“Hắn nhìn thấy giỏ dưa quả đó mà nước miếng cứ gọi là chảy ròng ròng.”
Đã nghe danh Vương phi trồng dưa quả rất giỏi từ lâu, lần trước mặt dày ké được của Vương gia một miếng dưa hấu nhỏ mà đã ngon đến mức hắn muốn ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng rồi.
Mà khi đó dưa hấu nghe nói còn chưa đạt độ chín nhất.
Vậy thì quả dưa hấu đã chín hẳn sẽ có hương vị tuyệt vời đến nhường nào?
Yến Khác Cẩn liếc hắn một cái:
“Ở phủ bỏ đói ngươi à?”
“Thuộc hạ quá phận!”
Yến Thất quỳ một chân xuống chịu phạt.
Yến Khác Cẩn phẩy tay:
“Làm theo ý của Vương phi đi, cắt cho bản vương một quả dưa hấu mang vào đây.”
“Rõ!”
Yến Thất nghe thấy không những không bị phạt mà còn có dưa hấu ăn thì hớn hở nhận lệnh đi ra.
Trong lòng không khỏi nảy sinh lòng kính trọng đối với Vương phi như nước sông cuồn cuộn không dứt – ngay cả Vương gia cũng nghe theo lời Vương phi như vậy, Vương phi lợi hại thật!
Dưa quả gửi tới chỗ Yến Khác Cẩn tất nhiên là loại mã đẹp nhất, thượng hạng nhất.
Nhưng đám thuộc hạ của Yến Thất được chia cũng không tệ, tối đa chỉ là kích thước nhỏ hơn một chút thôi, mọi người ăn vô cùng thỏa mãn.
“Quả dưa này còn ngon hơn cả những quả tôi từng được ăn hồi ở kinh thành!”
“Trời nóng, ăn miếng dưa là không còn gì sướng bằng!”
“Có Vương phi thật tốt quá!
Vương gia có món gì ngon là anh em mình cũng được ké chút lộc.”
“Cái lộc này không dễ ké đâu.
Có lời dặn của Vương phi thì Vương gia mới cho chúng ta chia, Vương phi mà không nhắc tới thì các chú cứ đợi đấy mà được ăn.”
“Sau này anh em mình phải chịu khó xuất hiện trước mặt Vương phi nhiều vào, đặc biệt là Thất lão đệ nhà chú, lúc về phủ phải nhanh nhẹn lên, có cơ hội thì chạy việc cho Vương phi nhiều vào.”
“Còn cần anh phải nói!”
Ngoài đám thị vệ ra, những phạm nhân lưu đày làm việc ở mỏ cũng được chia một miếng dưa.
Có người là dưa hấu, có người là dưa ngọt.
Người chia dưa cho họ vừa hay chính là mẹ Sơn Oa, bà không quên tuyên truyền về lòng tốt của phủ Cẩn Nam Vương:
“Đừng có chỉ mải ăn không thôi, ăn no rồi thì làm việc cho hăng hái vào!
Vương phủ đối tốt với chúng ta như vậy, đừng có làm kẻ ăn cháo đá bát!”
Đây đều là những phạm nhân bị lưu đày tới quận Bách Quế.
Trước đây họ bị Quận thủ quận Bách Quế sắp xếp đi đốn củi ở vùng rìa ngọn núi quái dị sương mù dày đặc kia, đó là công việc mà người dân địa phương thà nghèo cũng không bằng lòng làm.
Cách đây không lâu họ bị Cẩn Nam Vương đòi về để khai thác mỏ.
Coi như một sự trao đổi, hắn miễn thu thuế của quận Bách Quế trong ba năm tới.
Điều này tương đương với việc miễn một nửa thuế vụ cho bách tính quận Bách Quế.
Quận thủ quận Bách Quế tuy không biết Cẩn Nam Vương đòi đám phạm nhân lưu đày này đi làm gì nhưng nghĩ tới việc có thể giảm một nửa tiền thuế thì cho dù Cẩn Nam Vương có kéo họ đi huấn luyện tư binh đi chăng nữa ông ta cũng sẽ chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Còn đám phạm nhân lưu đày này, lúc đầu cứ tưởng Vương gia định hành hạ họ nên ai nấy đều run sợ.
Tới nơi mới thấy, hóa ra là khai thác mỏ à, mệt thì mệt thật, cũng chẳng nhẹ nhàng hơn việc đốn củi là bao nhưng ít nhất cũng không phải lo lắng về việc khí độc xâm nhập vào cơ thể.
Làm một thời gian họ đều dần thích nghi được rồi.
Không ngờ hôm nay còn được chia một miếng dưa hấu.
Nghe nói là do chính tay chủ mẫu Vương phủ trồng.
“Ông ơi, dưa này ngọt quá!
Còn ngọt hơn cả hồi cháu được ăn ở nhà lúc còn nhỏ nữa!”
“Cha, cha nếm thử đi, thực sự rất ngọt!
Hồi ở kinh thành dưa hấu bán giá trên trời đấy ạ.”
“Tốt tốt tốt!
Vương gia đại thiện, đối xử với đám phạm nhân chúng ta công bằng như vậy, ngoài việc làm lụng vất vả ra thì so với trước đây chúng ta được ăn no hơn, ngủ êm hơn, hôm nay còn có vinh dự được nếm thử loại dưa mật mà quý nhân trong kinh thành mới được nếm, những ngày tháng khổ cực của chúng ta sắp qua rồi!”
Yến Khác Cẩn nghe thuộc hạ báo cáo lại lời nói hành động của đám phạm nhân lưu đày đó thì khẽ nhướng mày.
Vương phi gửi dưa một lần mà còn có thu hoạch ngoài ý muốn thế này sao?
Đám phạm nhân lưu đày đó hắn đã từng lật xem qua tiểu sử của họ, tài hoa chí hướng của không ít người đủ để đảm nhận chức mưu sĩ.
Nhưng lưu đày ba nghìn dặm, sống dở ch-ết dở khiến họ mất đi lòng tin vào cuộc sống, giờ đây lại bị một miếng dưa kích thích ý chí chiến đấu.
Xem ra phải thưởng cho Vương phi thật hậu hĩnh mới được.
Phía bên kia, giỏ dưa mà Từ Nhâm sai người mang về Vương phủ đã được phát mấy quả cho người hầu trong phủ làm phúc lợi, số còn lại được trữ trong hầm địa để ăn dần.
Nàng còn bảo Vương bá cắt cho đám tá điền hai quả nếm thử, nhiều thì không có, tổng cộng mới có nửa mẫu đất thôi.
Nếu thấy ngon thì giữ giống lại để năm sau trồng nhiều hơn.
Vương bá tự nhiên là răm rắp nghe theo.
Hạt giống Vương phi mang tới là thứ mà người địa phương có cầu cũng không cầu được.
Họ không ngốc đến mức vì một miếng ăn mà đem hạt giống năng suất cao thượng hạng đi ăn mất.
Đợi đến khi dưa quả được thu hoạch hết, Vương bá tới xin ý kiến của Từ Nhâm xem vụ tiếp theo nên trồng cái gì.
“Trước tiên đừng vội, việc lật đất, bón phân cho ruộng cần có thời gian, trong lúc này tôi sẽ cân nhắc một chút, quyết định trồng loại nào tôi sẽ phái người báo cho ông.”
Dù có trồng thêm một vụ dưa nữa nàng cũng không định trồng đủ loại như trước.
Dưa hấu, dưa ngọt rất tốt, có thể giữ lại, ngoài ra hỏi thử Yến Khác Cẩn xem hắn thích ăn loại dưa nào.
Tuy nhiên chưa đợi Yến Khác Cẩn chọn ra loại dưa mình thích thì tại trang viên nhà họ Trần ở chân núi Quái, con trai của tộc trưởng đã dẫn đầu một đội ngũ đẩy một xe bò mía tới.
Vụ xuân vừa kết thúc, họ đã tổ chức một đội ngũ mang theo bức tranh vẽ mía mà quý nhân để lại vào rừng sâu tìm kiếm mía.
Trong núi khí độc nặng nề nên họ không dám ở lâu trong đó, mỗi lần đi đều canh giờ, cố gắng tranh thủ lúc khí độc mỏng nhất thì vào rừng sâu, khi khí độc bắt đầu lan tỏa là lập tức rút ra ngay.
May mà quý nhân có để lại cho họ mấy hộp hương đuổi muỗi (nhang muỗi), lại đốt thêm bó đuốc nên cũng không xảy ra chuyện gì.
Chỉ là khoai lang mà quý nhân để lại bảo họ trồng ở sườn núi, chân núi đã phát triển rất tốt rồi nhưng mía thì mãi vẫn không tìm thấy.
Những gì họ có thể báo đáp chỉ là một sức lực đôi tay, nhưng giờ đây ngay cả một loại cây trồng cũng tìm không thấy điều này không khỏi khiến họ có chút nản lòng.
Ngày hôm đó sau khi làm xong việc đồng áng buổi sớm họ theo lệ tổ chức đội ngũ lên núi.
Cảm thấy trời sắp mưa, khí độc trong núi nặng hơn so với mọi ngày, vì lý do an toàn nên cả nhóm không đi vào sâu mà đi dọc theo thung lũng đã tìm kiếm qua một lượt cách đây hai tháng để tìm kỹ lại, tiện thể hái thêm ít nấm.
Đột nhiên có người hét lên:
“Nhìn đằng kia kìa!
Đó có phải thứ quý nhân đang tìm không?”
Con trai tộc trưởng ngước mắt nhìn lên, chẳng phải sao, sát vào vách đá của thung lũng một cụm cây màu xanh pha vàng hiên ngang đứng vững, tính cả gốc lẫn ngọn cao tới năm mét.
Do nó mọc gần đám cỏ dại, bụi rậm cao bằng người nên nếu không nhìn kỹ thì còn tưởng là tre.
Mọc hướng về phía mặt trời, gần đó có một dòng suối nhỏ chảy cuồn cuộn, c.h.ặ.t xuống xem thử thịt quả trắng nõn, nếm thử một miếng ngọt lịm mọng nước, nghĩ bụng chắc chắn đây chính là cây mía mà quý nhân nói rồi.