“Kết quả là…”

“Đây là…”

Từ Nhâm nhìn thấy biểu cảm của hắn khi c.ắ.n một miếng đường đỏ liền cười ha ha lên.

“Đây là đường.

Cây mía nhà họ Trần gửi tới em nấu thành nước đường rồi làm ra những khối đường đỏ này, thế nào?

Cảm giác không tệ chứ?

Hơn hai trăm cân mía mới nấu ra được ba mươi khối đường cỡ này thôi đấy.”

Yến Khác Cẩn nhướng mày, Vương phi nhà mình hai ngày nay im hơi lặng tiếng hóa ra lại nghiên cứu ra được thứ tốt nữa rồi?

“Mía tìm được rồi sao?”

“Tìm được rồi.

Cũng tại em, trước đây mía em thấy trong sách tạp nham có chút sai lệch so với thực tế nên họ bị em làm cho lạc hướng, rõ ràng cây mía ngay trước mắt mà cứ thế bỏ lỡ mất một thời gian.”

Từ Nhâm đem những mô tả chi tiết về lớp vỏ, chiều cao của cây mía dại mà nhà họ Trần phát hiện ra kể lại một lượt, cuối cùng nói:

“Có thể thấy lớp vỏ của cây mía ở những vùng khác nhau có khả năng là không giống nhau, có vỏ xanh cũng có vỏ tím, chiều cao chưa chắc đã phải là một hai mét hay ba năm mét.”

Yến Khác Cẩn lấy giấy b-út ghi lại từng điều một, sau đó gọi Yến Thất vào bảo hắn đi triển khai.

Ngay sau đó hắn đứng dậy lấy một chiếc hộp gấm từ trên bàn xuống.

“Tặng cho em à?”

Từ Nhâm mỉm cười nhìn hắn:

“Lần này lại là thứ gì thế?”

Trước đây đã nhận được mấy lần trân châu, ngọc thạch hắn tặng rồi, không dưới một lần nghe thấy đám nha hoàn trông coi trang sức khổ sở mà ngọt ngào than vãn:

“Chiếc hộp đựng trang sức mới đóng chỗ lão thợ mộc lại sắp không chứa hết nữa rồi.”

“Mở ra xem thử có hợp ý nàng không?”

Yến Khác Cẩn nhét hộp gấm vào tay nàng rồi ngồi xuống sát bên cạnh nàng.

Nàng chê nóng thế là hắn không ngừng quạt gió cho nàng nhưng nhất quyết không chịu lùi ra xa lấy một chút.

Từ Nhâm mở hộp gấm nhìn rõ thứ bên trong không khỏi mở to đôi mắt hạnh:

“Đây là… ngọc thạch được điêu khắc thành cá chép sao?”

Yến Khác Cẩn bật cười:

“Không phải nhân công điêu khắc đâu, là bảo ngọc thiên nhiên sai người tìm từ ngoài quan về đấy, Huyết Đảm Kim Liên.”

Huyết Đảm Kim Liên?

Chẳng phải đó chính là loại kỳ thạch được hậu thế ca ngợi là đắt nhất sao?

Hình như nó còn hàm chứa ý nghĩa quốc gia an bình cát tường, mùa màng thịnh vượng trong đó nữa.

“Cái này quý giá quá.”

“Ừm, cho nên mới tặng cho Vương phi.”

Từ Nhâm chạm vào ánh mắt chứa chan nụ cười của hắn, trái tim khẽ run rẩy.

Nàng ở trong thư phòng của hắn suốt nửa canh giờ…

Nếu không phải có thị vệ đi vào bẩm báo thì suýt chút nữa đã hại hắn mất đi sự tự chế rồi.

Từ Nhâm hai má ửng hồng ôm hộp gấm vội vàng quay về viện chính, nhìn bóng lưng có mấy phần giống như chạy trốn.

Yến Khác Cẩn nghe thị vệ bẩm báo nhưng ánh mắt lại xuyên qua cửa sổ gỗ điêu khắc khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng kiều diễm đó, trong đôi mắt xẹt qua ý cười vui vẻ.

Từ Nhâm quay về viện chính vỗ vỗ đôi gò má đang nóng bừng để bản thân bình tĩnh lại.

“Vương phi bị nắng chiếu trúng rồi sao ạ?”

Ma ma bảo người bưng một chậu nước mát vào.

Rửa mặt bằng nước mát xong Từ Nhâm mới bình tĩnh lại.

Huyết Đảm Kim Liên được nàng đích thân cất giữ chứ không để nha hoàn mang vào kho.

Quốc gia an bình, mùa màng thịnh vượng chắc chắn sẽ thành hiện thực trong đời này thôi!

Nắm đ.ấ.m!

Mía còn nhiều nàng muốn thử làm đường trắng.

Không biết có phải cái đuôi cá chép sống động như thật trên khối “Huyết Đảm Kim Liên” kia có thể mang lại may mắn cho người ta hay không mà phía bên này đang ngẫm nghĩ xem làm thế nào để làm đường trắng thì đã vô cùng may mắn quay được một cuốn sách kỹ năng làm đường trắng miễn phí có thời hạn trong cửa hàng hệ thống.

Xem xong cảm thấy đường trắng làm cũng không khó lắm, chính là tẩy màu cho đường đỏ.

Phương pháp tẩy màu trong sách kỹ năng viết hai loại:

“Dùng nước bùn vàng xối qua để tẩy và dùng than hoạt tính tẩy màu.”

Xưởng nhỏ để tiết kiệm chi phí thường áp dụng phương pháp xối nước bùn vàng.

Nhà máy đường chính quy đa số chọn than hoạt tính tẩy màu.

Từ Nhâm cảm thấy hoặc là không làm hoặc đã làm thì phải làm cho chính quy.

Nước bùn vàng chỉ nghĩ thôi đã thấy bẩn rồi mặc dù nước đường sau khi xối qua phải đun ở nhiệt độ cao cho bốc hơi mới thành đường trắng nhưng suy cho cùng vẫn thấy hơi gờn gợn.

Dù sao trong cửa hàng hệ thống có phương pháp làm than hoạt tính trong đó các bước làm than hoạt tính từ gáo dừa còn khá đơn giản.

Gáo dừa ở phương Nam không phải là nguyên liệu khan hiếm và có thể tái sử dụng, áp dụng phương pháp hơi nước nhiệt độ cao có thể khiến các tạp chất nó hấp thụ tách ra, khôi phục lại hoạt tính ban đầu.

Từ Nhâm dứt khoát tiêu 500 điểm năng lượng đổi lấy công thức làm than hoạt tính từ gáo dừa.

Đợi đám tiểu sai do quản gia phái đi thu mua gáo dừa quay về là bắt tay vào làm than hoạt tính ngay.

Đốt than phải có lò, trong phủ không thích hợp.

Vừa hay phần ngọn mía phải mang ra ruộng thí nghiệm trồng, Từ Nhâm bèn sai người kéo một xe ngựa gáo dừa tới trang viên nông nghiệp.

Phía sau trang viên có một ngọn núi nhỏ trên núi trồng vải cũng thuộc về Vương phủ.

Từ Nhâm bàn bạc với Vương bá xong liền chọn một nơi khuất gió ở chân núi gần bờ sông sai người xây một cái lò nung.

Vì chuyện này nàng đã ở lại trang viên suốt hai ngày.

Yến Khác Cẩn về phủ không thấy nàng hỏi ra mới biết hóa ra đã chạy tới trang viên ở rồi, tối hôm đó đen mặt phóng ngựa tới trang viên.

“Vương gia sao lại tới đây?”

Từ Nhâm nhìn thấy hắn còn ngạc nhiên một chút.

Yến Khác Cẩn liếc nàng một cái, hừ mũi một tiếng tự giác cởi cúc áo ra.

Từ Nhâm nhận được ánh mắt của Phùng ma ma ra hiệu mới muộn màng nhận ra mình ở lại trang viên hai ngày không về Vương phủ đã làm hắn tức giận rồi.

Cho người hầu lui ra nàng tiến lên giúp hắn cởi cúc áo, hầu hạ hắn thay bộ đồ ngủ thoải mái, bảo nha hoàn bưng một chậu nước sạch vào đích thân vắt khăn lau mặt cho hắn.

“Là em không đúng, không nói trước với anh một tiếng, đừng giận nữa mà.”

Lời xin lỗi dịu dàng thỏ thẻ của nàng ngay lập tức khiến ngọn lửa đầy bụng của hắn tắt ngóm.

Nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, để nàng biết mình hết giận nhanh như vậy thì sau này chẳng phải nàng sẽ lấn lướt sao?

“Hừ!”

Từ Nhâm:

“…”

Thật ra nhìn ra được hắn đã hết giận rồi.

Sau khi hai người đã quen thân những động tác nhỏ, tính khí nhỏ của đối phương không dám nói là hiểu rõ như lòng bàn tay nhưng đại khái vẫn phân biệt được.

Biết hắn chính là đang dỗi hờn như đứa trẻ phát tiết cần người ta dỗ dành.

“Được rồi không giận nữa, bữa tối anh dùng chưa?”

Hỏi một câu này xong, được lắm!

Lại chọc trúng ngọn lửa của người ta rồi.

Hắn để bụng đói về phủ muốn cùng nàng dùng bữa nàng thì hay rồi chỉ quan tâm bản thân ở trang viên ăn no ngủ kỹ.

“Nàng có lương tâm không hả?”

Hắn kéo nàng vào lòng rõ ràng là đang nghiến răng nghiến lợi muốn c.ắ.n nàng vậy mà cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài.

Chương 90 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia