“Có có có.”

Từ Nhâm ngẩng đầu lên hai tay ôm lấy mặt hắn liên tục dỗ dành:

“Em đi nấu cho anh bát mì canh chua nhé?

Vị canh chua nhà Vương bá rất ngon đảm bảo anh ăn một lần là muốn ăn thêm…”

“Không muốn.”

Hắn bắt đầu cởi quần áo của nàng.

“…”

Đợi đã:

“Chẳng phải anh đang đói sao?”

“Ừm.”

Nhưng hắn có thể nhịn.

“…”

Một canh giờ sau Từ Nhâm oán hận lườm người đàn ông đang thong dong dựa vào đầu giường một cái, cam chịu khoác thêm chiếc áo choàng đi xuống bếp nấu mì canh chua cho hắn.

Sau này phải khắc cốt ghi tâm quên ai cũng không được quên người đàn ông nhỏ mọn nào đó, lúc đòi nợ thật sự là quá điên cuồng mà.

Cũng may ngày hôm sau hắn có việc quay về mỏ khoáng nếu không Từ Nhâm có thể dự đoán được cái eo nhỏ của mình đâu tuyệt đối sẽ rã rời ra mất.

Vương bá sai người tới nói lò nung đã xây xong theo yêu cầu của nàng.

Ngay lập tức quăng người đàn ông đó ra sau đầu theo đúng công thức do hệ thống cung cấp thử đốt mấy lò mới đốt ra được năm cân than hoạt tính hoàn hảo.

Dù sao đường đỏ hiện tại mới có mười mấy cân số than hoạt tính này đủ để nàng làm thí nghiệm rồi.

Than hoạt tính cho vào nước đường đỏ giống như được phù phép vậy nước đường ngay lập tức phai màu, sau khi lọc xong lại cho than hoạt tính mới vào lại lọc tiếp cứ thế ba lần như vậy thu hoạch được một hũ dung dịch không màu trong suốt.

Sau đó đun ở nhiệt độ cao cho bay hơi hết nước, những tinh thể kết tinh ra trắng như tuyết chính là đường trắng.

Đường đỏ chuyển hóa thành đường trắng đã làm mất đi một số tạp chất, hai trăm cân mía cuối cùng thu được đường trắng vậy mà chưa tới mười cân.

Tỷ lệ thành đường này hơi thấp nhỉ!

Từ Nhâm ôm trán.

Những người khác lại phấn khích đến mức đỏ bừng mặt.

Đường đấy!

Đường trắng như tuyết đã được Vương phi làm ra rồi!

Mà họ chính là những người chứng kiến đây là chuyện may mắn đến nhường nào cơ chứ!

“Vương phi, công đoạn làm ra Tuyết Hoa Bạch nói đơn giản thì không đơn giản nói phức tạp thì cũng không hẳn là quá phức tạp nếu trong chúng ta có ai đó có ý đồ xấu tiết lộ bí mật…”

Ma ma nhíu mày ghé sát vào Từ Nhâm nhắc nhở.

Bà gọi đường trắng là Tuyết Hoa Bạch Từ Nhâm bỗng nhiên thấy cái tên này rất hay.

Tiện thể hỏi ma ma hay là đường đỏ cũng đặt cho cái tên nào đó nghe hay hay chút?

Ma ma:

“…”

Không phải chứ lão nô đang lo lắng về vấn đề bảo mật công thức mà người sao cứ lái sang chuyện đặt tên thế hả?

Than vãn thì than vãn ma ma vẫn tận tâm tận lực đặt cho đường đỏ một cái tên nghe rất sang trọng:

“Bảo Thạch Hồng?”

Từ Nhâm chốt hạ luôn.

Từ đó về sau đường Tuyết Hoa Bạch và đường Bảo Thạch Hồng giống như một cơn gió khởi nguồn từ phủ thành quận Bách Quế dần dần lan tỏa ra khắp nơi ở Nam Man cuối cùng thịnh hành trên toàn bộ Yến Hoa, ai mà không khen một câu “vị ngon mà tên cũng hay” chứ?

Làm sao biết được hai cái tên này thật ra là do ma ma hầu hạ bên cạnh Vương phi tiện miệng đặt đại.

Nhưng đó là chuyện sau này rồi lúc này cách việc sản xuất mía hàng loạt còn sớm lắm.

Phần ngọn mía Từ Nhâm mang tới trang viên nông nghiệp vẫn chưa trồng đầy nửa mẫu đất đây là do nàng đã âm thầm trộn thêm một số ngọn mía tích trữ trong kho hệ thống vào mới được bấy nhiêu đó.

Chỉ có thể trồng bấy nhiêu thôi đợi đợt này chín chắc là có thể trồng đầy một mẫu rồi.

Cứ từ từ thôi chứ biết làm sao được người đông mắt tạp nàng không dám trộn quá nhiều mà.

Cũng may không lâu sau Yến Khác Cẩn đã mang tới tin tốt.

“Anh nói thật chứ?

Họ tìm thấy mía rồi sao?”

Người do Yến Khác Cẩn phái đi tìm mía đã quay về lần này cuối cùng cũng không về tay không, số mía kéo về đại khái có thể trồng được ba mẫu đất.

Từ Nhâm vui mừng khôn xiết mía nhiều thì tốt quá!

Có thể trộn thêm càng nhiều ngọn mía năng suất cao thượng hạng vào rồi!

Đường đỏ đường trắng sản xuất hàng loạt đã có hy vọng rồi!

“Vương phi định cảm ơn bản vương thế nào đây?”

Yến Khác Cẩn nhướng mày thong dong hỏi nàng.

“…”

Đây là đang đòi thưởng à?

Từ Nhâm bảo hắn cúi đầu xuống hai tay vòng qua cổ hắn hôn chụt một cái vào cằm hắn.

Hắn đuổi theo muốn một nụ hôn nồng cháy hơn bị ngón trỏ của Từ Nhâm chặn lại:

“Em tâm huyết trồng mía là vì ai chứ?

Chẳng phải là hy vọng con dân ở đất phong của anh được ăn no mặc ấm, an cư lạc nghiệp sao anh không thưởng cho em thì thôi sao lại còn đòi thưởng ở em hả?”

“Vương phi nói đúng lắm!

Vậy đổi lại bản vương thưởng cho nàng vậy.”

“…”

Ơ đợi đã!

Thưởng và bị thưởng sao lại giống nhau thế này?

Bị hố rồi!

Cái hố này lại còn là do chính nàng đào nữa chứ…

Dù sao thì tìm được nhiều mía như vậy cuối cùng cũng có thể trồng đầy ruộng thí nghiệm của nàng rồi chỗ thừa ra bảo Vương bá tìm thêm mảnh đất khác trồng xuống.

Muốn sản xuất đường đỏ trắng hàng loạt thì phải trồng nhiều mía mà việc tích trữ giống là chuyện không thể trì hoãn!

Đích thân chứng kiến sản lượng lúa mỗi mẫu và việc vận dụng guồng nước mà Vương phi canh tác Vương bá hiện tại đối với nàng có thể nói là răm rắp nghe theo.

Nàng muốn đất thì cho đất nàng muốn núi đồi thì cho núi đồi.

Tóm lại cứ đi theo Vương phi là chắc chắn đúng!

Từ Nhâm còn chưa biết Vương bá đã trở thành người hâm mộ số một của nàng.

Nàng đợi khi mía được trồng xuống đất liền mang theo than hoạt tính gáo dừa mới nung quay về Vương phủ dành ra hai ngày đem phần thân mía c.h.ặ.t xuống trước khi trồng gọt vỏ ép lấy nước làm thành đường.

Có kinh nghiệm làm đường đỏ cổ truyền tích lũy từ thời đại thôn nữ nên việc làm đường đỏ đã sớm quen tay hay việc.

Vì vậy đường đỏ sau khi làm ra chỉ giữ lại năm cân chỗ còn lại tiếp tục gia công tất cả đều làm thành đường trắng coi như luyện tay nghề.

Hơn một nghìn cân mía làm ra đường trắng chỉ có năm mươi cân Từ Nhâm một lần nữa cảm thán tỷ lệ thành đường quá thấp.

Nguyên nhân nằm ở đâu nhỉ?

Nàng tỉ mỉ hồi tưởng lại một lượt nghi ngờ là trong quá trình ép lấy nước tổn thất quá lớn xem ra việc ép nước bằng cối đá cần phải cải tiến rồi.

Hay là làm một chiếc máy ép nước lớn dùng trong công nghiệp ra nhỉ?

Dù sao động cơ điện cũng đã ra đời rồi dựa vào mỏ sắt mỏ sắt từ có sẵn của Vương phủ vật liệu không thiếu làm một chiếc máy ép nước tưởng chừng như không có gì khó khăn.

Nói là làm luôn!

Từ · tay chơi máy móc nhỏ · Nhâm vuốt vuốt ống tay áo rộng bảo ma ma mời thợ mộc tới tiền sảnh.

Không có nhựa những linh kiện đơn giản như tay cầm nàng dự định dùng chất liệu gỗ.

Cũng may thợ mộc trong phủ là một lão sư phụ đã ngoài năm mươi tuổi cháu chắt đã bàn chuyện cưới gả rồi nếu không cứ dăm bữa nửa tháng lại được nàng mời tới tiền sảnh uống trà bàn bạc thì Cẩn Nam Vương chắc chắn sẽ ghen nổ mắt mất.

Chương 91 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia