ạ?”
“Ừm.”
Từ Nhâm dạy ông cách điều khiển động cơ điện, bảo ông ấn nút công tắc.
Chiếc guồng nước theo đó bắt đầu vận hành chậm rãi.
Sau đó từng chiếc gàu múc đầy nước sông, được nâng lên từng bậc một, sau khi tới vị trí cao nhất gàu múc nghiêng đi tự nhiên, đổ nước vào máng dẫn nước, men theo máng dẫn nước chảy cuồn cuộn vào những mảnh ruộng cần tưới tiêu.
Cả quá trình không cần sức người thao tác.
Việc duy nhất cần làm chính là bật và tắt, hoặc là điều chỉnh nhanh chậm.
Con người đã được giải phóng khỏi việc gánh nước tưới tiêu, cộng thêm chiếc cày cán cong cũng đang được nhân rộng, như vậy sẽ có thêm nhiều thời gian để khai hoang đất trống.
Tá điền lại một lần nữa nhìn đến ngây người.
“Hô!”
Vậy mà không cần sức người vẫn có thể quay hết vòng này đến vòng khác, dường như không biết mệt mỏi mà tự động quay lên được!
Những mương nước đào sẵn trước đó đã nhanh ch.óng tích đầy nước, nước men theo mương nước chảy ào ào vào bên trong, bao quanh lấy ruộng đất một vòng.
“Đợi khi ruộng lúa cần xả nước thì mương nước mở một lỗ hổng là có thể xả nước vào ruộng rồi.”
Từ Nhâm nói với Vương bá.
Vương bá cũng giống như những người khác, vẫn chưa hoàn hồn đâu, hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chiếc guồng nước đang làm việc.
Từ Nhâm bật cười thành tiếng.
Quay đầu nhìn mảnh ruộng trống sau khi thu hoạch lúa xong, việc xả nước đã giải phóng sức người, vụ lúa sau có thể thử nuôi cá ruộng lúa, cua ruộng lúa rồi.
Nàng trước đây đã hỏi qua Yến Khác Cẩn về một số lệnh cấm ở đất phong, ngoài việc chủ đất phong không được can thiệp triều chính ra thì hình như không nói là không được mua đất xây trang viên.
Nàng bèn định mua lại tất cả những mảnh đất hoang không chủ, tùy theo điều kiện địa phương mà khai thác.
Chỗ nào có thể khai khẩn thành ruộng tốt thì trồng lúa nước, lúa mì, ruộng lúa nước còn có thể nuôi cá nuôi cua.
Có một ngày nào đó sẽ khiến Nam Man cũng trở thành một vùng sông nước trù phú mà ai ai cũng hướng tới.
Chỗ nào không khai khẩn được thành ruộng tốt cũng không cần hoảng, chẳng phải vẫn còn khoai lang, khoai tây – những giống lương thực năng suất cao kia sao.
Những loại đất xấu như đất cát thì trồng dưa hấu.
Nếu ngay cả những thứ này cũng không trồng được thì để lại để xây dựng phường hội, mở nhà máy.
Đợi đến khi cư dân trong lãnh thổ Nam Man đông lên chắc chắn phải xây nhà, đợi sản lượng xi măng tăng lên thì sẽ xây những tòa nhà cao tầng.
Bản thiết kế rất đẹp nhưng vẫn cần phải nỗ lực.
Hiện tại mới chỉ có trang viên Vương phủ có guồng nước, muốn nhân rộng ra vẫn cần thời gian.
Nhưng hạt giống năng suất cao có thể phát xuống trước.
“Vương bá, gạo Bích Canh sản lượng quá thấp, ông mang một ít về nếm thử cho biết thôi, không cần để lại làm giống đâu.”
Sản lượng thấp như vậy ở cái thời đại cơm ăn không đủ no này thì không có giá trị nhân rộng.
Mang về cho Vương gia nếm thử, nếu hắn thích thì sau này mỗi vụ trồng một hai mẫu để dành cho mình ăn là được rồi.
Năm loại gạo khác mỗi loại nàng lấy năm mươi cân, chỗ còn lại bảo Vương bá cất đi.
“Ba loại gạo có sản lượng cao là gạo Trân Châu, gạo Diễm Chi, gạo Bàn Cẩm này Vương bá hãy cất kỹ để dành làm hạt giống cho vụ sau.
Nếu trong trang viên trồng không hết cũng có thể đem đổi với các thôn xóm lân cận.
Ngày càng có nhiều người trồng loại lúa nước năng suất cao này thì bách tính Nam Man chúng ta sớm muộn gì cũng có ngày được ăn no, ông thấy đúng không?”
“Vương phi nói cực kỳ đúng ạ!”
Vương bá xúc động đến mức nước mắt già tuôn rơi.
Không ngờ lúc tuổi già sức yếu vẫn còn hy vọng được nhìn thấy cảnh tượng nhà nhà đều được ăn no.
Từ Nhâm vừa thấy ông định dẫn theo đám tá điền quỳ xuống dập đầu liền vội vàng đỡ ông dậy.
“Ông không cần phải như vậy.
Tôi chẳng qua là tình cờ mua được những hạt giống năng suất cao này thôi.
Đúng rồi Vương bá, gạo thơm hạt dài và gạo nếp sản lượng vẫn chưa đủ cao, tạm thời không cần tốn sức nhân rộng làm gì.
Người ở các thôn xóm lân cận muốn đổi thì đổi cho họ một ít, không muốn thì để lại cho chúng ta tự trồng.”
Nhưng nàng tin rằng vẫn sẽ có không ít người bằng lòng trồng chúng.
Đặc biệt là gạo nếp, bao gồm cả bánh chưng và rất nhiều loại điểm tâm khác nữa đều cần dùng gạo nếp để làm.
Các loại hạt giống lúa khác lại càng không lo, chỉ cần tuyên truyền về sản lượng mỗi mẫu của đợt hạt giống này thì tuyệt đối sẽ là đãi ngộ tranh cướp nhau thôi.
Đợi đến khi các thôn làng lân cận đều đã trồng hạt giống năng suất cao, Từ Nhâm sẽ tổ chức người tới thu mua, với mức giá thu mua cao hơn giá thị trường thì chắc chắn sẽ có không ít người bằng lòng bán.
Hạt giống thu mua được lại mang đi trao đổi ở những quận huyện khác… cứ như vậy tuần hoàn lặp đi lặp lại cho đến khi toàn bộ lãnh thổ Nam Man đều được đổi sang trồng hạt giống năng suất cao.
Làm như vậy có vẻ như sẽ tổn thất không ít bạc nhưng nhìn từ một góc độ khác, bách tính ăn no rồi sẽ có tinh lực để tới xưởng làm thuê, xưởng có đủ nhân thủ rồi nàng mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn.
Nghĩ như vậy thì chút bạc tổn thất đó chẳng đáng là bao.
…
Chuyến đi lần này dưa quả cơ bản đều đã chín.
Từ Nhâm đích thân ra ruộng chọn hai giỏ, một giỏ mang về Vương phủ để nhà mình ăn, một giỏ bảo thị vệ mang tới mỏ khoáng gửi hơi ấm cho Cẩn Nam Vương đang ngồi trấn giữ mỏ khoáng dưới cái nóng hầm hập, ăn không hết thì có thể chia cho công nhân trong mỏ coi như phúc lợi ngày nắng nóng.
“Vương gia, Vương phi sai người gửi tới một giỏ dưa quả, nói là hái ở trang viên ạ.
Bảo ngài hãy chọn mấy quả có mã đẹp trước, chỗ còn lại nói là cho thuộc hạ cùng đám công nhân làm phúc lợi, ngài xem…”
Yến Thất bước vào bẩm báo.