Con trai tộc trưởng kể lại quá trình phát hiện ra cây mía một cách rành mạch, tự mình ảo não:

“Nếu có thể cẩn thận hơn chút nữa thì đáng lẽ hai tháng trước đã phải phát hiện ra rồi, đâu cần phải kéo dài đến tận bây giờ mới gửi tới cho quý nhân.”

Từ Nhâm mỉm cười lắc đầu:

“Hai tháng trước hưng hờ vẫn còn là mầm xanh, bị bụi rậm, cỏ dại che lấp nên khó phát hiện là chuyện bình thường.”

Nàng cũng không ngờ cây mía thời bấy giờ vậy mà lại có vỏ màu xanh vàng, hơn nữa chiều cao cây tới năm mét, nhìn qua đúng là rất giống tre, so với bức vẽ của nàng đúng là có chút sai lệch.

Hèn chi những người mà Vương gia phái đi tìm mía cho đến nay vẫn chưa phát hiện ra, xem ra đã bị nàng làm lạc hướng rơi vào lối mòn suy nghĩ rồi.

Có mía rồi ruộng thí nghiệm lại có thêm nội dung trồng trọt mới.

Con trai tộc trưởng đã kéo tới một xe bò đầy mía.

Có vật thật để đối chiếu thì tìm kiếm sẽ nhanh hơn nhiều.

Ngoài cụm mía ở thung lũng kia ra, trước khi xuống núi họ lại phát hiện thêm mấy cụm nữa ở nơi khác.

Lời ban đầu của Từ Nhâm là để họ tìm thấy rồi thì tự mình thử trồng xem sao, trồng sống được bao nhiêu thì cứ kéo tới đây nàng đều thu mua hết.

Nhưng tộc trưởng nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định bảo con trai gửi một chuyến tới đây trước.

Thứ nhất là mang theo một ít sản vật vùng núi mới kiếm được trong mùa xuân này tặng cho quý nhân để cảm ơn nàng hồi đó đã để lại hạt giống lương thực và gia vị giúp họ vượt qua những ngày tháng gian khó lúc giáp hạt.

Thứ hai là muốn để quý nhân xem thử thứ tìm thấy liệu có đúng là cây mía mà nàng muốn không.

Vạn nhất tìm nhầm thì trồng cũng vô ích.

Một xe bò mía này Từ Nhâm sảng khoái nhận lấy, đưa cho con trai tộc trưởng mười thỏi bạc.

Một xe mía tất nhiên không đắt đến thế, đây chẳng phải là bao gồm cả tiền thưởng phát hiện sao.

Con trai tộc trưởng lúc đầu nói gì cũng không chịu nhận, Từ Nhâm bèn nói đó là tiền đặt cọc cho đợt mía tiếp theo, bảo họ cứ yên tâm mà trồng, vận động thêm nhiều người trồng cũng không sao, trồng bao nhiêu nàng thu bấy nhiêu.

Con trai tộc trưởng lúc này mới ngàn ân vạn tạ nhận lấy.

Về phần sản vật núi rừng mang tới Từ Nhâm tự nhiên là không đưa tiền nhưng có tặng lại lễ vật tương xứng.

Biết bên trang viên nhà họ Trần thiếu nhất thứ gì, ngoài lương thực ra thì chính là vải vóc và gia vị.

Nàng bảo ma ma dẫn người tới chỗ Xuân Lan để lĩnh đồ, sau đó gọi một chiếc xe ngựa đưa họ về.

Sau khi nhóm người con trai tộc trưởng đi khỏi, Từ Nhâm bắt đầu xử lý mía.

Phần ngọn để lại để ươm mầm, phần thân mía chọn ra hai cây không có vết sâu đục sai người gọt vỏ, cắt thành từng đoạn nhỏ chia cho mọi người nếm thử.

“Hương vị thế nào?”

Từ Nhâm mỉm cười hỏi.

Xuân Lan:

“Ngọt như mật ong vậy!”

Hạ Trúc:

“Ngon hơn mật ong ấy chứ!

Ngọt mà không ngấy, cũng không dính răng.”

Thu Sương:

“Không ngờ thứ này nhìn không đẹp mắt mà hương vị lại ngon đến thế!”

Đông Tuyết:

“Ngon!

Ngon quá đi mất!

Thật muốn ngày nào cũng được ăn một miếng.”

Ma ma ôm lấy hàm răng lung lay của mình nhăn nhó khuôn mặt già nua:

“Ôi chao ôi!

Có điều hơi tốn răng một chút, người răng cỏ không tốt e là không có cái phúc phận này.”

Từ Nhâm cười ha ha.

Nhìn đám nha hoàn mỗi người ôm một đoạn mía gặm lấy gặm để, Từ Nhâm cong cong đôi mày thanh tú, không nói ra công dụng của mía không chỉ đơn thuần là ôm gặm như một loại trái cây.

Đợi khi đường đỏ, đường trắng được làm ra sẽ tặng cho họ một sự ngạc nhiên lớn vậy.

Từ Nhâm sai người đem xe bò mía đó tất cả gọt vỏ, c.h.ặ.t bỏ ngọn và rễ.

Phần ngọn để lại, sau này mang ra ruộng thí nghiệm trồng.

Phần rễ phơi khô để làm củi đốt.

Vỏ mía cứ để đó trước, sau này sẽ cùng với bã mía gửi tới trang viên nông nghiệp để ủ phân.

Thịt mía cắt thành từng miếng nhỏ dùng cối đá ép lấy nước.

Nước ép ra dùng vải thưa lọc sạch sau đó dùng lửa bếp để đun.

Lửa nhỏ cần đun nấu trong vài giờ, ở giữa phải không ngừng khuấy đều để hơi nước dần dần bốc hơi.

Theo nồng độ của đường tăng lên màu sắc của nước đường ngày càng đậm hơn cho đến khi hơi ngửi thấy một mùi đường cháy (caramel) chứng tỏ đã nấu xong.

Từ Nhâm bảo người lập tức rút lửa đổ vào khuôn chờ nguội, khối đường thô sau khi đông đặc lại chính là những viên đường đỏ cổ truyền.

Khuôn có sẵn là loại ngự đầu bếp dùng để làm bánh ngọt, miệng khuôn hơi lớn một chút, mượn tạm dùng một lát thì cũng chẳng sao.

Tuy nhiên Từ Nhâm ngẫm nghĩ sau này nếu mở phường làm đường, đường làm ra muốn bán đi khắp nơi ở Nam Man thậm chí là Trung Nguyên thì cái khuôn lớn như vậy không thích hợp nữa.

Cũng may trong phủ có thợ mộc, bình thường không có quá nhiều việc mộc nên bảo lão thợ mộc dẫn theo mấy tiểu sai nhanh nhẹn khéo tay cùng nhau khắc khuôn, việc xong sẽ có tiền thưởng.

Lão thợ mộc có tính tích cực rất cao.

Trước đây đã tốn gần một tháng làm theo bản vẽ của Vương phi chế tạo ra guồng nước, Vương phi đã thưởng cho ông hai mươi lượng bạc, sau khi gửi về quê quán thì đứa cháu trai lớn của ông đã cưới được vợ rất thuận lợi.

Vương phi còn nói các quận huyện ở Nam Man sau này đều sẽ lần lượt lắp đặt guồng nước bảo ông khi rảnh rỗi có thể bắt đầu làm.

Những việc này vì không phải là việc trong phủ nên sẽ tính tiền công riêng cho ông.

Giờ đây khuôn làm đường cũng vậy, hoàn thành một đợt là có tiền thưởng điều này khiến lão thợ mộc có cảm giác như đón được mùa xuân thứ hai, khắp người đều toát lên vẻ vui mừng.

Ông học nghề mộc từ khi còn trẻ nhưng cho tới tận lúc này mới thấm thía được lợi ích của việc tinh thông một nghề thủ công.

Xúc động một cái là ngay trong ngày hôm đó ông đã tìm kiếm mấy đoạn gỗ dẫn theo đám tiểu sai xì xì xoẹt xoẹt gọt gỗ chế tạo khuôn.

Đợt đường đỏ đầu tiên sau khi nguội hẳn đã được tách khuôn, từng viên tròn trịa, trên mặt còn in những chữ cát tường như Phúc Lộc Thọ hay những họa tiết hoa văn xinh đẹp.

Ai không biết còn tưởng đó là một miếng bánh ngọt.

Từ Nhâm tâm trạng không tệ, xếp vào trong đĩa bưng tới thư phòng tiền viện muốn tìm người để chia sẻ niềm vui.

Yến Khác Cẩn hôm nay không đi ra ngoài, Phụ hoàng đã để hắn đề cử Quận thủ cho hai quận Bách Việt và Mân Việt vậy thì hắn không khách khí nữa.

Tranh thủ lúc rảnh rỗi soạn thảo một bản sớ yêu cầu điều hai trợ thủ đắc lực tới, không ngoài dự kiến thì tháng sau có thể nhậm chức rồi.

Thấy Vương phi bưng đĩa đi vào còn tưởng là tới tặng điểm tâm cho hắn.

“Trời nóng thế này cứ để nha hoàn chạy một chuyến là được rồi, hà tất gì nàng phải đích thân làm việc.”

Hắn đứng dậy nhận lấy chiếc đĩa tùy ý đặt lên bàn, kéo nàng ngồi xuống trên sập, mở quạt xếp quạt gió cho nàng.

“Có vài bước chân thôi mà có gì mà vất vả chứ.”

Từ Nhâm mỉm cười:

“Không nếm thử sao?

Em làm đấy.”

Yến Khác Cẩn nhướng mày.

Hắn vốn không mặn mà với đồ ngọt nhưng dù sao đây cũng là do chính tay Vương phi làm nên hắn vẫn sẵn lòng nể mặt nếm thử một miếng.

Chương 89 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia